TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. zeb90

    zeb90 Member

    Tham gia:
    6/9/14
    Bài viết:
    76
    Được thích:
    12
    BB Model:
    Z10-002
    "có lúc tưởng đã mất nhau, hai đứa đã giận hờn, đã đổi số, khoá số điện thoại, nhưng rồi nhờ cái mã PIN, lại tìm về bên nhau" >> ấn tượng nhất câu này :))
     
    samviewNguyễn Khắc An thích bài này
  2. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    41
    BB Model:
    9650
    Biết đoạn kết roài, mà ngày nào em cũng ngóng từ sáng tới khuya phần còn lại trong câu chuyện chị đang viết đó chị Thien Thann ạ. Biết chị đang bận rộn nhưng mà ko chịu được nên cứ giục vậy! :P
     
  3. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    hóng đến cháp cuối cùng.mặc kệ những thông tin hỏa mù khác, =)):D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D
    luôn mỉm cười với người đối diện, dù họ có chửi mình. đó mới là cảnh giới cao nhất:)):)):)):)):)):)):)):)):)):)):)):))
     
    Sửa lần cuối: 12/9/14
  4. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Chiều nay cũng mưa to lắm...
     
  5. luuthevinh90

    luuthevinh90 New Member

    Tham gia:
    12/9/14
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    BB Model:
    Z10 + bold 9780
    chuyện tình của cặp vợ chồng nhà này làm bao nhiêu bber phải hóng chờ.
     
