TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Mong chị sớm khoẻ để các BBER được vui cùng anh Q và đón chờ cháp mới :D
     
  2. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9650
    Một cuối tuần nữa lại đến rồi, vẫn hóng, vẫn mong chị sẽ khỏe mạnh, vui vẻ, hihi.
    Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ! :)
     
    manhdovan.bber thích bài này.
  3. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Chúc ACE cuối tuần vui vẻ. Chị thớt khẻo :D
     
  4. Jang

    Jang Member

    Tham gia:
    22/9/14
    Bài viết:
    70
    Được thích:
    55
    BB Model:
    BBrYQ10
    dù thế nào thì vẫn quyết tâm đợi chị đến cùng
     
    manhdovan.bber thích bài này.
  5. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10

    Chắc chắn rồi ạ
     
    Thien Thann thích bài này.
  6. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Chào cả nhà, baby hư quá, nên hai mẹ con mới "hẹn hò" với bác sĩ về. Hihi!
    Nhưng không sao, hai mẹ con đã khoẻ, quay lại để "đàn đúm" với các bác các cô các chú đây ạ! :
    Nice day! :D
     
  7. kdcty2k

    kdcty2k Member

    Tham gia:
    11/6/12
    Bài viết:
    94
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9300
    k vào lại post này khoảng 2 tuần rồi...vừa vào thì thấy chị Thien Thann post dc 3 phút... :)))
     
  8. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Tuyệt vời! Em thấy 11 phút :D
     
    Thien Thann thích bài này.
  9. manhdovan.bber

    manhdovan.bber Active Member

    Tham gia:
    20/7/14
    Bài viết:
    231
    Được thích:
    82
    BB Model:
    Q10
    Dự là đêm nay hoặc ngày mai sẽ có cháp :D
     
  10. BB Taydo

    BB Taydo New Member

    Tham gia:
    24/7/14
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    1
    BB Model:
    Z10
    Ngóng chap tiep theo, may ngay nay chờ hoài không thấy, rầu thúi ruột.
     
