TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. anhluan_bui

    anhluan_bui New Member

    Tham gia:
    6/3/13
    Bài viết:
    19
    Được thích:
    3
    BB Model:
    Bold 9900
    Nếu vậy thì lần này phải chú ý giữ sức khỏe nhé. Cứ từ từ người hâm mộ vẫn đợi được mà, yên tâm:)
     
  2. bathin

    bathin New Member

    Tham gia:
    20/9/14
    Bài viết:
    8
    Được thích:
    1
    BB Model:
    Z30
    Đề nghị chị chủ thớt nghỉ ngơi, để sang năm đăng bài kẻo ảnh hưởng đến em bé, hihi:P:x:x
     
  3. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Giờ đăng bài luôn rồi hết cũng buồn lắm. Chị cứ nghỉ ngơi đến năm mời lì xì anh em bber bằng cái kết có khhi hay đấy ạ
     
    thaibinh592Thien Thann thích bài này
  4. jiangnguyen0506

    jiangnguyen0506 New Member

    Tham gia:
    2/12/12
    Bài viết:
    10
    Được thích:
    6
    BB Model:
    bb 9700 z10 PlayBook
    Thien Thann ơi gửi cho mình bản edit với nha. Mail của mình là jangnguyen0506@gmail.com
     
    Sửa lần cuối: 10/12/14
    Thien ThannNguyễn Khắc An thích bài này
  5. jiangnguyen0506

    jiangnguyen0506 New Member

    Tham gia:
    2/12/12
    Bài viết:
    10
    Được thích:
    6
    BB Model:
    bb 9700 z10 PlayBook
    Mình đọc một mạch từ tối tới giờ luôn ah
     
    Thien Thann thích bài này.
  6. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Đang không mong chị ra chap cưới vì sợ hết :(
     
    Thien Thann thích bài này.
  7. tiendunggtvt

    tiendunggtvt New Member

    Tham gia:
    23/8/14
    Bài viết:
    24
    Được thích:
    13
    BB Model:
    10
    UTC2 phải không sư huynh?
     
    Thien Thannquangthegtvtk49 thích bài này
  8. jiangnguyen0506

    jiangnguyen0506 New Member

    Tham gia:
    2/12/12
    Bài viết:
    10
    Được thích:
    6
    BB Model:
    bb 9700 z10 PlayBook
    Thien Thann thích bài này.
  9. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    chào sinh viên giao thông :D\m/
     
    Thien Thann thích bài này.
  10. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    trùng hợp quá. khi nào bác về Hà nội thì cho em mời bác mấy bữa cafe.
     
    Thien Thann thích bài này.
  11. tiendunggtvt

    tiendunggtvt New Member

    Tham gia:
    23/8/14
    Bài viết:
    24
    Được thích:
    13
    BB Model:
    10
    Em chào anh! Em K50 UTC ,hôm nào ghé hà nội có thể mời bác chầu cafe để học hỏi ít kinh nghiệm cua gái qua bb đc không ạ?Tình hình là MÙA ĐÔNG KHÔNG hết LẠNH. :D:D:D:D
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. tuananhks68

    tuananhks68 New Member

    Tham gia:
    1/5/13
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    1
    BB Model:
    8800
    chuyện hay quá,
     
    Thien Thann thích bài này.
  13. jiangnguyen0506

    jiangnguyen0506 New Member

    Tham gia:
    2/12/12
    Bài viết:
    10
    Được thích:
    6
    BB Model:
    bb 9700 z10 PlayBook
    Chủ thớt nghỉ xinh e bé hay sao mà thấy im ắng thế
     