  6. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    57.
    Chạy xe ra khỏi nhà, nàng không biết đi về đâu.
    Nàng tấp xe vào mái hiên của một toà nhà ngân hàng có bảo vệ trực đêm, khoá xe rồi đứng lấy điện thoại ra gọi Y. Có lẽ cô bạn thân đã ngủ nên cả chục cuộc không bắt máy.
    Nàng lục hết danh bạ, có mấy trăm số điện thoại, nhưng không biết gọi cho ai.
    Cuối cùng, nhớ ra chị bạn học chung lớp cao học cũng khá thân, nàng gọi cho chị xin ngủ nhờ.
    Suốt một đêm thức trắng, nàng khóc nhiều lắm, nàng tủi vô cùng khi không nhận được cuộc gọi hay tin nhắn nào của chàng, chỉ có Mẹ chàng gọi, nhưng đang khóc nên nàng không nghe. Mẹ chàng nhắn tin hỏi cháu đang ở đâu, sau một hồi lâu nàng mới trả lời là cháu đang ở nhà bạn, sáng mai cháu mới về.
    Lúc đó lòng nàng đã quyết định thôi lần này thì chia tay hẳn.
    Có lẽ sau chuyện này nàng sẽ về quê, sẽ làm lại từ đầu, sẽ sống một cuộc sống khác. Mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát, có lẽ nàng không thể nào chịu đựng được hơn nữa...
    Sáng hôm sau, nàng vừa ngủ dậy thì Y gọi, nó hỏi nàng có chuyện gì không mà gọi trễ vậy, nàng bảo tao nhớ mày thì gọi, Y không tin, hẹn nàng tối đi làm về hai đứa cafe.
    Y vừa cúp máy thì đến lượt Má gọi. Má hỏi nàng có tiền không, gửi về cho Má. Má đang cần tiền đáo hạn Ngân hàng.
    Đang lúc này nàng rối trí luôn, tiền tiết kiệm thì đã đưa Mẹ chàng, mà chàng chưa có lương, nàng biết lấy đâu ra.
    Nàng hỏi Má bao giờ thì hết hạn, Má bảo ngày mai.
    Nàng gắt với Má: "Sao ngày mai rồi mà giờ Má mới báo con, số tiền như vậy lại cần gấp thì sao con lo kịp?"
    Má thở dài: "Má quên mất, mà giấy báo bị thất lạc, lúc sáng C qua chơi mà không báo thì Má cũng không nhớ."
    Nghe tới anh C, nàng lại thấy khó chịu, anh ta làm ngay ngân hàng mà Má vay, bây giờ thế này thì thật đau đầu.
    Nàng bảo với Má để trong hôm nay xoay sở coi sao rồi báo với Má.
    Nàng gọi ứng lương, hỏi mượn mấy đứa bạn thân, nhưng làm sao đủ. Bất đắc dĩ, nàng gọi cho chàng, nhưng điện thoại ò í e.
    Nàng ức quá, nhân buổi không phải lên lớp, nàng dắt xe chạy qua nhà tìm.
    Qua tới nơi thì thấy Mẹ chàng ở nhà, chàng đã đi công trình, chiếc điện thoại BB cùi bắp nằm trên mặt bàn, vỏ một nơi thân một nơi, không có sim.
    Nàng bỗng thấy hơi xấu hổ vì hành động quá khích của mình tối qua, tự nhiên đập vỡ điện thoại rồi bỏ đi, thật không giống ai. Nàng cầm điện thoại lên, thử lắp vào và khởi động. Nhìn cái máy nháy đèn led rồi hiện ra chữ BlackBerry mà nàng mừng hú tị. Đập phải cái điện thoại khác thì chắc là khỏi xài luôn rồi. (Quả thật BlackBerry có sức sống bền bỉ như Tình Yêu vậy, dù bị người dùng vô tâm quăng quật đến tan nát vẫn cố lên nguồn, cũng giống trái tim dù đau đớn nhưng còn đập là còn yêu, chỉ cần đèn led còn sáng là còn hy vọng. :D )
    Mẹ chàng gọi nàng tới ngồi bên cạnh rồi hỏi chuyện, giọng Mẹ chàng có vẻ giận: "Thế hôm qua hai đứa làm sao đấy? Sao cháu không ở nhà ngủ mà đi đâu?"
    Nàng buồn rầu níu tay Mẹ chàng: "Dạ, tối qua ngủ lại nhà chị bạn cháu. Bác ơi, cháu xin lỗi bác nếu thời gian qua cháu có gì không phải để bác phải buồn. Cháu đã suy nghĩ kỹ rồi... Hôm nay cháu về xin phép bác dọn ra ngoài sống. Cháu không muốn mọi chuyện tệ hơn nữa bác ạ!"
    "Nhưng mà có chuyện gì cháu nói bác nghe xem nào? Thằng Q nó làm gì cháu?" - Mẹ chàng nhìn nàng, giọng dịu xuống.
    Nhưng nàng không thể nói ra được, nàng ấp úng:
    "Dạ thưa...chuyện này để anh Q thưa lại với bác được không ạ? Bây giờ... cháu rối trí lắm, thật sự cháu không biết làm sao, sống như thế này chẳng có danh phận gì, có gì về sau cũng khó ăn khó nói lắm bác ạ!. Ban đầu cháu cũng nghĩ đơn giản quá nên giờ cháu thật sự mong bác hiểu cho cháu."
    "Thế hai đứa bây giờ định làm sao mà cháu lại ra ngoài ở? Cháu ở đâu?"
    "Dạ, tạm thời cháu ở với bạn cháu, còn chuyện cháu với anh Q thì có lẽ chúng cháu có duyên mà không có nợ..."
    Mẹ chàng im lặng thở dài, một lát sau mới bảo:
    "Hai đứa như vậy bác cũng không biết phải khuyên làm sao, chuyện tình cảm bác không can thiệp sâu, tuỳ ở hai đứa. Mà thôi kệ thằng Q nó thế nào thì thế, cháu cứ ở đây với bác, không phải đi đâu sất. Chuyện đâu còn có đó."
    "Dạ không được đâu bác ạ! Cháu đã nghĩ kỹ rồi, bác thương cháu thì xin bác cho cháu được dọn đi."
    Mẹ chàng bảo: "Thế thì tuỳ cháu vậy!"
    Nàng lặng lẽ đi dọn dẹp đồ đạc, nàng chỉ mang theo quần áo và sách vở tài liệu nên cố dọn thật nhanh vì không muốn mình thêm bối rối.
    Khi đã mang đồ đạc tới nhà chị bạn, nàng bỗng thấy nhẹ nhõm.
    Nàng biết là chàng mang sim đi, chàng vẫn còn một chiếc BB nên soạn tin nhắn cho chàng: "Em đã dọn đi rồi. Mình chia tay nha anh. Số tiền hồi đầu tháng em đưa Mẹ anh trả ngân hàng, anh thu xếp tới đâu rồi thì báo em biết với nhé! Nhà em đang cần đột xuất có chuyện gấp."
    Gửi tin đi mãi mà không thấy chàng hồi âm. Nàng gọi thì vẫn đang khoá máy.
    Đọc lại tin nhắn, nàng thấy mình ấu trĩ thật, câu trước nói chia tay câu sau hỏi tiền (giống như không yêu đòi...tiền vậy, hic hic). Kiểu này thì chắc chàng sẽ hiểu nhầm và coi thường nàng lắm.
