TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    cảm ơn bác ChangDau đã gửi mail cho em. hiện tại thì em đã trở lại rồi. không phải đi vô rừng nữa. nên lại thường xuyên theo dõi đc BBVN rồi ạ. 1 lần nữa chân thành cảm ơn bác.
     
    ChangDau thích bài này.
  2. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    ố. em cũng như nv nam chính nhưng e hẹn mấy cô luôn cơ. cũng chẳng đi đâu nhưng xa mấy tháng hẹn gặp ngta ếch nhận lời luôn =))
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  3. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    12.
    Chàng từ Phú Quốc bay vào một buổi chiều thứ bảy, đến trưa chủ nhật lại phải bay ra để thứ hai làm việc. Câu nói có 3 từ quan trọng mà nàng nghĩ "ai cũng biết là câu gì đấy" khiến nàng cả tuần sau đó dù bị sốt vẫn ước sao được dầm mưa thêm một lần nữa để được nghe lại nó.
    Lúc thấy chàng chở nàng về, nhỏ bạn thân biết ý không hỏi gì thêm mà lẳng lặng đi pha nước chanh muối cho hai đứa. Sau khi chàng về rồi, nó mới lôi nàng ra mà vặn vẹo. Nàng chỉ cười tủm tỉm không nói. Cuối cùng nó điên tiết hỏi thẳng:
    "Thế lão ấy đã chính thức nói anh yêu em với mày chưa?"
    "Chưa." - Nàng bỗng thật thà - Ừ nhỉ? Anh ấy không nói câu đó, sao anh ấy không nói vậy mày nhỉ?
    "Hơ? Thế lão ấy tỏ tình làm sao?"
    "Lão nói Anh nhớ em!"
    "Hâm, đó đâu phải tỏ tình, tỏ tình là khác cơ. Thế mày lúc nó nói sao?"
    "Tao hỏi ảnh sao anh lại không liên lạc với tao"
    "Hic, mày làm tao hồi hộp quá, thế hai đứa mày chỉ nói có vậy rồi đứng ôm nhau ngâm nước mưa à?"
    "Bậy, ôm đâu mà ôm, giữa đường mà ôm cái gì? Chỉ cầm tay thôi."
    "Con lạy mẹ, hai mươi bốn tuổi rồi mà ngố quá đi, làm như yêu lần đầu không bằng."
    "Hic."
    "Mà mày kiểm tra lại tình cảm đi, tao thấy yêu đương phải rạch ròi vào nó mới dễ nói chuyện"
    "Rạch ròi là sao mày?"
    "Là phải nói rõ ra câu anh yêu em ấy. Tụi mày biết nhau cũng bao lâu rồi, đi chơi chung cũng nhiều, cũng lớn rồi, yêu phải nói rõ ra còn tính chuyện tương lai, chứ khơi khơi kiểu tình yêu cóc nhái thời sinh viên chẳng biết sẽ đi tới đâu thì phiêu lắm."
    "Ọc, tao chưa nghĩ tới chuyện đó mày ơi, mà tao cũng đã biết tao yêu hay chưa đâu?"
    "Má ơi, con này bịnh nặng, ế lâu quá rồi lãnh cảm yêu mà không biết mình yêu nữa hả mày? Tao ở ngoài cuộc tao còn nhận ra mà."
    "Thế mày thấy anh Q có yêu tao không?"
    "Có, tao thấy ảnh quan tâm mày mà. Nhưng đàn ông con trai giờ ghê lắm, nhiều khi một lúc mấy cô. Anh Q lại dân cầu đường, phiêu bạt nhiều nơi, mày nên tìm hiểu kĩ và rạch ròi vào. Có gì thì con gái mình thiệt thôi."
    "Sao bữa trước mày khen ảnh được, giờ lại nói kiểu ba phải thế?"
    "Thì tao dặn mày tìm hiểu kĩ trước khi yêu, chứ đâu có nói gì ảnh đâu. Về các khoản khác ảnh được, còn chuyện tình cảm ai mà biết."
    Y nói đúng. Đêm đó, nàng thao thức mãi, chẳng hiểu tại sao hồi chiều chàng lại không nói ra chữ "yêu" nhỉ? Như vậy, chiều nay vẫn không tính là tỏ tình được.
    Nàng định nhắn tin cho chàng, nhưng đang ngập ngừng chưa biết nói sao thì BBM có tin nhắn của chàng: "Em có mệt không? Em ngủ sớm đi nhé!"
    Nàng nhắn lại ngay: "Hic, không ngủ được."
    "Ai không ngủ được thế?" Chàng nhắn kèm theo cái icon nháy mắt.
    Ngập ngừng một hồi, nàng nhắn tiếp: "Em, em không ngủ được."
    Đó là tiếng "em" đầu tiên giữa hai người. Chẳng biết chàng có cảm nhận gì không, mãi một lúc lâu sau chàng mới trả lời: "Em ráng ngủ đi, chiều dầm mưa mệt đó. Mai anh sẽ qua gặp em sớm nhé, 11 giờ anh phải ra sân bay. Ămj ugư êm"
    Câu cuối cùng nàng tưởng chàng buồn ngủ nên ấn nhầm bàn phím. Nàng nhắn chúc chàng ngủ ngon kèm hình icon cười dịu dàng rồi cũng cố dỗ dành giấc ngủ để mau tới "sáng mai"...
     
