TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Có biết như thế nào là quyền riêng tư và bảo toàn thông tin cá nhân không vậy? Mở cuốn Bộ Luật Dân Sự 2005 ra đọc điều 38, điều 125 khoản 1, 2 nhé. Một chuyên viên như Thien Thann thiết nghĩ đủ khả năng đưa các bạn nào xâm phạm quyền riêng tư cá nhân của cậu ta vào tù 2 năm suy nghĩ lại bản thân. Nhà nước thì thiếu vũ khí, nên các khoản phạt đều là cần thiết, chưa kể sàn nhà công an rất trơn, dùi cui và cạnh bàn dễ va đập o_O
     
    ngocz10 002quangthegtvtk49 thích bài này
  2. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Tớ nói vậy thôi chuyện riêng thì giải quyết riêng, chuyện chung thì nói chung.
    Còn riêng với Nguoi Tay Nguyen Cậu nhầm người rồi không phải dẫn link ngoài vào làm gì.
     
  3. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    56.
    Sau khi Mẹ chàng ra ngoài, nàng nằm suy nghĩ lung lắm. Nghĩ muốn nát óc xem mình phải làm sao cho đúng bây giờ.
    Từ ngày ở chung bao nhiêu chuyện xảy ra, nàng cảm thấy càng lúc càng gượng gạo và khó ăn khó nói. Chàng mỗi lần ghé qua nhà thì không bao giờ ngồi nói chuyện vui vẻ được một câu. Giữa Mẹ chàng và chàng có gì đó cứ thậm thụt, nàng chẳng biết hai Mẹ con nói với nhau những gì, nhưng nàng có cảm giác bị gạt qua một bên trong những câu chuyện đó.
    Có lúc hai đứa cứ gặp nhau là gây sự, kết thúc bằng những trận tranh cãi kịch liệt qua BBM, nhiều lúc ngồi cạnh nhau, nhưng có Mẹ chàng đó nên vẫn phải lấy BlackBerry ra làm lá chắn.
    Nàng biết mình xấu tính ích kỷ nhưng thú thật những ngày tháng đó nàng thấy hối hận vì đã chọn con đường sống chung với Mẹ chàng khi chưa cưới xin gì như thế.
    Mẹ chàng lớn tuổi rồi, lại bôn ba vất vả cả đời nên giờ sức khỏe yếu, lúc Mẹ chàng đau ốm, vì chàng ở công trình không về được, nàng dù có chăm sóc như thế nào cũng thấy không thay thế được chàng. Mẹ chàng vẫn cần chàng hơn và hay than thở vì nhớ con trai. Có lần ốm nặng sốt cao, Mẹ chàng còn đập đầu vào tường khóc lóc rất to giữa đêm vì nghĩ con trai bỏ rơi Mẹ, làm nàng sợ hết hồn.
    Còn nàng, mỗi khi chăm lo cho Mẹ chàng lại thấy thương Má mình da diết, Má đẻ nàng ra, một mình tần tảo nuôi chị em nàng lớn mà khi Má đau ốm hai chị em nàng ở xa không chăm sóc được ngày nào. Nhiều đêm nằm khóc vì hối hận và vì nhớ Má, già rồi một thân lủi thủi ở nhà, con cái đi xa hết trơn. Lúc ấy mới hiểu vì sao Má quyết liệt muốn con gái về quê sống.
    Chàng thì cứ khật khừ, đưa nàng về sống trong hoàn cảnh này mà không hề vạch ra một hướng nào cho tương lai, đến chuyện tài chính cũng ậm ờ lảng tránh, có lần Mẹ cần một số tiền trả nợ ngân hàng trước đó vay cho chàng lo công việc, chàng chưa có nên hỏi nàng, nàng cũng lấy số tiền dành dụm ra đưa cho Mẹ chàng, nhưng Mẹ chàng không biết, cứ nghĩ đó là tiền chàng gửi cho nàng, Mẹ chàng lại trách chàng là bây giờ coi người yêu quan trọng hơn Mẹ.
    Chàng và nàng quanh quẩn cứ phải giải quyết chuyện Mẹ hiểu nhầm cái này, Mẹ trách móc cái kia. Nàng thấy đầu óc mình căng thẳng muốn điên. Trong khi về phía Má nàng, chàng chỉ liên lạc kiểu xã giao chứ không hề có động thái tích cực nào để hàn gắn và xây dựng mối quan hệ. Dù rằng Má nàng đã dần hiểu ra tình cảm của con gái và im lặng không nói gì nữa.
    Nàng cứ nằm nghĩ mãi những chuyện đó, càng nghĩ càng muốn buông xuôi hết mọi thứ.
    Cuối cùng, nàng quyết định ra phòng khách nói chuyện cho rõ với chàng.
    Mẹ chàng thấy nàng ra thì biết ý, ngồi thêm một lát rồi giả tảng nói buồn ngủ đi ngủ trước. Mẹ chàng bảo:
    "Mấy bữa nằm nệm đau lưng quá, tối nay Mẹ ngủ giường bên phòng cái M nha!"
    Nàng hiểu ý Mẹ chàng nhưng chỉ dạ chứ chẳng nói gì.
    Chàng nằm chèo queo trên salon, có vẻ ngủ say nhưng Mẹ vừa vào phòng thì chàng đã chồm dậy, ôm nàng hôn lấy hôn để.
    Nàng sợ Mẹ chàng biết nên không dám chống cự, đợi một lát mới đẩy chàng ra:
    "Em không đùa đâu đấy, anh vừa phải thôi! Anh không biết nghĩ cho em gì hết!"
    Chàng kéo nàng lại, phân trần:
    "Em đừng trách vậy tội nghiệp anh! Anh nghĩ đau hết cả đầu luôn đó, một bên Mẹ, một bên em anh khó xử quá!"
    Nàng cáu:
    "Anh thử nghĩ coi, vì sao em ở đây? Anh đã mang cau trầu đi hỏi hay đã nói chuyện gì nghiêm túc với em đâu? Em chưa phải con dâu để Mẹ xét nét em như thế!"
    Chàng buông nàng ra, nhìn chằm chằm:
    "Anh nghĩ khi thu xếp cuộc sống như thế này là anh đã coi em như vợ, anh đang cố gắng để mình cưới nhau. Nhưng đến lúc này em vẫn coi Mẹ anh như người ở ghép thôi sao?"