    Thien ThannNguyễn Khắc An thích bài này
  14. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9650
    Ngày cuối cùng của năm rồi, vẫn chờ, vẫn đợi chị ra chap cuối, có lẽ là cuối nên nó được ấp ủ hơi lâu. :D
    Chúc chị Thien Thann một năm mới thành công nhé, chúc anh chị sẽ được chào đón thêm một thành viên mới với vô vàn niềm hạnh phúc!
    Chúc gia đình BB mạnh khỏe!
    P/S: Lại chờ tiếp thôi ạ! :D
     
    jiangnguyen0506, Thien Thannmanhdovan.bber thích bài này.
  15. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Em có thể đợi rất lâu tuy nhiên mong chị ra chap cuối hoặc thêm chap trước Tết ta là vui ạ :D
     
    jiangnguyen0506Thien Thann thích bài này
  16. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9650
    Hihi, cứ tưởng chị Thien Thann mai danh ẩn tích, hóa ra là chị vẫn âm thầm theo dõi trên cộng đồng BB.
     
    Thien Thann thích bài này.
  17. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    61.

    Cơn kích động khiến Má nàng mất kiểm soát, cả hai đứa phải cố gắng rất nhiều mới giữ được Má và đưa Má vào phòng. Má cứ đòi đập đầu vào tường và khóc mãi đến lúc lịm đi.
    Tới gần sáng thì Má lên cơn sốt cao.
    Mười lăm năm trước, biến cố đến với gia đình nàng, Má cũng đã trải qua những cơn kích động như thế. Ngày đó, khi xe hồng thập tự đưa Cha về đến sân nhà, Má lao ra túm cổ áo bác sĩ la hét vì không chấp nhận được thực tế là các bác sĩ đã không còn cách nào khác phải rút ống thở trả Cha về, họ xin lỗi vì đã gắng hết sức rồi, chứng sốt rét rừng đã hạ gục một người lính...Khi đó Má vừa sinh em trai út của nàng, đứa em tội nghiệp chưa kịp nhìn thấy mặt Cha cũng đã đi theo Cha sau một tháng đến với gia đình nàng. Nhà năm người chỉ còn lại Má và hai chị em.
    Cha và em út đi rồi, Má nàng vẫn không thể chấp nhận được. Cả đời Má lấy chồng rồi sống xa chồng, một mình nuôi con vật lộn với cuộc sống, chưa bao giờ có được trọn vẹn hạnh phúc lứa đôi.
    Hai chị em nàng nhìn Má vật lộn với nỗi đau mà vô cùng sợ hãi. Em trai thứ hai của nàng khi đó vừa sáu tuổi vẫn không hiểu vì sao mọi người lại bắt nó phải khóc: "Bố ơi!" thay vì "Cha ơi!" như từ bé vẫn quen gọi thế.
    Vì kinh tế gia đình Mẹ con nàng đưa nhau vào vùng kinh tế mới, vì công việc của Cha phải ở nơi rừng xanh núi thẳm, nên gia đình nàng chưa bao giờ được sum họp quá một tháng. Mỗi lần Cha về thì nhà vui lắm nhưng nàng luôn lo sợ cảnh Má khóc lóc dằn vặt ba trước đêm Cha lên đường (nhà nhỏ nên trong đêm thanh vắng nàng nghe rõ từng tiếng thở dài nhẫn nhịn của Cha sau mỗi câu trách hờn của Má). Nhưng rồi hôm sau Má vẫn chuẩn bị đồ đạc cho Cha đi, như bất cứ một người vợ yêu chồng nào cũng cam tâm hy sinh đời mình cho sự nghiệp của chồng (dù rằng sự nghiệp của Cha chỉ mang lại sự cô đơn vò võ cho Má).