    Sửa lần cuối: 18/4/14
  4. luvxinh

    luvxinh Well-Known Member

    Tham gia:
    19/1/11
    Bài viết:
    963
    Được thích:
    291
    Kìa kìa nói rồi kìa :))
     
    giosongduong, dole999raica7979 thích bài này.
  5. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Lúc đó chưa hiểu ra, sáng mai ra được giải thích mới hiểu bác ơi.
     
    giosongduong, sonhinraica7979 thích bài này.
  6. ducvuk55

    ducvuk55 New Member

    Tham gia:
    14/8/13
    Bài viết:
    14
    Được thích:
    3
    BB Model:
    8700
    đọc xong đoạn 1 đoán là nữ luôn. hay! :)
     
  7. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    Thien Thann "Ămj ugư êm" là tiếng nước nào thế b?
     
  8. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Ha ha, để từ từ kể cho nghe!
     
    thanhhien1994dnguntx thích bài này
  9. vietduy.ng

    vietduy.ng Well-Known Member

    Tham gia:
    24/7/11
    Bài viết:
    15.403
    Được thích:
    39
    BB Model:
    8900
    Kể ko mau là report :D
     
    romeo1590dole999 thích bài này
  10. raica7979

    raica7979 Active Member

    Tham gia:
    25/11/11
    Bài viết:
    405
    Được thích:
    213
    BB Model:
    Q10 9000 Playbook
    Sao tên này biết nhỉ?
     
  11. nhocsicut123

    nhocsicut123 Member

    Tham gia:
    15/12/11
    Bài viết:
    20
    Được thích:
    27
    BB Model:
    9810 + 9900
    Sau này chị up xong hết. Chắc cho em "xin bản quyền" in ra thành sách đọc lại quá. Cho nó trọn vẹn. Đọc đoạn lại hết, hơi tụt cảm xúc. :confused:
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. anhnguyen1980

    anhnguyen1980 Member

    Tham gia:
    12/1/14
    Bài viết:
    45
    Được thích:
    29
    BB Model:
    Z30
    Chắc tiếng Phú Quốc đó bạn :D
     