    "Vậy em phải coi là gì?"
    Chàng không trả lời, hai tay buông thõng, ngồi cúi mặt buồn rầu không nói. Một lát, chàng lấy thuốc ra hút.
    Nàng điên tiết lao tới giựt phăng điếu thuốc, bỏ xuống sàn nhà dẫm chân dí tắt lửa ngay lập tức:
    "Anh đã hứa với em thế nào hả? Anh nói anh bỏ thuốc cơ mà? Sao cãi nhau anh lại lôi ra hút trước mặt em? Anh chọc tức em à?"
    Chàng nhăn nhó:
    "Em làm sao thế nhỉ? Sao em tức giận quá vậy? Chuyện với Mẹ anh chỉ góp ý vì anh muốn em tốt hơn. Vậy mà em lại giận anh thì anh biết phải làm sao?"
    Giọng nàng rất cứng:
    "Em đang nói về việc hút thuốc. Anh hứa bỏ sao không bỏ?"
    Chàng nhìn nàng xoa dịu: "Thì cũng phải từ từ mới bỏ hẳn được chứ, người ta có dám hút nhiều nữa đâu... Thèm quá mới châm một điếu đã cướp mất. Người gì đâu mà dữ như chằn!"
    Nàng không muốn bắt bẻ gì thêm mà nói chủ đề chính:
    "Em nói thật với anh càng lúc em càng thấy mình sai lầm, sai lầm quá nhiều chuyện. Em không biết em phải làm sao bây giờ nữa!"
    Chàng nắm tay nàng, xuống giọng: "Em đừng nói như vậy được không? Anh buồn lắm. Anh nghĩ chuyện này là chuyện nhỏ mà em đã vậy thì những chuyện lớn làm sao mà mình cùng nhau vượt qua đây?"
    Nàng vẫn giữ giọng bực dọc:
    "Anh nghĩ là chuyện nhỏ sao? Anh không thấy Mẹ anh đang nghĩ xấu về em à? Mẹ còn nghĩ em đã dễ dãi ăn ở với anh, không chừng Mẹ lại nghĩ trước khi Mẹ vào đây hai đứa mình đã sống chung rồi cũng nên. Rồi chuyện tiền bạc nữa, bữa trước Mẹ hỏi dò xem anh có đưa tiền cho em để đóng tiền nhà lo tiền ăn uống không, em chỉ sợ cứ vậy hoài Mẹ sẽ tưởng em ở chung chỉ để anh lo cho em. Anh cũng không rõ ràng gì chuyện tiền bạc với em hết. Khi quyết định ở chung với Mẹ em không lường hết được mấy chuyện này. Giờ em mới thấy em đã sai lầm khi quá dễ dãi."
    Chàng ôm lấy nàng và vội vàng giải thích: "Ngốc, Mẹ không bao giờ nghĩ vậy về em đâu. Những khi Mẹ con nói chuyện riêng là anh đã tâm sự hết với Mẹ những khó khăn hiện tại khi Mẹ hỏi hai đứa có định cưới trong năm nay không. Mẹ biết anh đi làm cả năm lương bổng công trình đâu có bao nhiêu, đã dư được đồng nào đâu mà cưới. Mẹ cũng biết là anh còn nợ nần cả đống chưa trả hết..."
    "Nợ?" - Nghe đến chữ nợ nàng kinh ngạc quá thể. - "Anh làm gì mà nợ? Em tưởng mỗi khoản ngân hàng trả xong rồi? Anh nợ ai nữa? Nợ bao nhiêu? Sao hồi giờ không nói gì với em?"
    "Nói với em để làm gì?" - Chàng trố mắt trả lời. - "Mình anh lo được rồi!"
    "Anh nói vậy mà cũng nói. Anh vừa nói xem em như vợ anh rồi, tính chuyện tương lai rồi. Vậy mà anh lại đối xử với em như vậy! Mẹ anh vào đây ở anh cũng không khéo trong cách cư xử làm em giờ khó ăn nói với bác. Giờ thì lùm xùm chuyện nợ nần mà còn giấu em."
    "Không phải là anh giấu em, mà anh thấy không cần thiết phải nói ra."
    "Nhưng mà anh vừa gợi chuyện đấy thôi! Anh không nói rõ đừng trách em. Đừng để đến lúc như khoản vay ngân hàng rồi báo là em bó tay không giúp được nữa đâu?"
    "Em khinh anh đến vậy sao?" - Chàng đột ngột đổi giọng. - "Anh không ngờ em lôi chuyện em giúp anh lúc đó ra để nói."
    "Em không khinh ai cả. Anh xem lại mình đi. Em thấy anh quá vô trách nhiệm và em nghĩ em quá sức chịu đựng rồi!"
    Chàng không nói gì, lảng ra, ngồi lặng yên đốt thuốc và cầm điện thoại lên bấm liên tục.
    Nàng càng điên tiết, bao nhiêu dồn nén như nước lũ trong đập chỉ muốn tràn ra.
    Nàng hỏi chàng: "Giờ anh tính sao?"
    Chàng vẫn bấm điện thoại không trả lời.
    Nàng hỏi lại lần nữa, giọng gắt hơn: "Em hỏi anh bây giờ anh tính sao?"
    Chàng vẫn cắm mặt vào chiếc BlackBerry và cáu: "Chuyện có gì đâu mà em um lên thế? Thật anh không ngờ em như vậy. Bây giờ em muốn làm gì em làm."
    Nàng lao tới giựt phăng chiếc điện thoại trên tay chàng, ném vào tường. Nàng hết biết kiềm chế là gì, hét to: "Anh coi thường em quá rồi đó. Chúng ta chấm dứt tại đây."
    Nàng vào phòng vừa khóc vừa xép quần áo, Mẹ chàng nằm ngủ không hay biết (hay vờ không hay biết.)
    Nàng mang balo, dắt xe ra khỏi nhà, dù trời mưa tầm tã.
    Chàng tuyệt nhiên không hề có ý giữ nàng, mà chỉ nói: "Nếu em muốn bỏ đi thì đừng bao giờ quay lại đây nữa."
    Nàng tức quá, không thèm nói gì, rồ ga chạy đi và nghĩ: Tôi là ai chứ? Tôi đã ra đi mà thèm quay lại sao? Còn khuya!"
    Đúng là, sau này mới thấy, nàng tự biến mình thành một người chả ra làm sao...hic hic!
     
