TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    em đã cóp toàn bộ ( bác cho em mượn bản quyền nhe)những phần mà bác đã úp lên ( 50 chap ) rồi cho bạn ấy đọc. và kết quả là em đã dụ dỗ bạn ấy dùng BB rồi bác ạ.
     
  2. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    547
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Còn nhiều gian nan lắm
     
  3. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    quangthegtvtk49 Tuyệt! Cho tớ gửi lời tới cô ấy: "Em đã quyết định đúng đấy, cô gái! Hãy luôn giữ lấy Tình Yêu của hai bạn và xây dựng nó thật đẹp từ lòng chân thành của mình nhé!" ;)
     
    khanhanh, huucanh.egn, dole9992 người khác thích bài này.
  4. Marsuhuy

    Marsuhuy New Member

    Tham gia:
    6/8/14
    Bài viết:
    7
    Được thích:
    9
    BB Model:
    CLASSIC
    Đọc chuyện tc của 2 a chị mà tưởng tượng ra đang đọc truyện của Marc Levy chứ ly kỳ quá đi........Mình đang tính kiếm 1 số software cho đt vô tình đọc đc thế là phải đăng ký để comment lun.
     
    khanhanhhoangdo123 thích bài này
  5. harrybb

    harrybb Active Member

    Tham gia:
    27/3/14
    Bài viết:
    108
    Được thích:
    38
    BB Model:
    Z10-STL100-3
    A Brick for next chapter.
    Love is not a something, love is what you don't know but you know well that you need. You would not love someone for so long if you would have known the reason.
    Let the hearts lead the love. Let the love leads us go
     
    hmg, dole999Thien Thann thích bài này.
  6. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Tới đoạn này "2 anh chị" toàn nịnh nhau, hehe.
    Dù sao cũng có phần công lao của anh chàng C, vì nhờ có chiêu của anh ta mà "cặp đôi hoàn hảo" này càng hiểu nhau hơn và nhờ vậy tình cảm cũng vững bền hơn :D.
    Xong vụ này có người phải cố gắng "nịnh" mẹ của "người ta", chứ ko là lên đường... hà hà.
     
    Thien Thann thích bài này.
  7. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Nghe giang hồ đồn, Marc Levy dùng GG dịch để đọc " vụ án" này, nhưng chê GG dịch tệ quá nên đang tầm sư học tiếng Việt để tự đọc đó bạn :D
     
    Marsuhuyquangthegtvtk49 thích bài này
  8. tequya1409

    tequya1409 New Member

    Tham gia:
    5/12/13
    Bài viết:
    17
    Được thích:
    5
    BB Model:
    8700
    chuyện tình của 2 anh chị làm em xúc động quá, em là con trai mà đọc xong cũng cay cay rùi nè..nó thật đẹp, đẹp như 1 câu chuyện cổ tích vâyh chị à :)
    p.s: ước gì em đc gặp anh chị tại cái thành phố mộng mơ - nơi đã hàn gắn vết thương cho 2 anh chị nhỉ, hihi!
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  9. Jzz

    Jzz Active Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    313
    Được thích:
    131
    BB Model:
    z10
    để dành đọc 1 lần 5 trang cho đã :D
    Chúc anh chị luôn Hạnh phúc và thành công.
     