  11. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    60.
    Nàng rơi vào một tình thế bên tình bên hiếu chẳng biết làm sao. Má thì vẫn khóc lóc doạ sống chết để cấm cản, chàng thì ra đi giữa đêm. Nàng không biết chàng có bỏ về Sài Gòn thật không. Thiệt tình nàng rất muốn chạy theo chàng xem ý chàng giờ sao nhưng cũng chẳng thể nào bỏ lại Má lúc này.
    Cuối cùng, nàng đành xuống giọng để xoa dịu Má trước. Má khóc thêm một hồi, phân tích cho nàng nghe rằng Má đã hy sinh và kỳ vọng ở hai chị em nàng như thế nào, rằng Má chỉ muốn tốt cho con cái ra sao, rồi tuổi già neo đơn Má không muốn xa con, không muốn con gái lấy con trai một làm đích tôn đích tử, đã vậy còn là dân công trình vốn hay cơm chợ vợ đường. Nếu con cái cãi lời thì Má không thiết sống nữa, Má chết theo Cha nàng cho nàng muốn làm gì thì làm.
    Nàng vâng vâng dạ dạ, bảo từ nay Má muốn sao thì con làm thế, Má đừng có doạ sống chết nữa con sợ. Cha mất rồi, Má mà còn như vậy thì con thành tội nhân thiên cổ. Tội bất hiếu nặng lắm con gánh không nổi đâu.
    Hồi lâu, Má có vẻ xuôi xuôi, nàng dìu vào giường nằm, nàng ngồi bên bóp tay bóp chân thủ thỉ một lúc thấy Má thiu thiu ngủ bèn lén khép cửa ra ngoài cầm điện thoại lên thì thấy có tin nhắn của chàng. Chàng nhắn: "Em lo cho Má đi, chừng nào xong thì nhắn lại nói chuyện với anh nhé! Yêu em!"
    Nàng tắt điện phòng khách, bước ra sân, trong bóng tối nàng tựa lưng vào tường hai tay cầm điện thoại cắm cúi BBM nhanh cho chàng.
    Nàng hỏi: "Anh đang ở đâu?"
    Nhìn chăm chăm vào chiếc BlackBerry thấy tin nhắn đã đọc ngay lập tức nhưng không thấy chàng trả lời. Nàng sốt ruột không biết tính sao, bèn bấm số gọi chàng, nhưng vừa áp điện thoại vào tai và ngước lên đã thấy bóng sáng nhỏ huơ huơ trước cổng. Nàng nheo mắt nhìn, thì ra là chàng đang giơ điện thoại lên vẫy nàng. Nãy giờ chàng không đi đâu cả. Chàng ngồi trước cổng nhà nàng.
    Tội nghiệp chàng quá. Nàng phi ngay ra cổng, không nói không rằng nhảy bổ vào ôm chàng.
    Một lát sau, chàng gỡ tay nàng ra, thì thầm:
    "Đi với anh!"
    Nàng hơi hốt hoảng:
    "Đi đâu, Má em biết thì chết!"
    Chàng khẽ bảo:
    "Đi ra đây một chút thôi, chứ ở đây mình nói chuyện sao được."
    Nàng dòm vào nhà, không thấy động tĩnh gì, bèn gật đầu khoá cổng đi theo chàng.
    Hai đứa dắt nhau đến khúc dốc ở đoạn đường rẽ lên đồi thông vắng. Đêm lạnh se sắt, sương mờ phủ bàng bạc ánh trăng non đầu tháng. Chàng mở đèn pin điện thoại soi tìm một chỗ ngồi bên bãi cỏ. Nàng ngồi tựa vào chàng, chàng vòng tay ôm lấy bờ vai gầy, trầm ngâm một hồi lâu mới cất tiếng hỏi:
    "Em, Má như vậy bây giờ tụi mình tính sao đây?"
    Nàng thở dài, đáp:
    "Thiệt bây giờ em cũng không biết tính sao nữa anh à. Má doạ chết làm em sợ..."
    Giọng chàng buồn lắm, nghe cứ như sắp khóc. Chưa bao giờ nàng thấy chàng buồn như vậy. Chàng nói:
    "Anh biết là người già thường trái tính trái nết, muốn con cái theo ý mình, nhưng anh không ngờ Má lại phản đối anh kịch liệt như vậy. Thà rằng anh là thằng cù bất cù bơ hay làm gì sai trái thì cũng đành. Nhưng anh yêu em, anh có làm gì sai đâu mà Má lại ghét anh đến thế."
    Nàng ngồi thẳng lên, hai tay ôm lấy đầu chàng, đặt lên trán chàng một cái hôn, nàng đang rất buồn, nhưng nàng biết giờ chàng còn buồn hơn, nên nàng cố gắng dịu giọng để an ủi người mình yêu. Nàng nói:
    "Má không ghét anh đâu, chẳng qua trước nay Má luôn muốn em về quê, muốn em lấy chồng gần nhà. Má sợ em ở Sài Gòn rồi chẳng đâu vào đâu. Thêm chuyện giờ Má hiểu nhầm hai đứa đã qua mặt người lớn sống chung nên mới giận dữ thế. Anh đừng buồn, hãy cho em thời gian để thuyết phục Má được không anh?"
    "Bao lâu hả em?" - Chàng hỏi. - "Từ khi yêu nhau tới giờ Má đã không ủng hộ, lần gặp đầu tiên ở Sài Gòn anh đã biết Má ghét anh rồi. Giờ về đây thấy cách Má đối xử và cả cách anh C xen ngang nữa anh thật sự thấy lo lắng. Mẹ anh vào Nam là cũng chỉ muốn thành lập gia thất cho anh, anh lớn tuổi rồi, với lại mình yêu nhau, đã qua bao nhiêu là chuyện, anh chỉ muốn cưới để ổn định, anh sợ cứ thế này thì chẳng đâu vào đâu rồi mất em thôi."
    "Anh ngốc, làm sao anh mất em được, em vẫn ở đây, em vẫn bên cạnh anh mà. Em nghĩ thử thách càng lớn thì khi vượt qua mình sẽ càng trân trọng hạnh phúc hơn. Chẳng lẽ bây giờ Má vậy là anh nản, anh muốn buông tay em sao?"
    "Không" - Chàng xoay người qua ôm nàng. - "Anh không nản, nhưng anh thấy bế tắc. Hay là vậy rồi mình cứ sống với nhau đi, sau này rồi Má sẽ chấp nhận thôi. Anh không muốn em về quê bỏ lại anh ở Sài Gòn."
    "Anh làm sao thế? Tới lúc này mà anh còn nói vậy, nếu mà về quê thì em đã về lâu rồi. Anh bình tĩnh cho em thời gian đi. Anh biết Má rồi đó, Má đang nóng mà châm dầu vô lửa là hỏng chuyện hết. Nãy em đã nháy mắt anh đừng nói rồi mà anh khùng ghê. Giờ em cũng chưa biết phải làm sao đây."
    "Lúc đó Má làm anh rối quá! Giờ anh không nghĩ được gì nữa, chỉ cần nghĩ đến việc em về quê làm, rồi tự nhiên mình không đến với nhau được là anh rối loạn không biết phải như thế nào."