    thaibinh592, dole999, bathin15 người khác thích bài này.
  4. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Thân gửi cả nhà!
    Vì em đã lập topic nên em là người có trách nhiệm. Câu chuyện này của tụi em chỉ là chia sẻ kỷ niệm tình yêu gắn với BB, ai vui được thì vui, ai thấy tào lao như bịa thì cứ cười khẩy cho qua khỏi phiền. Tất cả chúng ta ở đây là những người biết sử dụng BlackBerry, biết lên diễn đàn này thì ít nhiều cũng có chung một suy nghĩ là làm sao giữ tình thần BBers cho trọn vẹn.
    Có người cho rằng mạng là ảo, nhưng em nghĩ nó không ảo đâu.
    Tiện đây, em cũng nói luôn là em cũng chỉ là đứa sớm mồ côi Cha chịu xa Mẹ xa quê bôn ba xứ người làm thuê làm mướn, chẳng phải ông này bà nọ ảo tưởng sức mạnh hay sĩ diện gì đâu mà bạn xe chieu lại nặng lời mạt sát là "mặt dày" mặt mỏng. Nghe nó chợ búa và xót xa lắm.
    Quê em xứ cao nguyên du lịch, nếu các anh chị em trong diễn đàn, sau này em đi học về, có ngày nào ghé thăm thành phố ngàn hoa thì hy vọng có duyên gặp gỡ. Đây là nick duy nhất em tham gia diễn đàn, em không muốn dùng lời lẽ khiếm nhã hay mất công lập thêm nick khác.
    Chúc cả nhà buổi chiều vui vẻ và bình an!
     