    Chiphoi, CPR8320, kun1001011 người nữa thích bài này.
  13. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    13.
    Mới tờ mờ sáng nàng đã dậy, loay hoay lục lọi tủ quần áo. Chọn lựa mãi vẫn chưa xong. Nàng ướm thử hết bộ này tới bộ khác mà chẳng bộ nào ưng ý. Toàn đồ đi làm, không được bộ nào đi hẹn hò cho ra hồn.
    Y tỉnh giấc, ngồi giúp nàng ngắm nghía một hồi rồi bảo: "Hay mày mặc thử cái đầm tao mới mua đi, tao nghĩ hợp với mày đấy."
    "Cái nào?"
    Y mở tủ lấy ra bộ váy in hoạ tiết hoa hồng màu kem đưa cho nàng.
    "Sao bộ này lạ thế?" Nàng hỏi.
    "Tao chưa mặc bao giờ mà."
    Nàng ướm thử, rất vừa ý. Y cũng tấm tắc khen đẹp.
    "Bộ này hợp với tao đấy, tao chiếm luôn."
    "Mơ đi cưng, tao chỉ cho mượn làm mồi hôm nay thôi."
    Nàng thoa chút phấn và son môi rồi nhắn tin BBM cho chàng: "Cậu đón tớ hay là gặp nhau ở quán?"
    Gần như lập tức, chàng nhắn lại: "Anh đang ở trước cửa."
    Thì ra chàng đã đến và đứng đợi từ lâu.
    Nàng thấy mình bỗng trở nên diêm dúa khi thấy chàng giản dị với áo sơ mi trắng, quần tây đen ngồi đợi mình trên chiếc xe mới coóng sạch sẽ..
    Buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của cả hai đứa, nàng mặc một chiếc váy đi mượn, chàng cũng chạy chiếc xe đi mượn. Sau này thân rồi chàng mới nói hôm đó anh phải mượn chiếc xe đẹp đẹp để chở em vì anh nghĩ thể nào em cũng make up, em mặc đẹp thế mà ngồi xe cùi của anh thì tội nghiệp em.
    Hai đứa đi ăn sáng xong, chàng chở nàng dạo dạo Sài Gòn. Thành phố buổi sáng mát rượi, đường Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn, Pasteur, Nguyễn Văn Thủ, rợp bóng cây xanh. Khúc Hồ Con Rùa có mấy cây dầu đang vào mùa rụng trái, một cơn gió lùa qua là những trái dầu nhỏ bằng đốt tay út xoè 2 cánh xoay tròn, xoay tròn trong không trung trước khi đáp xuống đất. Ngồi sau xe mà nàng ước gì được nhảy xuống bắt những trái xoay vàng ươm kia như những ngày còn bé dại.
    Vòng vòng một hồi, chàng chở nàng qua công viên Lê Văn Tám ngồi.
    Bình thường 2 đứa cậu tớ chuyện trò rôm rả lắm, hôm nay ai cũng như ngượng ngùng, chẳng biết nói gì. Chàng mua cho nàng chai nước, hai đứa ngồi im, cứ thế ngắm mấy "bô lão" đang khiêu vũ thể dục buổi sáng trong công viên. Nàng cảm thấy như chàng đang nhìn mình, nàng cũng muốn quay sang nhìn chàng nhưng lại chẳng dám.
    "Nhạc nhiếc cũng hợp với phong cảnh ghê." Nàng nghĩ bụng như vậy khi nghe điệu Rumba êm đềm vang lên từ phía hội khiêu vũ:
    "...Tình yêu nào như đến trong mơ
    Tình yêu nào êm ái như thơ
    Tình yêu nào lòng cứ đợi chờ
    Đợi chờ từng phút từng giờ
    Từng phút từng giờ...mà tình thì đến nào ngờ
    Tình đến nào ngờ...vì tình nào có hẹn giờ
    Em đi tìm anh suốt đời..."
    Bàn tay chàng chạm vào tay nàng đang đặt trên ghế đá. Như một luồng điện chạy từ tay lên tới não. Nàng thấy mặt mình lại nóng ran, y như lần đầu tiên bị bắt bẻ phải gọi chàng bằng tiếng "anh". Nàng để im tay mình dưới tay chàng, không dám thở mạnh.
    "Em sẽ chờ đợi anh chứ?" - Chàng xoay hẳn người sang phía nàng hỏi rất nhỏ.
    Nàng nhìn chàng, rồi lại cúi mặt nhìn vào tay mình, tim đập rộn ràng trong lồng ngực đến mức không nói được.
    "Em có yêu anh không?" - Chàng lại hỏi.
    Nàng lí nhí: "Nhưng mà...Anh...đã nói là anh yêu em đâu?"
    Chàng cầm tay nàng lên, ủ trong hai bàn tay mình, nhìn thẳng vào mắt nàng một lúc lâu mới nói tiếp:
    "Anh đã nói rồi, em không biết đó thôi. Anh yêu em, em làm người yêu của anh nhé!"
    Nàng chẳng biết nói gì, nửa muốn gật đầu, nửa lại muốn lắc đầu. Trong lòng rộn lên cảm xúc vui mừng lẫn hạnh phúc nhưng lại cũng băn khoăn: "Đây có thật không? Sao mà mọi thứ lại đến nhanh quá thế này? Mình bị làm sao thế, sao dễ dàng bị chinh phục thế? Liệu cái gì dễ đến thì lại sẽ dễ đi không?"
    Nghĩ thế nào, nàng rút tay ra khỏi tay chàng, giọng run run:
    "Anh cho em vài ngày suy nghĩ được không? Giờ em cũng không biết em làm sao nữa."
    "Bị làm sao hả em? Em có vấn đề gì khó xử sao?" - Chàng hụt hẫng hỏi dồn.
    "Không, chẳng có gì khó xử cả đâu, chỉ là...em...em sợ cái gì dễ đến thì sẽ dễ đi..."
    Chàng nhìn nàng, khuôn mặt thiểu não:
    "Em không tin anh sao?"
    Nàng không trả lời. Chẳng biết phải làm gì lúc này nữa. Chân tay trở nên thừa thải. Chàng lại cầm tay nàng, tự nhiên nói như bị cà lăm: "Anh..biết là...là em có cơ hội gặp được nhiều người tốt hơn anh...nhưng anh vẫn hy vọng...hy vọng em sẽ cho anh một cơ hội...anh...sẽ không để em thất vọng...vì tình yêu này..."
    Nàng không nói gì. Nhìn vào mắt chàng, nàng cảm thấy có gì đó chân thành và đáng tin cậy đến kì lạ.
    Hai đứa lại tiếp tục im lặng. Cả hai cứ ngồi thế, tay trong tay xiết chặt không nỡ rời...cho đến giờ chàng phải về để ra sân bay...