    Nàng thở dài, không nói gì. Tự hỏi mình trước giờ đã làm gì ác mà sao trời đày đoạ chuyện tình duyên long đong thế?
    Sao các cặp đôi khác họ yêu nhau, và đến được với nhau dễ dàng vậy kìa? Hay là họ cũng những câu chuyện tình yêu trắc trở riêng mình nhưng họ không kể ra nên không ai biết?
    Giá mà có ai đó nói cho chàng và nàng biết nên làm gì lúc này.
    Hai đứa im lặng ngồi bên nhau, sương xuống lạnh vai, chàng cởi áo khoác đưa cho nàng, bảo khẽ:
    "Thôi để anh đưa em về, ngồi mãi cảm lạnh mất. Giờ anh về lại thành phố, em ở nhà thu xếp ổn rồi xuống với anh nhé?"
    "Đừng." - Nàng níu tay chàng năn nỉ. - "Anh đừng bỏ đi như thế. Anh ở lại sáng mai Má bình tĩnh rồi mình nói chuyện lại với Má được không?"
    Chàng lắc đầu:
    "Anh chịu. Má em bảo thủ như vậy làm sao mà nói chuyện được?"
    "Anh chưa thử sao biết."
    "Anh đã cố gắng hết sức rồi còn gì. Anh chẳng làm gì sai để Má đuổi anh đi. Giờ mặt mũi đâu anh quay lại."
    "Anh đừng giận làm gì lúc Má đang nóng."
    "Anh đâu có dám giận Má em, chỉ là anh không muốn quay lại trong khi Má đã đuổi đi."
    "Nhưng mà nếu giờ anh bỏ đi luôn thì sau này khó quay lại gặp Má hơn. Anh hiểu không?"
    "..."
    "Giờ ý em vậy nè, anh vì em, vì tình yêu của tụi mình đi. Mai mình nói chuyện lại với Má. Nếu Má vẫn khăng khăng như vậy thì em sẽ đi cùng anh xuống Sài Gòn rồi từ từ tính sau."
    "Em có dám không? Nãy anh hỏi em ý Má vậy ý em sao em còn không dám trả lời mà."
    "Trời ạ, lúc nãy căng quá, anh và Má làm em sợ đâu nghĩ được gì nữa. Để sáng mai nói chuyện rồi tính đi anh, chứ bây giờ mà anh bỏ đi thì Má sẽ giận luôn sau này mình quay lại khó nói chuyện lắm."
    "..."
    "Nhen anh? Vì tình yêu của mình...nha?!"
    Nàng vòng tay ôm cổ chàng nài nỉ. Chàng lừng khừng một hồi rồi cũng gật đầu.
    Lúc này, nàng thấy chàng sao mà nông nổi và ngốc nghếch thế, nàng có cảm tưởng chàng như một người em trai bé bỏng của mình vậy. Nàng ôm đầu chàng, giống như con chim mái cố xoè cánh bảo vệ quả trứng quý giá.
    Đàn ông, trong tình yêu, cũng có lúc mong manh dễ vỡ vậy sao?
    Hai đứa ôm nhau như thế cho đến lúc chàng hôn nàng. Trời đêm cao nguyên lạnh, nụ hôn nồng cháy của chàng như thức tỉnh mọi giác quan. (Bọn yêu nhau là nhỉ, cứ có cơ hội là chỉ muốn hôn nhau).
    Trong nụ hôn sâu, tay chàng không còn ngoan ngoãn đặt sau lưng nàng nữa mà xoa dần xuống eo thon, rồi run run lần ra trước đặt khẽ lên vùng trái tim và rụt rè giữ nguyên ở đó. Nàng không kháng cự, trong giây phút ấy, nàng cũng muốn để tình yêu xoa dịu tâm hồn đang chất chứa đầy âu lo của cả hai. Chàng mạnh dạn hơn, luồn bàn tay đang lạnh buốt vào trong làn áo, môi siết chặt môi nàng, một tay chàng luồn vào tóc đỡ nàng ngã xuống cỏ.
    Cỏ mềm quá và chưa kịp ướt sương.
    Nàng cảm thấy rợn ngợp trong hơi thở nồng ấm run rẩy khi thấy chàng cầm tay mình đặt vào vùng cấm của chàng. Chàng gỡ nút thắt lưng, và đặt tay nàng ở đó.
    Chàng ghé môi sát tai nàng, giọng như van xin: "Đừng bỏ anh nha M. Anh không sống thiếu em được đâu..."
    Hơi thở chàng phả vào gáy, vào cổ, vào vùng khuy áo nàng đã bật ra tự lúc nào. Bàn tay chàng tìm kiếm, nhưng khi thấy nàng vẫn để yên bàn tay ở nơi nút khoá thắt lưng, chàng cầm tay nàng luồn ngược vào ngực mình.
    Người chàng ấm lắm, nàng muốn áp sát vào để xua đi cái lạnh. Nàng dụi đầu vào vòng ngực ấy. Chàng cầm tay nàng đưa sát vào mình, rồi lại đưa tay tìm kiếm nàng.
    Nàng biết say mê đã cuốn mình đi quá xa rồi, nhưng lúc này đây không thể cưỡng lại được. Chàng úp mặt vào ngực nàng, không dám động đậy, rồi trong chốc lát, chàng khẽ khàng hôn lên vùng tình yêu cao chất ngất. Bàn tay chàng hư hỏng lần xuống xa hơn.
    Nhưng chiếc quần ôm sát rất dày và gài khoá tỉ mỉ của các cô gái phố núi hay mặc để chống lại cái rét mỗi đêm đã thức tỉnh cả hai rằng không thể như thế này ở đây, không thể vượt quá giới hạn yêu thương trên vạt cỏ non ở đồi thông đêm đang rì rào chế nhạo này được.
    Nàng giữ tay chàng lại...
    Bẽ bàng...
    Một lúc sau chàng mới nói nhỏ: "Anh xin lỗi vợ, mình về thôi."
    Nàng vòng tay ôm cổ chàng, cách xưng hô thay đổi tự nhiên đến nàng cũng không hề nhận ra: "Chồng yêu đừng giận em nhé, hãy để ngày cưới mình sẽ là ngày hạnh phúc nhất của tụi mình nha anh!"
    Chàng cười rất hiền: "Anh hiểu mà! Anh sẽ cố gắng để mình được cưới nhau. Chỉ cần em bên anh thì anh sẽ cố gắng."
    "Em luôn bên anh, em hứa!"
    Chàng gài cúc áo cho nàng, hai đứa cùng sánh bước về lại nhà.
    Phố nhỏ quanh co nhưng lòng hai đứa thẳng băng nên thấy con đường phía trước cũng thẳng băng.
    Vừa tới nơi, nàng vừa đẩy cổng kéo tay chàng vào đã nghe tiếng bát đĩa loảng xoảng.
    Hết hồn, hai đứa chạy vội vào nhà thì thấy Má nàng đang đứng trong bếp, cầm từng chồng bát đĩa từ trong tủ chén ném xuống nền nhà.
    Tay Má tứa máu.
    Má vừa ném, vừa khóc rưng rức...
     