  5. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    Giận thì cứ giận , mà thương thì cứ thương. Dây tơ hồng đâu phải có dễ đứt đâu. hi
     
  6. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Thật ra là giờ là nửa đêm ở VN chị ạh! :) nhưng cám ơn chị. Truyện rất hay :3
    Chị cố gắng công tác tốt nhé!
     
  7. hh.levan

    hh.levan Member

    Tham gia:
    23/6/14
    Bài viết:
    53
    Được thích:
    32
    BB Model:
    Z30
    Topic đang hay lại có mấy đứa trẻ trâu vào phá.
    Thien Thann Truyện chị rất hay, dù thực hay có phần hư cấu cũng cảm ơn chị đã dành thời gian viết cho ae đọc. Chúc chị luôn hạnh phúc!
     
    ngocz10 002samview thích bài này
  8. Hiền Hưng

    Hiền Hưng Member

    Tham gia:
    3/9/14
    Bài viết:
    61
    Được thích:
    14
    đang hóng ma bác làm mất cảm xúc qua đê
     
  9. wetfoot

    wetfoot Super Moderator

    Tham gia:
    4/1/11
    Bài viết:
    4.231
    Được thích:
    1.075
    BB Model:
    BlackBerry Passport
    Các bạn còn thích đọc truyện này chứ! Vậy hãy cùng nhau giữ gìn cảm xúc và nội dung nó nhé!

    Chân thành cảm ơn!
     
  10. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    1 câu chuyện hay mà không có hư cấu thì còn gì gay cấn. Cơ mà, hư cấu cũng là cách dùng từ ngữ để che đi 1 niềm vui trong hạnh phúc
     
    Marsuhuy thích bài này.
  11. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    @ Đặng Kim Quy : Lão kame này nhìu chuyện nhé, dịch ra để BBers có 1 câu chuyện hay nào, để bọn i-phân và sam sàm ganh tị, để bọn nó biết vì sao ace mình lại yêu BB đến thế
    Nokia có sologan : connecting people
    BB cũng có : Research In Motion (tên cũ RIM làm sologan quá ngon ).
     
    Sửa lần cuối: 11/9/14
    dole999, Thien ThannĐặng Kim Quy thích bài này.
  12. Đặng Kim Quy

    Đặng Kim Quy Member

    Tham gia:
    8/9/14
    Bài viết:
    15
    Được thích:
    39
    BB Model:
    Q10
    RIM = Rất Iu "Mèo". Thủ trưởng nhà em khoái slogan thế này bác ạ.
    Thể theo nguyện vọng của vợ con, em không cướp diễn đàn nữa.
     
    dole999, ngocz10 002, Marsuhuy1 người nữa thích bài này.
  13. dthong

    dthong New Member

    Tham gia:
    7/5/11
    Bài viết:
    14
    Được thích:
    0
    BB Model:
    9520
    Tiếp tục hóng chuyện hay nào.
     