    Đúng là giận mất khôn.
    Đến chiều chàng mới nhắn lại: "Anh và Mẹ đã tệ bạc gì với em mà em lại nỡ làm như vậy? Em có còn yêu anh không M?"
    Nàng trả lời: "Em không thể yêu một người cứ mãi để em rơi vào tình thế khó xử được. Bây giờ đang yêu đã vậy, sau này lấy nhau rồi thì sao? Càng lúc em càng thấy anh quá độc đoán vô tâm, đêm qua em bỏ đi như vậy anh cũng không lo lắng em sống chết thế nào, anh không quan tâm cảm xúc của em. Nếu lúc đó anh giữ em lại, hoặc đi tìm em thì đã khác...Cả đêm qua em hiểu ra một điều là em thật sự không quan trọng gì đối với anh cả. Chẳng qua anh tìm một cô con dâu cho Mẹ anh thôi, nên có chuyện gì anh cũng chỉ biết trách móc em."
    Không vừa, chàng cũng tuôn một tràng:
    "Anh không hiểu sao em lại nghĩ như vậy, anh đã xem em như vợ anh, có gì sai cùng nhau sửa, tình yêu mình bấy lâu nay nó chỉ đến thế sao em? Em thử nghĩ coi đêm qua trước khi em đi anh nói gì? Vậy mà em vẫn kiên quyết bỏ đi, anh không có xe đuổi theo em, lo lắng không biết em ở đâu phải lấy số Mẹ gọi và nhắn tin cho em đó. Sau này cưới nhau rồi có chuyện là em cũng bỏ đi qua đêm vậy sao? Em đâu còn trẻ con nữa để phải dỗ dành mãi, em có tôn trọng lời anh nói chút nào không? Anh đang căng thẳng mệt mỏi vì công việc, về thăm em lần nào em cũng giận dỗi, anh cứ nghĩ em hiểu cho anh..."
    "Anh thật là...em trách anh một câu anh trách lại một câu, anh không chịu thua em câu nào...Ừ thì em quá đáng, em trẻ con, em không hiểu anh...được chưa? Giờ em đã quá mệt mỏi. Yêu đương thế này em chán lắm, em thấy tương lai mịt mờ quá rồi. Anh đừng có có nói gì nữa, đừng có lo sau này cưới xong mỗi lần giận là em bỏ đi làm gì, chẳng có cưới xin gì đâu anh, những gì liên quan thì giải quyết cho xong rồi mình đường ai nấy đi."
    Chàng lập tức gọi lại cho nàng, nhưng nàng không nghe.
    Một lúc sau chàng nhắn: "Mấy chuyện liên quan tiền bạc anh sẽ thu xếp, em không phải nhắc. Còn đêm qua anh biết anh sai rồi, cho anh xin lỗi! Anh thu xếp xong công việc sẽ về nói chuyện với em, em đừng giận anh nữa. Cứ thế này chẳng đứa nào có tâm trí mà làm ăn gì nữa đâu em à!"
    "Em không gặp anh nữa đâu." - Nàng đáp. - "Mình chấm dứt sớm cho đỡ khổ. Anh đừng có tìm em nữa. Em không muốn phải mệt mỏi thêm. Chúng mình chia tay đi."
    Chàng không nhắn lại.
    Cả chiều nàng hết khóc lại ngồi suy nghĩ lại quãng thời gian qua.
    Ai mà chẳng mong có một tình yêu đẹp, có ai mong tan vỡ đâu. Nhất là con gái.
    Vậy tại sao tình yêu nàng và chàng lại kết thúc như thế này?
    Từ ngày yêu nhau, hai đứa lại xảy ra quá nhiều chuyện gian nan. Tại hoàn cảnh, hay tại không hiểu nhau nên cách xử sự cả hai không đúng? Chàng không còn như trước, lúc nào cũng nâng niu chiều chuộng nàng. Bây giờ càng lúc chàng càng bộc lộ tính gia trưởng, chỉ biết quy chụp và trách cứ mà không hiểu cho nàng, nàng có cảm giác như chàng không còn trân trọng tình yêu của nàng nữa.
    Nàng buồn và thất vọng lắm...
    Thôi kệ, dù sao thì đến nước này cũng không còn gì nữa. Phải dứt khoát chia tay thôi...chia tay để mỗi đứa đi con đường riêng mình, hy vọng nó bớt gập ghềnh hơn con đường đã qua.
    Nghĩ vậy, nhưng lòng nàng như có ai đang cào xé, cảm giác như tự mình đã vừa tự tay vứt bỏ điều quý giá nhất.
    Đau đớn...xót xa...Có tình yêu nào ly tan mà không buồn đâu.
    Nhưng lời đã nói ra rồi, không thể nào nuốt lại được.
    Buổi tối, chàng gọi nhưng nàng không nghe. Chàng nhắn hỏi nàng đang ở đâu, nàng nhắn lại: "Xin anh đừng tìm em nữa. Tất cả đã muộn rồi anh à!"
    Chàng nhắn lại: "Anh không nói gì chuyện tình cảm nữa, anh muốn gặp em để đưa lại số tiền bữa em đưa Mẹ."
    Nàng đáp: "Anh cứ để đó đi, em không phải loại người chỉ biết đến tiền."
    Chàng lại nhắn: "Em làm sao vậy? Anh không hiểu gì luôn đó. Lúc này mà em còn nói vậy. Anh đâu có nói em là người chỉ biết tiền đâu? Em ở đâu cho anh gặp đi, anh van xin em mà!"
    Nàng tắt máy. Lúc này mà gặp để chàng đập cọc tiền vào mặt thì còn thể thống gì? "Mình đúng là bộp chộp." - Nàng tự chửi. - "Đáng lẽ ra lúc sáng không nên hỏi chuyện tiền bạc, thà chịu trễ hạn Ngân hàng vài ngày, chứ như thế này thì chia tay lại mang tiếng xấu với người ta."
    Nàng chặn số chàng, chặn luôn mã pin, dặn Y và cu em đừng chỉ chỗ nàng ở, chàng ghé cơ quan tìm thì nàng trốn, lòng tự dặn lòng đã quyết định rồi thì phải dứt khoát.
    Nàng gọi lại cho Má, nói với Má là con chưa xoay sở đủ, chắc phải chịu trễ hạn vài hôm.
    Má đáp, giọng chẳng có gì lo lắng: "Ờ, má biết rồi, má hỏi mà biết con chưa có thì vài hôm nữa gởi về cho Má cũng được."
    Nàng thấy lạ, tính Má hay lo, vậy sao lần này lại nhẹ không thế?
    Phải đến khi vào Facebook, đọc được dòng trạng thái dài thòng của anh C thì nàng mới hiểu vấn đề.
    Anh ta viết:
    "Cô bé à, đây có lẽ là những dòng cuối cùng anh viết cho em. Anh đã yêu và từ trước tới nay anh luôn yêu em bằng một tình yêu không vụ lợi. Dù biết bây giờ người em chọn không còn là anh nữa, nhưng anh vẫn sẽ làm tất cả những gì tốt nhất cho em và gia đình em. Mối thâm giao giữa hai nhà có lẽ em cũng hiểu...Anh còn nhớ sau đám tang của Cha, em kiên quyết đòi bỏ học đi làm vì Má suy sụp, gia cảnh khó khăn, em trai vừa vào năm nhất. Anh đã khuyên nhủ mãi em mới chịu quay lại trường, khi đó anh đã tự hứa với lòng rằng anh sẽ không để Má em phải gánh nặng nỗi lo về hai chị em em một mình. Bây giờ em đã học xong, đã có công việc, anh rất vui vì thấy cô gái bé nhỏ ngày nào còn tắm mưa cùng anh nay đã trưởng thành...Anh tự hào vì đã góp chút công sức cho sự thành công đó của người anh yêu...Đối với anh, vật chất chỉ là phương tiện chứ không phải là mục đích...Những việc anh làm anh đã dặn Má em không cho em biết vì anh nghĩ với cá tính như em, em sẽ không đời nào chấp nhận. Mục đích duy nhất của anh là được nhìn thấy em sống vô tư không phải lo nghĩ bất cứ điều gì. Hạnh phúc của em cũng là hạnh phúc của anh, vì vậy dù có bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ chấp nhận và không trách em, dù anh vẫn luôn mong mỏi em rời bỏ thành phố xa hoa ấy về với quê mình. DL mình nhỏ bé nhưng có cả trời kỷ niệm ấu thơ mà chúng ta đã lớn lên bên nhau, anh không thể quên những khi cùng em và bạn bè đùa vui nghịch ngợm ở bến tàu, đi bộ dọc đường ray xe lửa xuôi trại Mát, cùng nhau đi thu hoạch khoai tây giúp gia đình, rủ nhau đi hái trộm hồng của nhà hàng xóm hay những buổi chiều học xong em trốn Má đạp xe lên chùa Ve Chai cầu nguyện. Anh luôn đứng ở ngã ba khúc rẽ vào chùa đợi em, lẳng lặng đi theo sau cô nữ sinh mặc áo dài trắng trong chiều chập choạng ánh hoàng hôn mà tự hỏi em đã cầu nguyện điều gì...Anh cũng không quên được ánh mắt thất thần của em trong buổi sáng mùa đông rét mướt khi chiếc xe quân y chở Cha em về trước cổng, anh thấy em không khóc nhưng anh biết cả bầu trời đã sụp đổ kể từ khi ấy. Anh nguyện với lòng sẽ làm một người đàn ông che chở cho em cả đời này. Anh nghĩ ngoài em ra chẳng ai có thể mang cho anh cảm giác muốn được yêu thương và che chở như thế... Nhưng bây giờ, em không cần anh, vậy em hãy đi trên con đường em đã chọn, anh không cản bước chân em nữa...hãy đi đi nhưng trên hành trình bất cứ lúc nào em mỏi mệt muốn quay về thì anh vẫn luôn ở đây để chờ đợi...như đã từng..."
    Hàng chục comment bên dưới cái status đó. Có người bảo: "Đã biết viết cho ai rồi nhé!", có người chỉ lặng lẽ tag tên Facebook của nàng vào, nhưng cũng có người chửi xéo nàng y như nàng là kẻ phản bội.
    Nàng gọi cho Má, giọng nức nở: "Má ơi, Má vay tiền của anh C à? Sao Má không nói cho con biết?"
    Má ngạc nhiên: "Con sao vậy? Xưa giờ vẫn vậy mà, mỗi lúc khó khăn chưa kịp nhờ thì thằng C nó đều chủ động cho vay để giúp lo công chuyện rồi. Má thấy áy náy với nó mà nó cứ khăng khăng làm Má không nhận không được con ạ."
    "Vậy Má tính sao? Con thấy mất mặt quá Má à!"
    "Mất mặt là sao con? Anh C giúp thì rồi Má cũng trả sòng phẳng mà, chuyện gì ra chuyện đó, xưa giờ hai nhà như ruột thịt, trước đây nhà mình giúp nhà bác A từng lon gạo thì bây giờ C nó mới tốt với mình thế chứ con còn nghĩ ngợi gì."
    Nàng nói thêm vài câu, hỏi Má tổng số tiền là bao nhiêu rồi cúp máy. Nàng phải trả hết số tiền đó, bởi nàng không muốn bị hiểu nhầm
    Nàng hẹn vợ chồng Y đi cafe kể thật mọi chuyện với hai vợ chồng nó rồi muối mặt hỏi vay vàng cưới. Cả hai không ngần ngại cho nàng vay ngay. Nhưng hẹn qua tháng phải trả vì đang định dùng tiền đó kinh doanh.
    Nàng gửi tiền về cho Má, nói rõ sự tình. Má đem tiền đi trả cho anh C nhưng anh ta không nhận, lần đầu tiên anh C gọi điện quát nàng:
    "Em nghĩ anh là gì vậy M? Em coi tiền to vậy sao? Anh không phải hạng người coi nặng đồng tiền đến mức em phải đi vay người ta mà trả cho anh. Em mang ngay tiền đó trả cho bạn em đi, chừng nào có trả anh cũng được. Nếu em còn như vậy thì hai gia đình mình không nhìn mặt nhau được nữa đâu, tình nghĩa coi như chấm dứt hết."
    Nàng cũng quát lại: "Chấm dứt thì chấm dứt, anh đừng ỷ giờ anh giàu có muốn làm gì thì làm. Em có chết đói cũng không cần anh quan tâm. Anh làm vậy rồi anh lên Facebook kể lể y như em là đứa lợi dụng anh rồi tham vàng bỏ nghĩa, trong khi em với anh đâu phải đã từng yêu đương gì nhau đâu? Anh làm vậy coi có được không?"
    "Em nghĩ gì vậy? Anh không ngờ em trẻ con như thế, anh viết như vậy chỉ là suy nghĩ tâm sự của anh chứ anh có một dòng nào bảo em lợi dụng hay thế nào đâu? Bao nhiêu năm mà em vẫn không hiểu cho anh chút nào sao em?"
    "Anh sống cuộc đời của anh đi, đừng nói nhiều nữa. Từ nay đừng làm bất cứ điều gì dính dáng tới em. Hãy để cho em được yên, em thấy sợ con người anh rồi đó!"
    Nàng cúp máy. Anh C gọi lại nhưng nàng không nghe, anh ta nhắn tin: "Anh xin lỗi. Coi như tấm lòng của anh đã đặt không đúng chỗ. Từ nay, em hãy quên anh đi!"
    Đọc xong tin nhắn nàng bực quá buột miệng chửi một mình: "Đồ hâm, tui có nhớ anh đâu mà phải dặn là hãy quên anh đi!"
    Mấy ngày sau đó nàng cố gắng lắm để không liên lạc với chàng, dù nỗi nhớ cứ giằng xé trong tim.
    Mở máy lên là thấy tin nhắn báo cuộc gọi nhỡ, rồi tin nhắn, rồi email. Nàng quyết tâm không đọc, không reply để khỏi suy nghĩ.