    Nàng sợ những chiều tiễn biệt phải đứng bên thềm nhìn Cha mang ba lô ra đi. Cảm giác không thể giữ được người yêu thương ở lại bên cạnh thật đớn đau và bất lực. Từ ngày mất Cha và em trai út, Má trở nên dễ kích động và tinh thần không còn được mạnh mẽ như trước. Hai chị em nàng dần dần trở thành nguồn sống duy nhất của Má. Khi hai chị em nàng đi học đại học, nàng luôn có dự định học xong sẽ lo sự nghiệp thật tốt, rồi đón Má xuống thành phố để gia đình đoàn tụ. Em trai nàng cũng xuôi theo ý nàng bởi hai chị em rất nặng nề mỗi khi trở về nhà, căn nhà dường như luôn đọng lại không khí và thời gian nặng nề mất mát của mười lăm năm trước, Má lao động cực nhọc trên nương rẫy và sống như cái bóng với nỗi oán trách số phận, dù hai chị em đã tìm đủ mọi cách để vực dậy tinh thần của Má. Bàn thờ Cha và em trai út lúc nào cũng ảo não khói hương. Nàng không chịu đựng được cảnh đó. Mỗi lần mua sắm cái gì cho Má, Má cũng đặt lên bàn thờ, rồi nhắc nhở rằng cả đời Cha ăn gió nằm sương, chưa từng được thưởng thức những thứ này. Chỉ đến khi nàng học xong đại học, và sau một thời gian dài kiên nhẫn mời bác sĩ tâm lý điều trị cho Má, Má mới sống vui vẻ hơn một chút. Nàng muốn đưa Má ra khỏi căn nhà vốn có quá nhiều ký ức buồn đau và mất mát, nhưng Má không chịu, hai mẹ con cứ thế căng thẳng kéo dài.
    Cho đến hôm nay, khi thấy Má nằm suy kiệt trên giường, khuôn mặt đã nhăn nheo, sức lực và tuổi trẻ đã rời bỏ Má, nàng mới thấy đau thắt lòng. Liệu rồi đây nàng còn được chăm sóc cho Má bao nhiêu ngày tháng nữa? Trái tim nàng mềm ra, nàng nghĩ, hay là nói với chàng rằng hãy cho nàng thời gian vài năm, để nàng báo hiếu rồi sẽ đền đáp tình cảm của chàng.
    Nàng nghĩ vậy nhưng không nói gì, lặng lẽ chăm sóc Má, thấy Má vật vã nàng quên mất chàng bên cạnh, mặc kệ chàng loay hoay như người thừa trong gia đình mình.
    Gần sáng, Má sốt cao quá, gần như lên cơn co giật, nàng chườm sốt cho Má rồi vội vàng đi mời bác sĩ quen về nhà, bệnh viện khá xa quá nên nàng ưu tiên gọi bác sĩ cấp cứu trước.
    Bác sĩ M.N vốn là bác sĩ quân y, là hàng xóm thân thiết với gia đình nàng kể từ ngày về hưu sớm mở phòng mạch riêng. Ông nắm rõ tình trạng sức khỏe của Má nàng, khi nàng gọi đã không nề hà thời gian, vội vàng đến thăm khám.
    Sau khi đặt bình truyền nước biển cho Má, bác sĩ M.N dặn dò nàng kĩ càng rồi mới ra về.
    Má thiu thiu ngủ, dường như cơn sốt và sự ấm ức trong lòng đã dịu xuống phần nào. Nàng khép cửa, ra hiên nhà ngồi bên chàng.
    Suốt đêm hai đứa thức trắng lo cho Má, đứa nào cũng phờ phạc. Chàng ra trước hiên nhà ngồi bó gối, nàng không biết chàng nghĩ gì, nhưng khuôn mặt rất đăm chiêu. Nàng ngồi bên cạnh, im lặng hồi tưởng về quá khứ.
    Mãi một lúc lâu sau, chàng mới ngập ngừng nói:
    “Anh gọi điện cho K rồi, anh thật sự không biết làm sao, nên anh gọi nói thật với K, mong K thu xếp về ít lâu…”