    Lần thứ hai trong đời cảm giác đưa tiễn một người đi mà lòng nàng buồn đến vậy.
    Lần đầu tiên đó là năm nàng học lớp 4. Cha nàng khi ấy là bộ đội đóng quân xa nhà, mấy năm trời vì nghèo khó, vì cách trở mà cha không về. Mấy mẹ con chuyển đến ở gần nhà ông bà ngoại, đói khổ nương tựa vào nhau. Đám trẻ trong xóm không thấy cha nàng ở nhà thì chọc ghẹo chị em nàng đủ thứ, chúng tưởng nàng không có cha. Đến lúc cha về phép, nàng nhất quyết không cho cha đi nữa. Nàng nhớ mãi buổi chiều hôm ấy, khi mặt trời đã dần tắt nắng, cha vẫn kiên quyết khoác balo ra đi, không kịp ở lại ăn xong bữa cơm tối bởi xe đơn vị đang đợi ngoài quốc lộ. Nàng bưng bát cơm đứng ở bậc thềm của căn nhà nhỏ lợp mái lá đơn sơ nhìn theo cha, mắt ầng ậc nước mà không khóc nổi, muốn níu cha lắm nhưng rồi cũng không chạy theo níu chân cha lại được. Cảm giác như bất lực, như mất mát...
    Lần thứ 2, là lần này.
    Nàng không biết phải diễn tả tâm trạng mình như thế nào, chỉ thấy có gì đó chưa kịp hình thành đã đổ vỡ tận đáy lòng. Nàng không giải thích được. Và cũng không khóc được.
    Ánh mắt chàng ngoái lại nhìn theo nàng lúc vào trong cửa an ninh để lên máy bay sao mà da diết quá. Nó làm nhói lên trong tim nàng nỗi đau và nỗi nhớ ánh mắt cha nàng ngày nào, lúc cha mang balo ra đi, và khi bệnh viện đơn vị đưa trả cha về vì căn bệnh sốt rét rừng ác tính. Giữa cơn mê tỉnh, ánh mắt cha cứ nhìn đăm đăm vào nàng, vào đứa con gái bé bỏng đã lén lút mang balo của cha đi giấu sau vườn và cứ ngồi trực bên giường cha, bởi sợ nếu cha khoẻ lại, cha sẽ lại mang balo đi mất...
    Ánh mắt chàng vừa gần gũi thiết tha như ánh mắt người thân, lại vừa chất chứa niềm day dứt khôn nguôi của một người xa lạ chưa kịp thuộc về nhau đã vội xa cách. Ánh mắt đó...suốt đời nàng cũng không thể quên được.
    Có lẽ vì vậy mà dù có trải qua bao sóng gió, nàng vẫn một lòng quyết đến với chàng, và luôn nguyện là người đợi chàng ở bậc thềm nhà sau một đợt chàng đi công tác xa về...
     
