365 Ngày Hôn Nhân

Thảo luận trong 'Đọc và suy ngẫm' bắt đầu bởi nhatnam2016, 10/2/19.

Chia sẻ trang này

  1. nhatnam2016

    nhatnam2016 New Member

    Tham gia:
    10/2/19
    Bài viết:
    21
    Được thích:
    0
    CHƯƠNG 18

    Ngày 2 tháng 1 – Canh hạt sen

    Anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ thật sự thích cái loại phụ nữ này! Bất quá là ham thân thể của cô ta thôi! Thể loại như thế này chẳng hiểu cậu ta nhìn trúng điểm gì?! Chỉ vì bộ ngực lớn? Xì, nông cạn!

    Kiều Nhi bị Cổ Dương nhục nhã, trong lòng vô cùng uất ức, nhưng lại không dám tranh cãi. Cô nàng chỉ có thể cố gắng vùi mặt vào khuôn ngực của anh. Trong tâm trạng hoảng hốt thế nhưng lại ngửi thấy mùi đàn ông, hơi thở nam tính thanh nhã hòa với hương thơm rất tinh tế. Trong lòng Kiều Nhi không khỏi chấn động. Trời ạ! Người đàn ông này lại sử dụng cùng một loại nước hoa với Lôi Tuấn Vũ? Tình huống hiện tại không phải để cô có thể nhiều lời, vì vậy Kiều Nhi chỉ đơn giản là đem thân thể như con chim non nép chặt vào Cổ Dương, hô hấp lúc trước vốn do căng thẳng mà thở dốc, hiện giờ đã có phần cố ý.

    Thở gấp xen lẫn một chút thanh âm ái muối, vô cùng nhỏ và mỏng manh, nhưng Cổ Dương mẫn cảm lập tức liền cảm nhận được! A! Thật đúng là cái đồ dâm nữ! Ở ngay trước mặt Vũ thế này mà còn dám dụ dỗ anh?! Nếu như Vũ biết được, ngay tại lúc này, người phụ nữ của cậu ta đang dùng dáng người nóng bỏng đi trêu chọc anh, không biết khuôn mặt kia còn có thể ra vẻ thâm trầm như bây giờ được nữa không?! Anh muốn xem một chút Lôi Tuấn Vũ sẽ đối đãi thế nào với phụ nữ phản bội mình. Ha ha! Đột nhiên, trong lòng Cổ Dương nghĩ ra một kế.
    “Bá phụ! Bác xem, bác đã đến đây rồi, vậy thì cùng trò chuyện với Vũ đi ạ, cháu với Kiều Nhi xin phép về phòng nghỉ ngơi, không dám quấy rầy hai bác. Theo ý bác, sáng mai cháu sẽ cho Kiều Nhi rời đi luôn! Bác yên tâm, lần tới bác đến đây, nhất định sẽ không nhìn thấy bóng dáng của cô ấy nữa đâu ạ!” Sau một cái chào dí dỏm theo kiểu nhà binh, cánh tay Cổ Dương ôm chặt lấy Kiều Nhi, xoay người tiến nhanh vào phòng Lôi Tuấn Vũ.


    Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nhìn Cổ Dương bày trò đùa giỡn. Cổ chết tiệt! Vốn tưởng rằng cậu ta vì bạn mà hy sinh thân mình, hoàn toàn xuất phát từ trượng nghĩa! Hiện giờ xem ra, tên tiểu tử này còn muốn thu Kiều Nhi làm của riêng nữa! Chết tiệt! Phụ nữ Lôi Tuấn Vũ anh còn chưa có bỏ, thế mà đã có người rình rồi! Hừ hừ, cái tên Cổ này! Có phải là cậu chán sống rồi không?!

    Lôi Đình nhìn Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn Lãnh Tử Tình đứng một bên dường như không có chuyện gì, đột nhiên nói: “Tuấn Vũ! Lần sau ta tới, ta không muốn nhìn thấy người con gái nào khác ngoài Tử Tình! Bất luận là phụ nữ của ai cũng không được!”

    Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng thu hồi ánh mắt như muốn thiêu hủy cánh cửa kia, vẻ mặt tươi cười nói: “Yên tâm đi cha! Con biết rồi. Vì là bạn gái của Cổ nên con mới không thể không biết xấu hổ mà đuổi đi được!”