    Nàng tự nhủ: "Mình 25 tuổi rồi, đã nói chia tay là phải quân tử nhất ngôn."
    Nàng sợ mình cứ xiêu lòng thì rồi lại khổ, dù nhiều đêm nằm vắt tay lên trán suy nghĩ vẫn tự hỏi: "Tại sao lại buông tay khi vẫn còn yêu chàng nhiều đến thế?". Nhưng rồi lại nghĩ, chàng có yêu nàng nhiều như chàng nói đâu, nếu yêu đã không vô tâm như vậy. Lời nói chỉ là lời nói, còn hành động của chàng đã làm nàng mất đi niềm tin rất nhiều..."
    Một tuần đầu...chàng email nhắn tin nàng xoá không đọc.
    Hai tuần...nàng vẫn không đọc và xoá ngay email.
    Ba tuần...không nhận được email tin nhắn nào nữa, nàng lại thấy khó chịu rồi như con dở hơi cuống cuồng lên Facebook tìm kiếm chàng. Chàng đã bỏ kích hoạt, tìm không ra.
    Lúc này nàng bỗng nhận ra là tình yêu chàng cũng chỉ đến thế thôi, thực sự cả hai đã chia tay, đã chấm dứt hẳn rồi...
    Thời gian càng trôi đi, nỗi nhớ càng đầy thêm...
    Có lúc nàng đã nghĩ đến chuyện quay lại. Nhưng rồi thấy chàng không động tĩnh, nàng nghĩ nếu chủ động quay lại thì nhục quá.
    Một buổi tối Y gọi cho nàng, rủ nàng cafe.
    Khi đã ngồi đối diện trong quán Dường Như, Y hỏi nàng:
    "Mày có còn yêu anh Q không?"
    Nàng nhăn mặt:
    "Tụi tao chia tay mày biết rồi sao còn hỏi thế?"
    "Mày trả lời tao đi!" - Y nhắc lại câu hỏi.
    "Còn, nhưng tao tao đã quyết định chấm dứt rồi." - Nàng bật khóc, tuôn hết nỗi ấm ức với cô bạn thân. - "Mày nghĩ coi, từ đầu nếu tao là đứa này kia thì tao đâu có chọn Q, vậy mà tới giờ Q lại quay sang chê trách tao đủ chuyện. Q coi tao không ra gì hết, không còn trân trọng gì tao cả. Trong mắt Q chỉ có Mẹ thôi, Mẹ luôn đúng còn tao luôn sai. Tao không chấp nhận được một người không hiểu tao và hay phán xét tao như vậy nữa."
    "Mày bình tĩnh. Chuyện đâu còn có đó mà." - Y đưa khăn giấy cho nàng, rồi nói tiếp. - "Bữa giờ anh Q kiếm mày quá trời, mà tao với ku em mày sợ mày đang giận nên không dám chỉ chỗ ở của mày. Tao thấy tội nghiệp anh Q quá, gầy sọp luôn, tóc bạc đi vì buồn và lo cho mày đó."
    "Thôi đi, ổng máu xấu lại còn ham nhậu nên tóc nó vậy chứ lo gì cho tao. Cả tháng trời tụi tao chia tay rồi. Mày đừng nói gì về Q nữa, nếu không thì tao cũng cắt đứt liên lạc với mày luôn."
    "Mày hay thiệt ha, tao có sao tao nói vậy chỉ muốn tốt cho mày thôi. Nhìn mày kìa, người ngợm xơ xác không ra gì luôn, việc gì mà phải khổ vậy, con người có ai hoàn hảo đâu, yêu nhau thì có gì phải từ từ rồi thông cảm cho nhau, giúp nhau tốt hơn chứ cứ hành nhau sống khổ sở vậy mày?"
    "Tất cả những gì tốt nhất tao đều làm rồi. Mày không phải là tao mày không hiểu được đâu, Q khác với lúc mới quen nhiều lắm. Tao không ngờ tao lại yêu một người thay đổi nhanh như vậy!"
    "Mày cứ nói quá lên, thời nay tìm đâu ra người đàng hoàng như anh Q. Tao nói thật với mày, cái tôi mày lớn quá. Mày không chịu thua ai hết."
    "Mày chơi với tao hay chơi với anh Q vậy? Tao đã nói là đừng nói nữa mà!"
    "Ừ, thì thôi! Nhưng mà tao tiếc cho tình yêu của tụi mày đó. Anh V nhà tao bảo mày tư vấn cho người khác thì hay lắm, đến lúc chuyện của mình thì lại rối tinh lên. Ngày xưa mỗi lần tao với anh V giận nhau mày nói sao với tao mày nhớ không? Giữ thì khó, chứ buông dễ lắm, nếu yêu nhau thật mà chia tay chỉ vì mấy cái chuyện vớ vẩn thì đúng là trẻ con. Người ta chỉ chia tay với nguyên nhân là hết yêu thôi, tất cả mấy cái lý do khác chỉ là nguyên cớ."
    "Mày đang nghĩ tao kiếm cớ chia tay Q vì hết yêu sao? Tao đã yêu Q và mong Q hiểu tao, nhưng Q không hiểu gì hết, Q trách tao không tiếc lời, mày nghĩ tao có nên tin là Q vẫn yêu tao không? Chẳng ai yêu nhau mà đối xử ác với nhau như thế cả."
    "Thế sao mày không xem lại đi, tao thấy mày mới ác đó, mày chặn mọi đường liên lạc của ảnh thì ảnh còn cách nào thể hiện với mày nữa?"
    "Mày mà còn nói kiểu đó nữa là tao đi về đây!"
    Nàng đứng dậy, Y kéo tay ngay lại:
    "Thôi, không nói nữa. Thật đúng trời sinh một cặp, cố chấp giống hệt nhau. Mày ngồi xuống tao bảo này."
    Y lục túc lấy ra gói nhỏ đưa cho nàng, bảo:
    "Anh Q gặp tao nhờ đưa cái này cho mày. Mày cầm về mở ra xem. Tao sẽ không nói thêm gì nữa. Tao chỉ muốn mày hạnh phúc thôi, nhưng mà mày cứ giữ cái tôi lớn như vậy thì khó có hạnh phúc lắm. Nếu cái gì bỏ qua được thì bỏ qua, trong tình yêu không nên hơn thua mày ạ!"
    Hai đứa ngồi nói bâng quơ thêm vài câu chuyện rồi đi về.
    Về tới nhà, nàng mở túi Y đưa ra mới thấy đó là tiền, kèm theo một lá thư tay của chàng.
    Lá thư rất dài, toàn nói những chuyện ai cũng biết, nhưng cái P/S mới làm nàng đang rầu thúi ruột cũng phải bật cười vì thấy chàng đúng là một anh chàng ghê gớm:
    "P/S: Anh mong em hãy trả lời anh, dù một câu phũ phàng đến đâu cũng được. Anh không có cách nào liên lạc khi em cứ chặn số và pin anh như vậy cả. Anh nhớ em muốn điên lên rồi, nếu em không add lại mã pin của anh thì anh sẽ đập luôn cái BlackBerry em đã phá gần hư này cho hư luôn rồi mua máy mới, lúc đó em đừng hòng có được mã pin của anh nữa. Anh chờ quyết định của em! Mãi mãi yêu em!"
     