    Sửa lần cuối: 16/4/14
  14. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Chắc duyên chưa tới nó thế! :D
     
  15. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Bậy, đây là tiếng Chati (Thực ra đúng chính tả là Trati) tiếng Chati là tiếng "Chái" Tim (Chàng dân Bắc nói "Trái" thành "Chái", "long lanh" thành "nong nanh" ha ha!) :D :P
     
    Sửa lần cuối: 16/4/14
    Chiphoi, Gt500, giosongduong1 người nữa thích bài này.
  16. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Làm sao để dồn hết lại một chỗ các chap cho dễ đọc nhỉ?
     
  17. dohuyhoang8

    dohuyhoang8 # Team BlackBerry

    Tham gia:
    24/2/11
    Bài viết:
    503
    Được thích:
    215
    BB Model:
    99 + PB + BB10
    Để dồn lại một chỗ thì câu chuyện nhìn rất dài và không có khoảng ngắt cần thiết em ah. Em cứ để vậy đi để còn đọc được comt của người hâm mộ đôi bạn trẻ. Đồng thời, ai thực sự quan tâm thì họ sẽ next không ngừng nghỉ (Y)

    Ngoài ra, câu chuyện của đôi bạn đã được đưa lên Page của Cộng đồng BBMVietnam theo từng Chap riêng biệt - tại đây: https://www.facebook.com/media/set/?set=a.226946120840426.1073741851.168682680000104&type=1 (xin phép Mod ChangDau và Super Mod vnbb wetfoot để thêm link Page cho các bạn quan tâm).

    Chờ đợi những nút thắt và tình tiết gay cấn trong chuyện tình của 2 bạn.
     
  18. vnbb

    vnbb Super Moderator

    Tham gia:
    5/1/11
    Bài viết:
    19.573
    Được thích:
    18.764
    BB Model:
    Passport
    Cứ để như vậy đọc mới hay, đọc từng chap và đọc comment của anh em cũng rất thú vị :)
     
  19. djbuj

    djbuj Active Member

    Tham gia:
    6/3/11
    Bài viết:
    647
    Được thích:
    156
    BB Model:
    Passport
    hay quá
     