    thaibinh592, dole999, bao.px13 người khác thích bài này.
  12. khanhanh

    khanhanh Member

    Tham gia:
    17/8/11
    Bài viết:
    82
    Được thích:
    29
    BB Model:
    Z10
    Trễ quá rồi nhưng gắng đọc
     
    Thien Thann thích bài này.
  13. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Em quên, bên đó nửa đêm rồi! :D
    Chúc cả nhà ngủ ngon ạ!
     
    Nguyễn Khắc AnNapoléon Osiris thích bài này
  14. Napoléon Osiris

    Napoléon Osiris New Member

    Tham gia:
    26/9/14
    Bài viết:
    1
    Được thích:
    0
    BB Model:
    9900 v Passport
  15. cunconkhatsua86

    cunconkhatsua86 Member

    Tham gia:
    24/2/12
    Bài viết:
    30
    Được thích:
    5
    BB Model:
    z10
    Uầy. Bbm đưa mình tới đây. Oánh dấu rảnh rỗi đọc
     
  16. cunconkhatsua86

    cunconkhatsua86 Member

    Tham gia:
    24/2/12
    Bài viết:
    30
    Được thích:
    5
    BB Model:
    z10
    Ế. 18+
     
  17. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    Báo công an đê =))
     
  18. vanhuytiensinh

    vanhuytiensinh Active Member

    Tham gia:
    4/6/11
    Bài viết:
    466
    Được thích:
    196
    BB Model:
    Q10 + Bold 9900
    Xếp gạch tiếp tục hóng.
     
  19. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    bác tả tỉ mỉ thêm tý nữa cho sinh động.:D:D:D:D
     
  20. hoangdo123

    hoangdo123 New Member

    Tham gia:
    30/7/11
    Bài viết:
    29
    Được thích:
    5
    BB Model:
    Z10
    Chúc 2 mẹ con chị một mùa đông ấm áp bên trời tây!
     
Đang tải...