  7. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    58. (Bổ sung)
    Nàng suy nghĩ mãi đến nửa đêm mới quyết định add lại mã pin của chàng.
    Vừa gửi yêu cầu đã thấy chàng chấp nhận ngay tức khắc.
    Vào BBM, nàng thấy chàng để dòng trạng thái rất sến: "Đường dài ngựa chạy biệt tăm. Người thương có nghĩa trăm năm cũng về."
    Nàng nhắn: "Anh có gì muốn nói nữa không? Nói luôn đi rồi em xoá pin."
    Chàng nhắn lại: "Em đang ở đâu?"
    "Em ở đâu anh hỏi làm gì? Đừng giả bộ quan tâm."
    "Anh quan tâm thật. Anh muốn gặp em."
    "Em không muốn gặp."
    "Nơi này chẳng còn ai cần anh hay níu giữ anh nữa rồi, anh sẽ cùng Mẹ về Bắc, anh muốn gặp em một lần cuối thôi!"
    "Anh về đâu không liên quan đến em nữa. Anh không suy nghĩ trước khi hành động thì bây giờ mọi thứ muộn màng rồi. Em đã đọc thư anh và em thấy anh chỉ toàn nguỵ biện."
    "M! Sao em nỡ nói như vậy? Em có còn yêu anh không?"
    "Không."
    "Anh đã sai đến mức em xa lánh anh, không cho anh một cơ hội nào nữa sao em?"
    "Anh đâu có yêu và cần em đâu mà anh nói thế?"
    "Anh yêu em, anh cần em hơn mọi thứ trên đời, em đừng nói vậy tội anh..."
    "Em tội anh rồi ai tội em?"
    "Trời ơi! Em cứ vậy thì anh phải làm sao để em tin anh đây? Anh đã không đủ tự tin để níu giữ em khi hai bàn tay trắng, nhưng khi đọc được những gì anh C viết mà em vẫn quyết định chọn anh thì anh mới biết cả đời này anh không thể để mất người con gái anh yêu được. Anh đã hiểu tình cảm em dành cho anh rồi, anh sẽ không vì sự kém cỏi của mình mà để mất em nữa đâu. Anh sẽ cố gắng để chuộc lỗi. Em đang ở đâu? Em cho anh gặp em đi!"
    Nàng đọc những dòng đó thì khoái chí thấy mình như vừa được nâng giá, nhưng vẫn thấy cần phải hành hạ chàng cho biết tay.
    Nàng không trả lời tin nhắn BBM của chàng vội mà mở nhạc lên nghe. Bài hát "Về đây bên nhau" là hợp tâm trạng lúc này nhất. ( :D )
    Nhưng chàng không để yên, chàng PING BBM liên tục, rồi vì nàng chưa bỏ chặn số, chàng lấy số lạ gọi cho nàng.
    Cuối cùng, khi thấy tội nghiệp chàng quá, nàng mới nhắn cho chàng vẻn vẹn một địa chỉ: "Số nhà A, đường B, phường C, quận D, anh muốn thì cứ tới. Nhưng em đã quyết định thì không thay đổi được gì nữa đâu."
    Nửa tiếng sau, chàng đã gọi cửa. Sợ ảnh hưởng tới chị bạn nên nàng đành phải kéo chàng ra ngoài hẻm.
    Chàng mang theo cả balo, cứ thế lao vào ôm nàng.
    "Em gầy đi bao nhiêu...Anh xót quá...anh xin lỗi bé M nhiều lắm! Anh nhớ em muốn điên lên mà chẳng biết làm sao..."
    "Anh mà nhớ gì em chứ, anh nói dối!"
    "Anh nói thật đó, không tin em hỏi Mẹ mà xem. Từ lúc em dọn đi anh về nhà trống vắng kinh khủng, Mẹ ban đầu cũng giận em, nói em này khác nhưng nghe anh trình bày và thấy anh buồn chán nhậu nhẹt suốt ngày bê tha như vậy thì không đành lòng nên khuyên anh đi tìm em làm lành với em đó."
    "Anh lúc nào cũng nói sau, anh toàn làm em thấy bị tổn thương rồi mới nói. Nếu đêm đó anh không muốn em dọn đi anh đã đi theo tìm em về rồi, em ra đường giữa khuya anh mặc kệ mà giờ anh nói anh xót làm gì?"
    "Em hiểu cho anh đi, anh là thằng đàn ông mà, nếu cứ luỵ em thì anh sợ sau này anh không có tiếng nói gì nữa, rồi gia đình sẽ ra sao?"
    "Vậy thì sao anh không chia tay luôn đi, bây giờ anh tìm em làm gì nữa? Cái em cần là tình yêu thực sự, em có phải người không biết điều đâu mà anh sợ như thế? Em đã theo ý anh sống với Mẹ, anh lại bắt em phải thế này thế kia, em chưa có bổn phận làm dâu đã bị trách móc. Sao anh không hiểu cho em?"
    "Giờ anh hiểu rồi mà, tại anh nóng và suy nghĩ thiển cận, với lại Mẹ mới vào, tinh thần sức khỏe đều không tốt nên anh quá lo cho Mẹ mà không bình tĩnh. Em còn yêu anh thì hãy hiểu cho anh..."
    "Em còn yêu anh nhưng quá muộn rồi...Bây giờ em chẳng mặt mũi nào mà tiếp tục, còn Mẹ anh nữa chứ đâu phải hai đứa muốn sao cũng được..."
    "Không, em đừng nói thế! Mẹ tuy hay xét nét nhưng Mẹ hiểu chuyện và hiểu em mà. Mẹ động viên anh đi tìm em rồi mình làm lại từ đầu... Mẹ biết mình yêu nhau mà em..."
    "Quá muộn rồi anh à, em sợ phải khổ tâm thêm, em thấy mình không đủ dũng cảm để vượt qua mọi thứ nữa..."
    "Thật vậy sao? Anh đã nói vậy mà em không thể quay về bên anh sao?
    Lần đầu tiên nàng thấy mắt chàng ướt.
    Nàng cuống quýt: "Anh khóc à? Này, đừng có khóc, đừng có làm em sợ."
    "Em hứa là em tha thứ cho anh đi."
    Giọng chàng làm trái tim nàng tan chảy.
    Cầm lòng không được, nàng dùng hay tay ôm khuôn mặt sạm đen vì nắng gió công trình của chàng mà khóc theo...
    Tội nghiệp chàng, tội nghiệp nàng, sao hai đứa cứ tự làm khổ nhau thế?
    Nàng nhón chân đặt lên trán chàng một nụ hôn thay cho lời nói.
    "Em tha cho anh lần này nữa thôi đấy!"
    Chàng mừng rỡ ôm bổng nàng lên.
    Đường khuya, ánh đèn vàng soi bóng hai đứa liêu xiêu...
    Một lúc lâu, cả hai không nói gì mà chỉ ôm nhau.
    Tình yêu lạ thật đấy, không lý giải được. Đã buông những lời cay đắng, đã gây nên cho nhau những chuyện trái ngang mà vẫn không thể nào xa nhau được.
    Chỉ cần nói với nhau một lời là quên hết quên hết...
    Phải chăng khi yêu nhau thật thì sẽ hết giận rồi thương để dù thế nào cũng sẽ tìm về bên nhau?
    Một lát sau, chàng buông nàng ra rồi tháo balo xuống, lôi ra một tập giấy A4 đưa cho nàng:
    "Quên mất, anh định nhờ em một việc quan trọng. Em đọc và sửa luôn cái hợp đồng này giúp anh với, anh cần gấp!"
    Nàng nhăn mặt ngạc nhiên: "Anh hâm à? Tự nhiên lại nhờ sửa hợp đồng?"
    "Anh năn nỉ đó!"
    Bất đắc dĩ nàng giở ra xem. Thì ra là chàng dùng chiêu với nàng, chẳng phải là hợp đồng nào cả, mà là một "Bản tuyên bố" do chàng tự soạn.
    Bản ấy như sau:
    "Kính thưa cô M.
    Tôi, Đ.K... vốn trước nay chỉ ưa tự do, đi đâu làm gì không muốn ai quản lý bắt bẻ. Hút thuốc uống rượu không sợ ai cấm cản cằn nhằn.
    Tôi đã tưởng tôi sẽ sống độc thân hạnh phúc như thế suốt đời.
    Nhưng vào một ngày cô đến, khi cô "xâm chiếm và đô hộ" trái tim tôi thì tôi lại được "khai sáng", tôi bỗng nhận rằng ra không ai ở trên đời này có thể có hạnh phúc trọn vẹn nếu chỉ sống một mình.
    Cô M đã mở cửa trái tim tôi, giúp tôi nhận ra rằng nếu không có tình yêu thì đời tôi rất tẻ nhạt và vô nghĩa. Càng ngày tôi càng nhận ra tôi không thể sống thiếu cô được.
    Vì vậy, tôi lập bản tuyên bố này để xác nhận kể từ nay chủ quyền trái tim và toàn bộ cơ thể tinh thần đời sống của tôi thuộc về cô N.H...với danh nghĩa là Chồng cô, tuỳ cô có quyền sử dụng và định đoạt. Tôi rất mong được xác lập mối quan hệ theo chiều hướng có lợi cho cô nhất: Cô đồng ý làm Vợ tôi nhé?!
    Cô hay trách tôi khô khan và không lãng mạn như người khác, nhưng vì yêu cô, từ nay tôi sẽ cố gắng để đạt tất cả tiêu chuẩn của một người chồng 5 tốt: "Khoẻ mạnh - Yêu vợ - Lãng mạn - Trách nhiệm - Chung thuỷ." Tôi sẽ thực hiện các tiêu chuẩn trên bằng cách bỏ hút thuốc, quan tâm cảm xúc của cô nhiều hơn, luôn lắng nghe và thấu hiểu để cân bằng mối quan hệ giữa chồng vợ - mẹ con trong gia đình, luôn bên cô dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ rời xa.
    Nếu cô đồng ý, xin ký tên chứng thực vào dưới bản này.
    Nếu cô từ chối, tôi sẽ lặp lại tuyên bố trên theo nhiều cách khác nhau và áp dụng các biện pháp cần thiết cho đến khi cô chịu mặc áo cưới và đeo nhẫn của tôi.
    Tuyến bố này được in làm hai bản, mỗi bên giữ một bản làm bằng chứng về sau.
    Ký tên và điểm chỉ."
    Nàng đọc xong thì cười méo xẹo nhìn chàng:
    "Anh copy được cái này ở đâu thế?"
    "Anh tự nghĩ ra đấy!" - Chàng gãi đầu gãi tai. - "Anh biết em chê anh không lãng mạn, nhưng mà anh đã cố lắm rồi, em đồng ý nhé?!"
    Nàng phì cười, cố kéo dài giọng: "Em không đồng ý...để anh khủng bố em hả?"
    "Vậy là em đồng ý chứ?" - Chàng hỏi lại.
    Nàng thủng thẳng: "Em biết làm sao được, đành chấp nhận làm vợ anh thôi."
    Chàng vẫn gãi đầu: "Túm lại là em đồng ý đúng không?"
    Nàng điên tiết: "Sao anh hâm thế! Cứ hỏi mãi. Em nói rồi mà, em đồng ý!"
    Chàng nhìn nàng, mắt long lanh cười mãn nguyện, khe khẽ cúi xuống hôn nàng.