    Lôi Đình chăm chú nhìn anh một lát, sau đó lạnh lùng nói: “Tốt nhất là như vậy!” Rồi ông xoay người về phía Tử Tình, thái độ quay ngoắt thay đổi một trăm tám mươi độ: “Tử Tình à! Về sau có chuyện gì không hài lòng, nhất định phải nói với cha mẹ. Chúng ta giờ đã đều là người một nhà rồi, đừng làm như người xa lạ! Cái tên tiểu tử thối này nếu dám làm ra chuyện quá đáng gì, con phải nói ngay cho ta biết. Ta sẽ tới làm chủ cho con!”
    “Ha ha.” Lãnh Tử Tình xấu hổ cười: “Cha, không có ạ! Tuấn Vũ đối xử với con rất tốt! Cha và mẹ cứ yên tâm đi!”

    Tiêu Duệ nhanh chóng lấy lên một chiếc túi, vừa mở ra đã thấy, là một bát canh hạt sen hoa quế. Vẫn còn ấm nóng!
    “Tử Tình à! Đến đây, nhanh uống đi nào! Đây là mẹ đặc biệt nấu cho con đấy!” Tiêu Duệ giống như đang đưa vật quý. Lãnh Tử Tình vừa thấy, nhất thời có chút không biết làm sao. Trời ạ! Không cần khoa trương như vậy chứ!
    “Mẹ à, con vừa ăn cơm chiều rồi, để Tuấn Vũ ăn đi ạ!” Lãnh Tử Tình từ chối.

    “Ha ha ha!” Tiêu Duệ khanh khách nở nụ cười, “Con gái ngốc, canh này là chuyên biệt dành cho con! Còn cái tên tiểu tử khỏe như trâu kia thì cứ kệ nó đi, đừng quan tâm đến nó! Con uống đi!”

    Lãnh Tử Tình từ chối không được, đành phải dưới bốn con mắt giám sát, nhắm mắt nhắm mũi uống, hết được một nửa! Nhưng nhìn thấy cha mẹ chồng dường như còn chưa hài lòng, cô vội vàng dùng ánh mắt hướng về phía Lôi Tuấn Vũ cầu cứu!
     
  2. nhatnam2016

    nhatnam2016 New Member

    Tham gia:
    10/2/19
    Bài viết:
    21
    Được thích:
    0
    CHƯƠNG 29

    Ngày 4 tháng 1 – Trứng ốp la

    Hôm nay là ngày thứ tư sau khi Lãnh Tử Tình đăng ký kết hôn. Sáng sớm, Lãnh Tử Tình đã rời giường. Cô phải thoát khỏi cuộc sống bị người khác coi như nữ đầu bếp này.

    Vì thế, cô dậy từ sớm, làm cho mình một quả trứng ốp la. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thế nào lại vẫn thiếu quyết tâm, bởi vậy vẫn làm thêm một quả nữa, haizzz! Ai bảo trong từ điển của cô toàn là những “khái niệm” lương thiện chứ!

    Tối qua cô đã có hẹn với Chu Nhân, hôm nay sẽ đi tắm suối nước nóng. Nhìn qua bầu trời một chút, khá là âm u, thời tiết thế này đi suối nước nóng quả là thích hợp.

    Chu Nhân là một trong những người bạn chơi sơ sơ của cô. Đều là mấy tiểu thư nhà giàu, cả ngày nhàn rỗi vui chơi. Mặc dù cô không thường xuyên tụ tập cùng bọn họ, nhưng thỉnh thoảng cũng có tham gia. Trong mắt cô, mình và mấy cô ấy tuy rằng đều có xuất thân giống nhau, nhưng tuyệt đối không phải là cùng một kiểu người. Mà ở trong mắt mấy tỷ muội đó của cô, cô chẳng qua chỉ là một người bạn đi cùng trầm mặc, ít nói mà thôi! Có cô cũng không thừa, mà vắng cô cũng không thiếu! Nếu ngẫu nhiên mà thiếu một người thì sẽ liền nghĩ đến cô. Ai mà thấy buồn chán, gọi một cuộc điện thoại, hỏi thăm đôi ba câu, xem như là một thành viên trong nhóm. Có những người thật thích tạo cho mình một vòng luẩn quẩn, nhất là người giàu có. Mấy cô bạn đó là như vậy.