    dole999 thích bài này.
  10. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    52.
    Sau giận hờn, cả hai lại quay lại với những ngày yêu đương nồng thắm.
    Thế giới chỉ còn màu hồng, chỉ còn có nhau, quên hết những lo toan thường nhật.
    Khi đã không thể xa rời nhau được thì tạm thời cứ yêu nhau như vậy đã, chuyện Má nàng, chuyện Mẹ chàng cứ để tính sau.
    Tất cả mọi chuyện đều cần thời gian, nhất là tình yêu này cũng cần thời gian để biết độ sâu độ lớn của nó, để xem nó có đủ sức để vượt qua được mọi thử thách hay không.
    Chàng về làm tư vấn giám sát cho công trình cầu vượt Khu Công nghệ cao Quận X, ngay đường LVV, gần chỗ nàng ở nên tối nào cả hai cũng gặp nhau.
    Biết chàng đang khó khăn trong công việc, lương bổng eo hẹp nên nàng chẳng dám hẹn hò ở những chỗ cao sang.
    Mỗi đêm hai đứa nắm tay nhau đi dạo dọc đường Man Thiện, thỉnh thoảng tạt qua khu nhà C ngồi uống nước mía lề đường rồi về mà vẫn thấy lãng mạn và hạnh phúc ngập tràn không khác gì đang hẹn hò ở resort năm sao.
    Hôm sinh nhật nàng, sau khi tụ tập bạn bè ăn uống liên hoan, chàng quyết định dẫn nàng đi mua quà.
    Biết nàng rất thích giày, chàng nói sẽ mua tặng nàng một đôi giày mới, nhưng chàng không biết chỗ mua nên nàng phải dẫn đường để chàng chở nàng đi.
    Nàng bảo chàng đèo đến tiệm Noir trên đường Nguyễn Trãi, nàng rất thích giày Noir, vừa bền, vừa êm chân, vả lại, ở cửa hàng này nàng là khách quen.
    Mấy cô nhân viên bán hàng nhiệt tình tư vấn, sau một hồi nàng cũng lựa được một đôi cực kỳ ưng ý. Đó là mẫu mới nhất của tiệm.
    Nàng hỏi chàng có đẹp không, chàng bảo nàng đi vài vòng cho chàng ngắm.
    Chàng xem gật đầu rất ưng ý rồi bảo nàng tháo ra để chàng kiểm tra đế giày xem có tốt không, chàng bảo, giày cao gót quan trọng nhất là đế giày, nó là trọng tâm nâng đỡ cơ thể, đế giày không tốt thì sẽ gây vẹo khớp chân, tệ hơn là khớp hông, ảnh hưởng sức khỏe của người phụ nữ rất nghiêm trọng.
    Sau khi xem xét kỹ lưỡng, chàng hỏi nhỏ người bán hàng gì đó, bảo cô ta gói đôi giày lại rồi tự nhiên chàng...bỏ ra ngoài gọi điện thoại.
    Một ánh chớp vụt loé trong đầu, nàng xin cô bé bán hàng cho thử lại đôi giày. Vừa thử, vừa liếc mác báo giá dán kín đáo dưới đế giày. Vì là mẫu đặc biệt, nên cái giá của nó cao gấp hai lần bình thường.
    Hiểu ra vấn đề, nhưng vì nàng chủ quan không mang theo ví nên đành đứng lên đi lại vài vòng để nghĩ cách.
    Một lát, nàng hỏi cô bé nhân viên:
    "Đôi này chỉ có một màu thôi hả em?"
    "Dạ, đây là mẫu đặc biệt, mới ra nên chỉ có một màu đen thôi chị ạ! Em thấy chị đi rất đẹp, giày màu này rất dễ phối đồ đó chị ạ!"
    Cô bé một "chị ạ", hai "chị ạ" làm nàng ngại, người ta chu đáo nhiệt tình thế mà giờ nói ngay câu không mua thì phũ phàng quá.
    Nàng cắn nhẹ môi, ngập ngừng:
    "Thật ra chị nhiều giày màu đen kiểu gót nhọn thế này quá rồi, em biết mà! Tiếc là không có màu khác nhỉ? Thử lại thì chị thấy màu này chị không ưng lắm, nó đơn điệu quá!"
    "Dạ!" - Cô bé có vẻ đã hiểu vấn đề, nàng lại là khách quen nên cô cũng không tỏ vẻ khó chịu. - "Hay chị thử mẫu khác nhé?"
    Lúc ấy thì chàng quay vào, hớn hở hỏi cô bé bán hàng:
    "Ở đây có quẹt thẻ không em?"
    Cô bé gật đầu:
    "Dạ có, anh thanh toán tiền mặt hay quẹt thẻ cũng đều được anh ạ!"
    "Vậy em tính tiền cho anh nhé!"