    ***

    Sau đó, cả hai đứa đã có buổi nói chuyện "nhận khuyết điểm" với Mẹ chàng rất nghiêm túc, rồi xin phép thu xếp về quê nàng.

    Buổi sáng, khi hai đứa về gặp Mẹ chàng, trình bày những khúc mắc và xin lỗi Mẹ để xin phép về quê nàng, Mẹ chàng ngồi nghe xong xuôi rồi mới nói một câu, rất thấm:
    "Mẹ thì không giận không trách gì mà các con phải xin lỗi. Nhưng cả hai đứa lớn rồi, có ăn có học đàng hoàng, từ nay nói gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau, làm gì cũng phải nhìn trên nhìn dưới. Giờ đang yêu giận hờn thì muốn làm sao cũng được, nhưng một khi đã thành gia thất thì không phải cứ có chuyện nói bỏ là bỏ, nói đi là đi. Lập gia đình trăm ngàn trách nhiệm không phải nay dỗi mai hờn mãi được. Hai đứa cứ suy nghĩ cho kỹ rồi muốn quay lại với nhau Mẹ cũng không cấm, nhưng mà đã quay lại là phải cưới xin đàng hoàng luôn, để lâu ngày nó sinh lắm sự rắc rối. Mẹ là Mẹ muốn trong ấm ngoài êm chứ Mẹ không muốn nhìn thấy chúng mày cứ lục đục mãi."
    Cả hai đứa vâng dạ, rồi sắp xếp hành lý về quê nàng.
    Lúc nàng gọi điện thông báo và xin phép Má, Má thở dài, bảo: "Ừ, về thì về, về đây rồi Má nói chuyện!"
    Hai đứa về đến nhà đúng vào buổi sáng sớm. Thành phố cao nguyên DL còn ngái ngủ, sương mù bảng lảng khắp không gian lạnh buốt.
    Chàng đeo balo đồ đạc, một tay xách túi quà, một tay nắm tay nàng, hai đứa bước bên nhau trên con đường dốc nho nhỏ rẽ lối vào nhà nàng. Dường như chàng đang hồi hộp, dù không nói gì nhưng tay chàng xiết chặt tay nàng đã khiến nàng biết thế.
    Lòng nàng lúc này cũng hỗn độn nhiều suy nghĩ, có cảm giác như ngày hôm nay sẽ là ngày phán quyết của đời mình.
    Cổng nhà mở sẵn, Má dậy sớm, đang ngồi tư lự bên bàn nước.
    Trông thấy Má, nàng muốn chạy lại ôm ngay, Má ngồi đó, gầy gò trong chiếc áo khoác bông to sụ, mắt thâm quầng và tóc đã có đôi sợi bạc.
    Chàng chào, Má gật đầu: "Ừ, về tới rồi à!"
    Nàng tới ngồi kế bên, hỏi nhỏ:
    "Má mệt hả Má? Con dặn là về con gọi rồi mà sao Má còn dậy sớm chi vậy?"
    Má sụt sịt như đang bị cảm: "Ừ, bữa giờ Má không ngủ được, vả lại dậy sớm để chuẩn bị đi nhổ khoai. Còn mấy luống nữa không nhổ kịp thì lũ sóc nó moi hết."
    Chàng hồ hởi: "Nhà mình trồng nhiều khoai không bác?"
    Má hững hờ:
    "Đủ ăn thôi, mấy đứa đi hết, ai làm cho."
    "Vậy ạ! Lát cho cháu đi nhổ phụ bác với nhé." - Chàng nói vậy rồi quay sang nàng bảo. - "Em đi nấu gì ăn sáng đi, lát anh đi ra rẫy phụ Má."
    Nàng chưa kịp đáp thì Má đã bảo:
    "Thôi, Má nấu rồi, để Má đi dọn lên. Con M bác nuôi nó mấy chục năm, chưa khi nào sai nó nấu cơm sáng đâu cháu ạ."
    Nói rồi Má đứng dậy xuống bếp, chàng và nàng nhìn nhau đầy hoang mang.
    Ba Má con ngồi ăn bữa sáng, chẳng chuyện trò gì nhiều. Có gì đó nặng nề đang bao trùm lên không khí gia đình.
    Ăn xong, vừa dọn xong bát đĩa thì có tiếng xe máy vào sân.
    Nàng ló đầu nhìn ra và hơi bối rối khi thấy anh C.
    Anh ta mặc đồ lao động, đi đổi ủng to sụ, vừa xuống xe đã gọi to:
    "Bác N ơi, nhà đủ cuốc chưa bác?"
    Má nàng nói vọng ra: "C à? Bác đã bảo còn một ít, hôm nay có các em về phụ rồi, sao cháu còn qua làm gì."
    Anh ta xuống xe vào nhà, nhìn thấy chàng thì gật đầu chào rồi nói với Má nàng: "Cuối tuần cháu nghỉ mà. Để cháu ra phụ bác, còn em M mới về để em nghỉ ngơi." - Đoạn anh ta quay sang nói với nàng. - "Bé M ở nhà nghỉ chút rồi đi chợ nấu cơm nha, lâu lắm chưa ăn món em nấu đó."
    Nàng cười mà bầm gan tím ruột, không biết anh ta đang nghĩ gì mà vác mặt qua đây nữa.
    Má bảo: "Thôi có anh C phụ rồi thì hai đứa mới về ở nhà nghỉ ngơi."
    Nhưng chàng vẫn kiên quyết đi cùng. Ba người gồm Má, anh C và chàng đi ra rẫy rồi còn mỗi mình nàng ở nhà dọn dẹp, nấu nướng để trưa mang cơm ra.
    Buổi trưa trời nắng nhẹ, lâu lắm rồi nàng mới phải mang cơm ra rẫy cho người làm như thế này. Con đường từ nhà ra rẫy quanh co dốc, ngày bé đi bon bon, giờ bỗng dưng lại thấy gập ghềnh quá đỗi.
    Kỷ niệm ấu thơ ùa về, nhớ những đêm mùa hè cùng bạn bè (trong đó có cả anh C) chạy trên con đường này bắt đom đóm, chơi chán thì lại đi hái trộm trái cây, nhổ trộm khoai nướng ăn. Cảm giác cầm củ khoai nướng nóng hổi thơm lừng trên tay, miệng than dính lem luốc vẫn cười toe toét giữa đêm cao nguyên lạnh se sắt nàng không bao giờ quên được.
    Chợt thấy chạnh lòng khi phố cũ vẫn đây, con đường xưa vẫn đây mà bạn bè giờ đã dần xa cách mỗi đứa một phương trời.
    Khi nàng ra tới nơi thì thấy Má và anh C đang cặm cụi bên luống khoai giữa rẫy, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, còn chàng thì ngồi bó gối dưới gốc cây bên mé bờ rào.
    Nàng đi tới chỗ chàng, hỏi khẽ:
    "Trời đất, sao hai người đang làm mà anh chui vô đây ngồi?"
    Chàng chìa bàn tay quấn giẻ lên nhăn nhó:
    "Hic! Anh bị đứt tay!"
    Nàng cầm tay chàng lên xem, thì ra chàng không biết cách dùng lưỡi liềm để cắt dây khoai, cắt trúng tay. Vết thương khá sâu, Má đã lấy lá cây cộng sản nhai đắp cầm máu và băng bó cho chàng. Má bảo chàng về, nhưng vì chàng không nhớ đường nên đành ngồi đợi nàng ra.
    Lúc đó nàng thấy tội nghiệp chàng quá, cứ y như chàng đang bị Má và anh C bắt nạt vậy đó.
    Mọi người ăn trưa xong thì Má và anh C ở lại làm tiếp, nàng và chàng dắt nhau về nhà.
    Cả buổi chiều, nàng thấy chàng cứ buồn buồn.
    Đến tối, khi cơm nước xong và anh C ra về, Má mới gọi hai đứa tới ngồi nói chuyện. Sau vài câu chuyện phiếm, Má đi thẳng vào vấn đề.
    Má nói:
    "Bác cảm ơn vì Q đã bỏ thời gian về thăm nhà bác. Bác cũng biết ý định của cháu, biết tình cảm hai đứa dành cho nhau. Nhưng cháu về đây cháu biết rồi đấy, gia đình bác nghèo, lại cũng neo đơn giống như gia đình cháu. Từ trước tới nay bác thật lòng không muốn gả con gái xa nhà. M nhà bác từ bé tới lớn chỉ biết ăn và học, bác vất vả để lo cho nó bằng bạn bằng bè nên bác đặt hết hy vọng vào nó. Bác đã tính cả rồi, M học xong cao học thì bác sẽ bảo nó về đây làm việc để hôm sớm có mẹ có con. Đời bác đã khổ, lấy chồng khổ vì chồng quanh năm suốt tháng đi xa biền biệt. Bác không muốn con gái bác cũng giống bác. Thêm nữa, bác nói thật là đã ngăn cản M từ đầu nó không nghe. Sau này, thấy nó thương cháu bác cũng tạo cơ hội mời cháu về nhà, nhưng cháu đã không tôn trọng lời mời của bác và gia đình bác. Sau chuyện đó bác rất giận và không chấp nhận cho hai đứa đến với nhau được. Hôm nay cháu về đây thì bác nói rõ quan điểm là bác không đồng ý chuyện hai đứa. Tốt nhất cháu nên buông tha cho M nhà bác. Trước đây không có chuyện gì mà nó không nghe lời bác, nhưng từ ngày quen cháu nó đã làm bác thất vọng rất nhiều."
    Chàng ngồi nghe Má nói, mặt cúi xuống chỉ biết gật gật. Má nói xong thì chàng im lặng mãi. Nàng ngồi bên cạnh đá chân chàng ra hiệu.
    Đá mãi chàng mới lí nhí lên tiếng:
    "Thưa bác, cháu cũng hiểu công việc của cháu đi nhiều nên đến với cháu em M sẽ vất vả, cháu cũng biết bác trách cháu chuyện bác đã mời về chơi mà cháu không về cũng không báo trước. Thực sự cháu xin lỗi bác vì đợt đó cháu rất buồn, phần vì cháu và em M hiểu nhầm giận nhau, phần vì cháu mặc cảm công việc đang khó khăn nên cháu đã không dám về. Sau này em M nói dối bác là cháu đi công tác, nhưng thật sự là cháu kẹt quá không về được mà cháu ngại nên im lặng, cháu mong bác tha thứ cho cháu. Cháu và em M nhà mình thật sự yêu nhau, chúng cháu đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện mới dám về đây xin phép bác, cháu xin bác bỏ qua mọi chuyện mà tác thành cho cháu với M, cháu thật sự thương M..."
    Nàng nín thở nghe từng lời chàng nói.
    Má ngồi đối diện nhìn mông lung ra sân, một lúc lâu sau mới quay lại nhìn nàng, bảo:
    "Con dại lắm. Chuyện đời con chưa trải qua con không biết được đâu, ông bà ta nói: Cho thúng vàng mười không bằng gả con gái cho người cùng xóm. Má đã lựa cho con chỗ tốt mà con lại chống đối. Phận làm dâu xa xứ không đơn giản, lại một mẹ một con sau này khổ lắm con ạ. Má đã nói mà sao con cứ không nghe. Bây giờ có nói gì thì Má cũng không chấp nhận đâu. Đừng có nói nữa."
    Nàng nghe xong những lời đó, nhìn qua chàng, thấy chàng đang cúi mặt bóp hai tay dưới bàn, bỗng dưng nước mắt tràn ra, nàng nói:
    "Má ơi, tội nghiệp tụi con. Con không muốn cãi Má nhưng yêu thì làm sao được hả Má? Con yêu anh Q thật, con mong má mở lòng chấp nhận. Tụi con đã về tận đây, xin Má đừng cố chấp với con thế mà tội con lắm."
    Má trừng mắt:
    "Con im ngay. Nãy giờ Má chưa hỏi con tội nói dối Má đó. Rõ ràng lần trước cậu Q không về vì lý do gì Má không biết, con lại dám nói dối Má cậu ta đi công tác để bao biện. Con học thói dối trá ở đâu vậy hả? Con làm Má thất vọng lắm, đừng có để Má nói nhiều mất hay."
    Không khí im lặng đến đáng sợ trùm kín căn nhà sau câu nói của Má.
    Nàng cố kìm nước mắt. Suy nghĩ xem nên nói thêm điều gì.
    Bỗng dưng điện thoại nàng đổ chuông, là Mẹ chàng gọi.
    Nàng lấm lét nhìn Má, nhìn chàng rồi bối rối đứng dậy ra sân nghe máy.
    Mẹ chàng hỏi mọi chuyện sao rồi, nàng thút thít kể lại sự tình, Mẹ chàng an ủi rồi bất ngờ đề nghị được nói chuyện với Má nàng.
    Chẳng hiểu sao lúc ấy nàng lại đưa máy cho Má.
    Và trận cuồng phong đáng sợ nhất bắt đầu nổi lên từ đây...
     