    Sợ Cổ Dương thức dậy lại đi lên gọi cửa, để miễn bớt một vòng trình tự, Lãnh Tử Tình liền lấy trong túi ra một tập giấy nhớ, viết lên đó: Cổ Dương, tôi hẹn bạn đi ra ngoài, buổi chiều sẽ không về ăn cơm. Anh tự lo nhé!
    Còn lại, cô căn bản cũng không hề nghĩ gì đến Lôi Tuấn Vũ, bởi anh ta đã từng nói qua, buổi tối sẽ không về nhà ăn cơm! So với Cổ Dương, Lôi Tuấn Vũ giống như không khí, đơn giản chỉ là cùng tồn tại trong một không gian với cô mà thôi! Dán tờ giấy lên bàn, Lãnh Tử Tình chọn một chiếc áo khoác lông giữ ấm, cầm theo áo tắm và đồ bơi, sau đó ra khỏi cửa.

    Lôi Tuấn Vũ rời giường như thông lệ, xuống phòng Cổ Dương gõ cửa, không thấy có tiếng trả lời. Đẩy cửa ra xem thì phát hiện người kia vốn đã không có nhà. Sớm như vậy đã đi ra ngoài rồi?

    Điện thoại kết nối xong, Lôi Tuấn Vũ hỏi thẳng vào vấn đề: “Cậu chết dí ở đâu vậy?”

    “Ha ha, Vũ à! Một người bạn rủ mình tham gia buổi party. Cậu không ngại thì cũng tới đây đi, có vẻ rất thú vị.” Giọng nói Cổ Dương trong điện thoại vô cùng vui vẻ.

    “Đúng không vậy, cảm ơn lòng tốt của cậu! Tôi không thấy hứng thú!”

    “Oh? Cậu cũng đừng coi thường buổi party lần này. Nói không chừng sẽ giúp cho Kiêu Dương của cậu thu lợi được không ít đâu!” Cổ Dương tiếp tục dụ dỗ nói.

    Trầm mặc một lúc lâu sau, Lôi Tuấn Vũ hỏi: “Party gì vậy? Tổ chức ở chỗ nào?” Thương nhân làm sao lại có khả năng bỏ qua một cơ hội kiếm tiền nào đó…

    Tắt điện thoại, khóe miệng Lôi Tuấn Vũ nhếch lên coi thường. Cái gì mà party chứ! Đúng là mấy người có tiền nhàn rỗi, không có trò gì chơi! Lại còn gọi là tiệc gặp gỡ cái gì nữa! Mấy ông già đại gia này đang thiếu đàn bà sao?! Chẳng qua là kiếm cớ, tìm cho mình một cái lý do hay ho! Lôi Tuấn Vũ mỉa mai nghĩ. So với bọn họ, anh vẫn còn thanh cao chán! Lôi Tuấn Vũ anh muốn tìm phụ nữ thật quá đơn giản, cũng chưa bao giờ phải che dấu mình thích nhất thể loại “ba vòng tiêu chuẩn”! Thay người yêu như thay áo mọi người cũng đều biết. Thử hỏi có người phụ nữ đứng đắn nào lại đến mấy buổi gặp gỡ hẹn hò kiểu này chứ?! Còn anh vừa đúng lúc hiện giờ đang thiếu một cái bạn giường, không ngại đi tìm một người, nhân tiện kiếm về mấy hợp đồng làm ăn luôn!

    Đang định ra ngoài, đi ngang qua phòng ăn, một tờ giấy nhắn nhỏ màu vàng thu hút sự chú ý của anh. Trên đó là dòng chữ viết tay đậm nét, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu mày, chữ của Tử Tình lại phóng khoáng như vậy sao? Nhìn thế nào cũng không ra là chữ của phụ nữ! Kỹ năng có thể đem so với thư pháp gia!

    Lời nhắn này là dành cho Cổ Dương, còn có đĩa trứng ốp la kia nữa. Ánh sáng chiếu vào màu vàng óng, lại thêm màu trắng kem của lòng trắng trứng, rất hấp dẫn! Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ giật giật, yết hầu trượt xuống, cô gái kia! Vậy mà đi làm đồ ăn cho người đàn ông khác, sao lại không nghĩ đến việc làm cho chồng mình ăn chứ! Không hiểu một cơn tức giận từ đâu sinh ra, Lôi Tuấn Vũ đơn giản đặt mông ngồi xuống, bưng chiếc đĩa nhỏ lên ăn…

    HẾT CHƯƠNG 29

    Truyện còn rất dài mà mình thì không có thời gian online suốt nên các bạn muốn đọc full bộ này thì vào link này nhé: http://thichtruyen.vn/truyen-ngon-tinh/365-ngay-hon-nhan
     
Đang tải...