    Nàng thở dài, nàng cũng đang định gọi cho em trai nàng. Quả thật, tình thế này giữ chàng ở lại cũng tội nghiệp cho chàng.
    Ngay chiều hôm đó em trai nàng đón xe về nhà. Nó ngồi chăm sóc cho Má, hai má con rì rầm nói chuyện vui để Má bớt căng thẳng, nàng và chàng chỉ lo “vòng ngoài”. Nhìn cách chàng lo lắng không đành lòng về mà vẫn ở lại săn sóc Má dù Má một mực xua đuổi, nàng ước gì Má có thể hiểu và bớt cố chấp lại. Nàng biết Má đã lỡ làm căng rồi, tính khí của Má sẽ khó chấp nhận xuống nước, nhưng nếu Má cứ căng mãi, nàng không biết rồi nàng sẽ phải sống ra sao.
    Hết mấy ngày nghỉ, chàng buộc phải quay lại công việc, còn nàng không có giờ lên lớp nên xin nghỉ thêm để ở nhà lo cho Má. Khi chàng chào ra về, Má không nói không rằng, dù trước đó anh C đến thăm, Má lại nói chuyện bình thường.
    Trước khi xách ba lô đi, chàng nói với nàng: “Cho dù Má em không chấp nhận anh thì anh cũng không dám trách nửa lời vì anh biết người lớn có lý do riêng, bản thân anh dù đã tổn thương nặng nề tự trọng của một thằng đàn ông, anh vẫn tin ở em. Nhưng nếu vì lý do gì đó mà em không giữ được lời hứa với anh, anh cũng không bao giờ giận em. Anh chỉ luôn mong em hạnh phúc và mong gia đình em bình yên. Em cứ suy nghĩ thật kỹ những gì chúng ta đã nói.”
    Câu nói của chàng nhiều ý nghĩa khiến nàng suy nghĩ mãi. Trong đêm hai đứa ở bên nhau dưới đồi thông chính nàng đã nói chắc như đinh đóng cột rằng nếu Má vẫn tiếp tục phản đối thì nàng sẽ bỏ đi theo chàng, nhưng rồi tình thế khiến nàng nói lời mà nuốt lời, câu nói của nàng giống như nói dối để xoa dịu chàng trong chốc lát. Nàng nói được mà không làm được. Nàng tự hỏi mình, liệu tình yêu của nàng rồi sẽ ra sao kể từ hôm nay?
    Khi chàng đi rồi, anh C đến thăm Má thường xuyên hơn, anh ta ngồi rất lâu trò chuyện gì đó với Má mà nàng không để ý. Nàng không quan tâm vì nàng đánh giá thấp anh C, nàng nghĩ rằng anh ta đang lợi dụng tình thế đục nước béo cò.
    Chàng về lại thành phố cũng không liên lạc, nàng gọi không bắt máy, nhắn tin hay BBM cũng không trả lời.
    Nàng đọc lại tất cả hội thoại BBM của cả hai, tìm chút an ủi rằng chàng đang tổn thương, chàng cần bình tâm lại rồi mới liên lạc với nàng.
    Gần ba ngày trôi qua trong cảm giác dài lê thê, sau khi nàng đã BBM nhắn nhủ yêu thương nhớ nhung đủ lời, nàng mới nhận được tin nhắn BBM của chàng. Tin nhắn vẻn vẹn một câu ngắn ngủi: “Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, anh chấp nhận thua cuộc.”
    Nàng hoang mang nhắn lại hỏi chàng:
    “Anh nói như vậy nghĩa là sao?”
    Chàng không trả lời. Sự im lặng thật đáng sợ.
    Nàng bấm bàn phím nhắn cho chàng mà nước mắt tuôn rơi không cầm được: “Anh biết đó không phải là lỗi của em mà? Anh đã hứa sẽ bên em để thuyết phục Má, sao anh lại nói như vậy? Tình yêu của anh dễ dàng sụp đổ như vậy sao anh? Anh hãy trả lời em đi.”