  14. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    Anh mạo muội chỉnh lý sologan của 2 em chút xíu:
    RIM = "Rùa" Iu "Mèo" :x:x:x
     
    Thảo Kem, MarsuhuyThien Thann thích bài này.
  15. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Nhà Rùa cảm ơn bác samview nhé, xin bác cho em copy câu đó làm khẩu hiệu gia đình luôn, :) ! Cậu Rùa bố Đặng Kim Quy từ nay chấp nhận không ý kiến gì về chữ Rùa nữa nha, :-* Rõ ràng gọi là Rùa rất "dễ thương" mà, he he!
     
    ngocz10 002giosongduong thích bài này
  16. bbvietnam1104

    bbvietnam1104 New Member

    Tham gia:
    13/8/14
    Bài viết:
    15
    Được thích:
    7
    BB Model:
    z10
    Hoá ra chủ thớt là một cô gái tài năng và nghị lực như vậy. Chúc mạnh khoẻ, vượt qua mọi khó khăn và hạnh phúc bên người mình yêu.
     
  17. thanhvt2606

    thanhvt2606 Member

    Tham gia:
    27/12/11
    Bài viết:
    37
    Được thích:
    18
    BB Model:
    BlackBerry z30
    Đề nghị admin điều tra lý lịch đăng ký của nhữnh thành viên cố tình lập nhiều nick ảo vào quấy phá diễn đàn kiểu này...thật sự gây khó chịu cho những ng khác. Mọi người nghĩ sao khi có thằng thần kinh nào lập cả đống nick vào bới móc sự riêng tư bản thân. Bực mình thay cho đứa bạn.Đây là sự cố tình quấy phá có ý đồ chứ không chỉ đơn giản là bình luận...Ad có thể xoá bình luận này của mem. Nhưng sự bực mình với cái kiểu lập nick ảo quấy rối thiếu tôn trọng kiểu này không chỉ mình mem cảm thấy. Mong rằng admin thực hiện biện pháp nào đó mạnh tay hơn.
     
    Sửa lần cuối: 10/9/14
    Nguyen Luan, samviewThảo Kem thích bài này.
  18. duongdq

    duongdq Member

    Tham gia:
    4/9/11
    Bài viết:
    49
    Được thích:
    20
    BB Model:
    9900
    Dù thật hay không thì cũng là một câu chuyện hay. Mình thấy chủ topic thật "đáng nể" ...b-).
    Vợ chồng nhà mình cũng 1 cặp BB nhưng là BBOS, chưa muốn đổi lên BB10 vì chưa thấy BB10 đủ hấp dẫn.
     
    Thien Thann, Nguyễn Khắc Annghiabb8830 thích bài này.
  19. Thảo Kem

    Thảo Kem New Member

    Tham gia:
    26/4/14
    Bài viết:
    3
    Được thích:
    1
    BB Model:
    9900
    Muốn đọc truyện thì vào đây, k thì thôi. Sao cứ quấy nhiễu bà con ngta mãi zị? Thật là bực mình! >:O
     
  20. dthong

    dthong New Member

    Tham gia:
    7/5/11
    Bài viết:
    14
    Được thích:
    0
    BB Model:
    9520
    Đề nghị mọi người không đăng các thông tin ngoài lề, bạn có là người quen, bạn thân, biết hoặc không biết chủ topic cũng nên tôn trọng không gian riêng tư của người khác. Mình thấy ở trang đầu chỉ topic đã có nói rõ rồi. Vì thế mọi người nên tôn trọng chủ đề của topic này. Chủ thớt còn phần nào của truyện chưa viết muốn viết tiếp thì đưa lên luôn. Nếu bạn cảm thấy không thỏa mái với các mọi người đang làm với câu chuyện của bạn. Bạn có thể đề nghị với admin hoặc bạn xóa luôn topic này. Chỉ là vài lời góp ý.
     
Đang tải...