    Sửa lần cuối: 19/9/14
  8. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Câu chuyện mình chỉ chia sẻ ở đây và đồng ý cho đăng trên kênh Facebook của Cộng đồng BBM, không xuất bản hay sử dụng nhằm mục đích lợi nhuận, mọi sao chép phải liên hệ với mình trước qua skype: hoanglan17288 hoặc tin nhắn vào nick Thien Thann trên diễn đàn này.
    Tiện đây mình xin nhắc lại, topic này chỉ để kể "Chuyện tình chàng nàng và BB" của riêng mình, không phải nơi để bêu riếu đời tư cá nhân bất kỳ ai, để kêu gọi từ thiện, hay các nick mới câu view câu like rẻ tiền nhằm mục đích riêng.
    Mình đã nhận được nhiều spam rất mệt mỏi. Đã đến lúc topic này nên khoá tại đây.
    Thân ái!
     
    Sửa lần cuối: 14/9/14
    Chiphoi, ptquân88, Phuongbase12 người khác thích bài này.
  9. viet23ht

    viet23ht Active Member

    Tham gia:
    3/4/12
    Bài viết:
    366
    Được thích:
    58
    BB Model:
    9380 + PB + Z30
    Chủ thớt gửi tặng độc giả một kiểu phong cảnh ở bển để anh chị em thưởng lãm đê
     
  10. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Ảnh thì mình post ở mục chia sẻ hình ảnh rồi đó viet23ht :)
     
    viet23ht thích bài này.
  11. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    "P/S: Anh mong em hãy trả lời anh, dù một câu phũ phàng đến đâu cũng được. Anh không có cách nào liên lạc khi em cứ chặn số và pin anh như vậy cả. Anh nhớ em muốn điên lên rồi, nếu em không add lại mã pin của anh thì anh sẽ đập luôn cái BlackBerry em đã phá gần hư này cho hư luôn rồi mua máy mới, lúc đó em đừng hòng có được mã pin của anh nữa. Anh chờ quyết định của em! Mãi mãi yêu em!"
    Lão KaMê này ghê thật :v Nói câu đến ta còn mún té ghế huống gì chính chủ nhân của nóa . haha.
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. tocngan

    tocngan Member

    Tham gia:
    29/6/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    29
    Thế là hết rồi thì làm sao mà lên diễn đàn BB nữa đây chị Thien Thann ... Anh chị đến với nhau đầy khó khăn...còn hơn cả phim Hàn Quốc, dù sao cũng có Happy Ending nên không có tiếc nuối. Chúc anh chị hạnh phúc!
     
    Thien Thann thích bài này.
  13. Ngoxuanphuc

    Ngoxuanphuc Active Member

    Tham gia:
    17/9/11
    Bài viết:
    181
    Được thích:
    48
    Mình thích "trưa tân hôn" =-p. Truyện rất hay, nhưng kết thúc có vẻ hơi vội nhể.... cảm ơn bạn rất nhiều.
     
    Thien Thann thích bài này.
  14. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    41
    BB Model:
    9650
    Cuối cùng cũng đã đến hồi kết, hồi kết của một mối tình có đầy đủ hương vị. Nó cũng mở ra một trang mới với 2 người, em đang nghĩ không biết câu chuyện thứ 2 có được ra lò không nữa. Dù sao thì cũng cảm ơn chị rất nhiều ạ!
    Mong chị luôn mạnh khỏe, và vui vẻ trong cuộc sống ạ! :)
     
    Thien Thann thích bài này.
  15. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    hổng lên thì thôi chớ, vậy cũng hờn cho được làm tui hờn lây luôn! :-B
     
  16. Đặng Kim Quy

    Đặng Kim Quy Member

    Tham gia:
    8/9/14
    Bài viết:
    15
    Được thích:
    39
    BB Model:
    Q10
    Thien Thann Nửa đêm không cho ngủ còn réo ầm ầm có chết người ta không :-* đoạn buổi trưa viết thiếu rồi đấy.
    Đợi đến 90 tuổi tớ mua pb màn hình lớn cho chứ sao nhìn nổi màn hình bb nữa.
     
    pylove, MarsuhuyNguyễn Khắc An thích bài này.
  17. Đặng Kim Quy

    Đặng Kim Quy Member

    Tham gia:
    8/9/14
    Bài viết:
    15
    Được thích:
    39
    BB Model:
    Q10
    :D :D Bài cả đấy bác. Dễ gì...
     
  18. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    tocngan: Sao lại dỗi hờn doạ không lên diễn đàn nữa thế em? :'(
     
  19. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Đặng Kim Quy Cậu hứa không ý kiến rồi mà?! 90 tuổi tớ mua thêm kính lão là vẫn xài BB như thường, he he!
     
    dole999Nguyễn Khắc An thích bài này
  20. BB Taydo

    BB Taydo New Member

    Tham gia:
    24/7/14
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    1
    BB Model:
    Z10
    Hi ThienThann, cho minh copy nhe, hay qua. De minh du nang cua minh cung xai BB. Thanks!
     
Đang tải...