    Mãi sau chàng mới BBM lại, rất kiên quyết: “Em hãy tự hỏi chính mình, em có thể thuyết phục được Má em không? Anh chắc chắn là không nếu Má em cứ lấy sức khỏe ra mà đe dọa. Mẹ anh già rồi, đã lặn lội vào đây với bao hy vọng lập gia đình cho anh, nhưng rồi thì sao hả em? Từ nhà em về anh không biết trả lời sao với những câu hỏi của Mẹ anh về chuyện của hai đứa mình và ý kiến về phía gia đình em. Kéo dài mãi thế này ai cũng đau khổ bế tắc cả. Mấy ngày qua anh không làm được gì, nghĩ về tương lai hai đứa mình anh thấy mịt mù quá, anh không nói được cùng ai nỗi khổ tâm của anh. Sau những gì em nói và hành động, anh thấy rằng em luôn nhượng bộ Má em, anh chịu tổn thương đủ rồi vì anh không làm gì sai cả. Anh chấp nhận mất em, bản thân em cũng đâu có sợ mất đi tình yêu này đâu?”
    “Anh thật ích kỉ.” – Nàng khóc òa. - “Những lời đó mà anh cũng nói ra được sao? Em cứ nghĩ là anh sẽ hiểu cho em.”
    “Có lẽ anh ích kỉ thật. Anh xin lỗi. Chúng ta chia tay em nhé! Anh mệt mỏi quá rồi! Nếu em thương anh thật thì đừng dây dưa làm khổ nhau thêm nữa.”
    Chàng tắt máy, nàng điên cuồng không biết phải làm sao, liên lạc với Mẹ chàng thì Mẹ chàng nói chàng đi công trình không ở nhà, bà cũng không liên lạc được. Mẹ chàng hỏi mọi chuyện rốt cuộc là thế nào nhưng nàng chỉ khóc.
    Nàng đâm ra giận Má nàng, tại sao Má lại cố chấp như vậy để nàng khổ sở thế này. Nàng giận lây luôn cả anh C, nàng hồ đồ nghĩ rằng anh ta luôn ra vẻ tốt đẹp, luôn ra vẻ yêu thương tôn thờ nàng, chờ đợi nàng bất chấp mọi chuyện. Anh ta làm cho Má nàng phải mang ơn anh ta và luôn gieo cho anh ta hy vọng được nàng đền đáp tình cảm khi có Má ủng hộ vun vào.
    Dần dà, hai Má con khó nói chuyện, Má khỏe lại cũng có chút gì đó sượng sùng với nàng, hai Má con tuyệt nhiên không nhắc đến chàng, nhưng trong thâm tâm ai cũng đầy trăn trở. Em trai nàng thấy tình hình căng thẳng nên xin bảo lưu một học kỳ, ở nhà với Má, lúc nào cũng ra sức hòa giải và dùng biện pháp mưa dầm thấm đất để cho Má hiểu ra vấn đề, nhưng nàng không thể nói chuyện bình thường với Má được nữa, tâm trạng nàng luôn trong tình trạng u uất không suy nghĩ được gì ra hồn. Nàng xin nghỉ việc không lương dù biết chắc rồi đây sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều, thậm chí là mất việc, nhưng với tâm trạng này nàng cũng không muốn làm gì, nàng sợ mình sẽ phát điên lên mất.
    Gần hai mươi ngày chàng quay lại Sài Gòn, đêm nào nàng cũng mất ngủ, cứ hễ Má nàng hỏi han là nàng lại lảng đi, có lần nàng còn gắt: “Má mặc kệ con, từ nay Má muốn con làm gì thì con làm nấy cho vừa lòng Má.” Nhưng rồi thấy Má ngồi lặng chực khóc, nàng thấy mình thật nhẫn tâm, nàng lại xin lỗi dù lòng đầy ấm ức. Cả gia đình như bế tắc, ba người trong nhà luôn cố né tránh chuyện tình cảm của nàng, đó là vấn đề mà cứ hễ nhắc tới là có xung đột. Nhưng vấn đề ấy vẫn luôn ở đó, giày vò nàng từng đêm, đến nỗi trong vòng hai mươi ngày, từ một cô gái mũm mĩm 50 kg, nàng sút xuống còn 43kg. Soi vào gương, nàng không còn nhận ra chính mình nữa.