  20. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    14.
    Dù nàng xin chàng thời gian để suy nghĩ, nhưng thực ra là ngay tối hôm đó về nàng đã nhận ra là nàng yêu chàng mất rồi. Tình yêu đến không hề hẹn trước. Hạnh phúc bất ngờ khiến nàng cứ như sống trong mơ.
    Vừa xuống sân bay chàng đã BBM cho nàng: "Anh tới nơi rồi! Đi xa anh sẽ luôn nhớ về em để cố gắng. Em cũng hãy như vậy nhé!"
    Nàng reply: "Dạ!" Rồi như sực nhớ ra, nàng hỏi: "Anh ơi, "Ămj ugư êm" có nghĩa là gì thế?"
    Chàng: "Em đoán thử xem?"
    "Em chịu"
    "Hi hi, thì ra cô giáo chỉ hơn tớ khoản tiếng Anh thôi, đây là tiếng Chati đấy!"
    "Tiếng Chati? Chati là dân tộc nào thế?"
    "Từ từ rồi em sẽ biết. Em có muốn biết cách để học tiếng này không? Dễ lắm."
    "Anh nói em nghe xem?"
    "Em có biết anh yêu em từ khi nào không?"
    "Em đang hỏi về tiếng Chati cơ mà?"
    "Em trả lời trước đi."
    "Từ hôm em uống nhầm thuốc đó hả?"
    "Không!"
    "Vậy từ khi nào anh?"
    "Từ khi thấy em đứng khóc trên cầu thang. Hôm đó có người trong lớp chọc em, em không làm gì được nên lúc tan lớp em đứng khóc anh vô tình nhìn thấy. Lúc đó anh nghĩ anh thương em rồi."
    "Vậy là anh thương hại em?"
    "Bậy, thương là yêu đó. Trước đó anh nghĩ em rất mạnh mẽ và khô khan vì cách em giảng bài, nhưng sau đó anh mới nghĩ là anh nhầm và anh thấy mình cần che chở cho em."
    "Đàn ông Bắc ai cũng dẻo miệng như anh à?"
    "Không phân biệt vùng miền à nha. Tui chỉ dẻo với cô giáo của tui thì có gì sai đâu ta?"
    "Quay lại chủ đề chính nha."
    "Uhm. Em biết đó, anh yêu em từ lâu rồi, lần nào đi chơi hay gặp nhau anh đều đứng lại nhìn em đi khuất rồi anh mới về. Còn em thì em không để ý điều đó. Cứ bước đi trước một bước, nên anh không có cơ hội thổ lộ...Anh nghĩ là em không có tình cảm với anh nên..."
    "..."
    "Em biết không? Lúc anh sắp đi, anh đã suy nghĩ rất nhiều mới hẹn gặp em, anh đã định không nói gì mà đi luôn, chôn chặt tình cảm trong lòng rồi quên em đi, vì em là cô gái quá nhiều ưu điểm, anh chỉ là kẻ nay đây mai đó với công trình, sợ làm em khổ vì yêu anh mà phải xa cách, anh nghĩ em xứng đáng với ai đó có điều kiện tốt hơn anh...Rồi khi gặp em, anh chưa kịp nói thì em đã đoán được ý anh mà từ chối, dù anh đọc được trong mắt em cũng có tình cảm với anh, nên anh đành đánh trống lảng. Lúc đó anh buồn lắm, lúc ra đi cứ muốn gọi em mà không làm được..."
    "...."
    "Ra đây được mấy ngày thì anh nhớ em quá không chịu được. Anh quyết định bay vào, gặp em nói hết tình cảm của mình rồi ra sao thì ra. Khi anh đến Dường Như, anh cứ ngồi mãi xem có nên gọi em tới hay không...Khi anh chưa kịp gọi thì đã vô tình thấy em chạy xe qua. Anh tưởng mình nhầm nên phải chạy ra xem có đúng là em không...Và anh đã đúng."
    "Lúc đó em cũng không ngờ là anh lại quay về vì em." - Nàng nhắn lại.
    "Thực ra nếu em biết lắng nghe tiếng Chati thì không cần đợi đến khi anh đi tới em mới nhận ra anh đâu. Vì em chạy xe chậm, anh đã chạy theo em một quãng dài. Nếu em chậm lại một chút, lùi lại một bước để nhìn anh, lùi lại 1 chút thôi để nghe chính trái tim mình thì em đã thấy rồi đó cô giáo ngốc à!"
    "Tiếng Chati? Em vẫn chưa hiểu."
    "Chati là viết tắt của "chái" tim. Tiếng Chati là tiếng "chái tim"
    "À...Ọc, thế thì câu "Ămj ugư êm" dịch là sao?"
    "Anh đã gợi ý xong rồi mà?"
    "Đâu? Em có thấy đâu?"
    "Em lùi lại một bước đi."
    "Là sao?"
    "Tức là trên bảng chữ cái, em lùi lại một kí tự tương ứng."
    "Ồ...hi hi...em hiểu rồi ông tướng ạ!"
    "Giờ mới hiểu cơ đấy!"
    "Yêu cậu không chỉ hại tim mà còn hại não thật đấy."
    Chàng gửi cái icon cười lè lưỡi.
    Nàng nhắn lại: "Mà cậu sai chính tả rồi đó. Trái tim chứ không phải là Chái tim đâu nhé!"
    "He he, biết "dồi" cô giáo ạ!"
    Nàng ôm điện thoại cười tủm tỉm một hồi rồi mới nhắn lại: "Cảm ơn anh! Êm bưmh ugư ămj!"
    Thế là chính thức yêu nhau, "rõ ràng" như lời Y nói.
    Kể từ ngày yêu và phải xa chàng, nàng không rời cái điện thoại. May mà cả hai dùng BB, và may mà BB có BBM, chỉ cần có 3G hay wifi là có thể liên lạc liên tục được với nhau, nếu không, chắc tiền lương của nàng chẳng đủ để mà trả tiền điện thoại. Gọi thoại thì không nói được nhiều, nhưng BBM thì bất tận.
    Ngày nào cũng như ngày nào, chuyện ăn gì, đi đâu, làm gì, vui buồn ra sao cũng kể cho nhau nghe. Nàng tâm sự với chàng về những chuyện cười ra nước mắt trong giờ lên lớp, về bộ áo cưới của Y mới mua mà 2 đứa nàng lặn lội khắp Sài Gòn mới tìm được mẫu.
    Chàng kể cho nàng nghe về nắng gió nơi hải đảo, về những công trường đang thi công. Nàng tưởng tượng một ngày nào đó được ra thăm Phú Quốc, sẽ tự hào vô cùng khi ngắm nhìn những công trình mà chàng đã xây nên.
    Gần 5 tháng trời xa nhau, BBM là nơi để cả 2 gửi gắm nỗi nhớ và yêu thương. Mỗi lần nhắn tin mà phía bên kia chậm trả lời là lại hồi hộp chờ đợi. Đêm nào cũng nhắn tin cho nhau đến lúc ngủ quên mới thôi.
    Cả hai cũng gửi cho nhau vô số hình ảnh qua BBM. Được nhìn thấy nhau dù qua ảnh cũng là hạnh phúc vô ngần của những kẻ yêu xa. Đội ơn BBM đã có tính năng gửi hình ảnh, bởi vì lúc xa nhau, BBM không chỉ giúp hai người nhìn thấy nhau cho vơi đi nỗi nhớ, mà còn giúp ta phát hiện ra người kia có thật thà khi xa mình hay không.
    Mọi chuyện sẽ chỉ êm đềm trôi đi từng ngày như thế với những nỗi nhớ thương, những tin nhắn động viên nhau vượt qua khó khăn xa cách để xây dựng sự nghiệp, những lời hứa hẹn ngày gặp lại và cùng nhìn về tương lai. Đúng. Mọi chuyện sẽ êm đềm như thế, nàng sẽ chìm trong men say tình yêu quên cả sự tỉnh táo, sẽ tự hài lòng với lời hứa qua tin nhắn, với những ước mơ về ngày tháng trong tương lai được sống bên chàng không còn cách xa hay mong chờ nữa. Nếu như...
    Mọi chuyện sẽ êm đềm nếu như đêm hôm đó chàng không gửi nhầm tin nhắn cho nàng.
    Đêm đó cũng như bao đêm trước, sau khi soạn giáo án xong nàng lại ôm lấy điện thoại mà BBM với chàng. Chàng kể cho nàng nghe hôm nay chàng làm gì, gặp ai, có uống bia hơi nhiều và hơi mệt nên muốn ngủ sớm. Nàng cũng bảo chàng thế thì đi ngủ sớm đi cho khoẻ.
    Tin nhắn chàng nhắn lại không phải là một tin chúc nàng ngủ ngon theo logic thường lệ, mà là liên tục hai tin nhắn lạc đề: Tin 1: "Em đừng suy nghĩ nhiều, mai anh sẽ bay vào với em. Đừng buồn nữa em nhé!" Tin 2: "Trong Tình yêu ai mà chẳng thế, đúng không em?!"
    Như có gì đó bộp thẳng vào đầu nàng, nàng đọc lại đoạn hội thoại để chắc chắn nàng đọc nhầm tin nhắn kia. Nhưng không. Nàng không nhầm. Mà chàng đã nhắn nhầm.
    Chàng nhắn cho ai trong lúc đang nhắn tin cho nàng ư? Là ai? Tại sao giọng điệu lại thân thiết thế? Họ là gì của nhau? Cô ấy là ai, đang ở đâu và đang có chuyện gì mà sao ngày mai chàng lại phải bay vào với cô ấy? Đã mấy tháng xa nhau anh ấy không hề đề cập tới việc về thăm mình. Vậy mà...
    Trăm ngàn đâu hỏi khiến nàng không ngủ được, mà cũng chẳng thể giải toả được với ai. Nàng cố giữ bình tĩnh để suy nghĩ xem mình phải làm gì trong tình huống này. Mà chẳng thể nghĩ được điều gì cho ra hồn cả.
    Nàng nằm trằn trọc suy nghĩ trắng đêm. Cả ngày hôm sau nàng đi làm và tắt máy. Nàng muốn yên lặng để xem có chuyện gì đang xảy ra. Nàng sợ nếu không kiềm chế được mà BBM linh tinh cho chàng thì hư bột hư đường hết. Dù có chuyện gì đi nữa, nàng cũng muốn biết sự thật mà chàng đang dấu diếm, dù có phũ phàng đến đâu thì nàng cũng sẽ chấp nhận nó.
     
Đang tải...