    Một đêm, sau khi suy nghĩ mãi và thấy tình trạng Má cũng đã khỏe, nàng nói với em trai nàng:
    “Chắc chị phải đi gặp anh Q để nói chuyện một lần, lòng chị rối bời lắm. Rồi chị sẽ đi đâu đó một thời gian, em ở nhà với Má lo cho Má thay chị.”
    Em trai nàng không hiểu ý nàng, vả lại thấy nàng sa sút quá, không dám nói gì, giờ nghe nàng bảo thế nó hồ hởi: “Dạ, chị cứ đi du lịch cho thoải mái. Chuyện của chị với Má cứ từ từ rồi hai mẹ con lại bình thường thôi. Em ở nhà sẽ nói cho Má hiểu, Má sắp hiểu ra rồi đó chị à! Còn anh Q thì chị cứ gặp nói chia tay cho rõ ràng cũng được.”
    Nàng lắc đầu, ôm mặt khóc: “Anh Q bỏ chị rồi, dứt khoát lắm, đâu cần chị nói chia tay, chị và anh chẳng còn gì nữa đâu em, chị thấy cuộc sống của chị vô nghĩa quá. Giờ chị không biết làm gì cả…”
    Thằng nhóc nghiệt mặt ra, có lẽ nó không tưởng tượng được bà chị gái xưa giờ vốn là thần tượng của nó về mọi mặt lại lụy tình đến vậy. Em trai nàng chưa biết yêu, lại sống đơn giản nên không hiểu được vấn đề. Cậu chàng cũng chỉ suy nghĩ đơn thuần rằng: “Má chỉ có một, mất thì không thể tìm, nhưng còn chồng thì lỡ không lấy được người này thì lấy người khác.”
    Cu cậu đâu hiểu được rằng, nếu suốt đời phải mất đi người mình yêu thực sự, thì vĩnh viễn lòng mình chỉ còn như nấm mồ hoang, có lấy ai thì cũng chỉ tự chuốc bi kịch bất hạnh cho mình và cho người khác mà thôi… Chàng là tình yêu thực sự của đời nàng. Người ta nói rằng, mỗi người chỉ có duy nhất một tình yêu, dù rằng thứ na ná tình yêu thì đầy rẫy. Nàng không cần những thứ na ná đó, nàng chỉ cần chàng.
    Nhưng nếu vì chữ hiếu mà mất chàng, thì nàng đã có một con đường khác để giải thoát cho mình. Chỉ có duy nhất con đường này mới giúp nàng không trở thành kẻ bất hiếu hay bội bạc..
     
    thaibinh592, dole999, Dragon16 người khác thích bài này.
  18. xuanphuc242

    xuanphuc242 Member

    Tham gia:
    13/7/14
    Bài viết:
    60
    Được thích:
    16
    BB Model:
    blackbery z10
    Yahoooooo. Chị khỏe chưa chị Thien thann. Lâu lắm rồi mới được đọc lại chuyện của chị. Chúc chị mau khỏe nhé.
     
    Thien Thann thích bài này.
  19. anhluan_bui

    anhluan_bui New Member

    Tham gia:
    6/3/13
    Bài viết:
    19
    Được thích:
    3
    BB Model:
    Bold 9900
    chờ mấy tháng nay, vừa vào thấy thông báo mừng húm:)Chúc Thien Thann nhiều sức khỏe để viết tiếp nhé, cho gửi lời thăm em bé nhé
     
  20. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    547
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Chúc em sức khỏe
     
Đang tải...