    "Dạ!"
    Cô bé quay sang nàng:
    "Vậy em gói đôi này cho chị nhen!"
    Nàng lưỡng lự:
    "Em để chị xem lại một lượt nha, chị không vừa ý lắm!"
    Nàng lại ngồi xuống thử, để giấu sự bối rối của mình.
    "Sao vậy em? Anh thấy đẹp mà?"
    "Nhưng em nhiều giày đen quá rồi. Mà anh nói em mới để ý, đôi này chiếc bên phải cái đế nó làm sao ấy, mới đi mấy vòng giờ em thấy đau đau mắt cá chân ghê."
    Đoạn nàng đứng lên nói với cô bé bán hàng:
    "Đôi này cũng đẹp nhưng màu chị không thích, vả lại cái đế nó cao quá làm chị đi không thoải mái, chị đang muốn tìm một kiểu lạ lạ hơn, mà giờ không có, thôi để chừng nào có mẫu mới về chị quay lại nhen!"
    Cô bé cầm đôi giày dạ một tiếng tiu nghỉu. Nàng kéo tay chàng đi ra khỏi tiệm, chàng càu nhàu:
    "Sao kỳ vậy em, thử cả buổi rồi không mua. Anh muốn tặng em mà?"
    Nàng vừa đi vừa phân bua:
    "Anh chở em về tiện Lucky trên đường VVN đi, tiệm này chẳng lựa được đôi nào hết trơn."
    Lucky là tiệm giày bình dân, mấy cô bé bán hàng đứng khoanh tay mặc kệ khách, nàng chọn mãi mới được một đôi giày nổi bật nhất trong số các đôi trưng bày, cũng loại giày cao gót, bọc nhung, đính miếng kim loại hình trái tim vàng óng ánh, nhìn khá điệu đà, và, quan trọng là giá nó chỉ bằng một phần mười đôi Noir.
    Ban nãy, nhìn thái độ của chàng, nàng đoán được là chàng phải gọi điện mượn ai đó tiền vì không đủ tiền mặt.
    Đợi chàng tính tiền đôi giày Lucky xong, nàng đòi đi luôn đôi giày mới.
    Dọc đường về chàng rất vui, vì đã mua được cho người yêu mình đôi giày nàng thích (chứ còn gì nữa, nàng thích quá đòi đi luôn chứ không đợi được kia kìa).
    Mấy năm liên tiếp kinh tế lao dốc, tất cả các ngành nghề đều khủng hoảng, một năm có đến mấy chục ngàn doanh nghiệp phá sản, xây dựng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Chàng đi làm bao nhiêu năm, không dư được đồng nào. Có công trình còn bị nợ lương, nghỉ làm rồi vẫn chưa được lãnh.
    Công việc của nàng thì thu nhập cũng chẳng phải là cao. Vì vậy, cả hai phải liệu cơm gắp mắm.
    Trong bất cứ mối quan hệ nào, vấn đề tài chính cũng luôn là vấn đề nguy hiểm, chỉ cần người trong cuộc không khéo thì nó có thể phá hỏng tất cả tình cảm mà các bên đã dày công xây dựng. Xuất thân trong gia đình đi lên từ gian khó, hơn ai hết, nàng hiểu rõ điều đó nên luôn tự dặn mình không được để áp lực cho chàng.
    Tuy nhiên, nếu đời chỉ đơn giản thế thì đã không có các khái niệm "căng thẳng", "bất hạnh", "mệt mỏi".
    Sau này đụng đến các vấn đề tiền bạc, nàng mới thấm thía hơn hai chữ "ân tình". Bởi đời không bao giờ như là mơ!
    Mấy tháng trời cả hai cùng nhau san sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống, nhưng nhiều lúc nàng vẫn có cảm giác chàng không thoải mái, có lẽ áp lực công việc và tiền bạc đã làm chàng trở nên dễ cáu gắt khó chịu với nàng.
    Nàng chỉ mong giai đoạn này chóng qua. Vì nàng mà chàng đã mất việc ở Phú Quốc, nàng không muốn mọi chuyện tệ hơn nữa.
    Má thỉnh thoảng cũng thăm dò xem hai đứa thế nào, nhưng nàng khéo léo trả lời để tạm thời mọi chuyện lắng xuống.
    Về phần anh C, sau khi làm lành với chàng, nàng đã gọi điện thoại nói rõ với anh ta là nàng biết mọi chuyện anh đã làm, nhưng nàng hiểu và rất tôn trọng anh nên không muốn tình bạn anh em đã có bị tan vỡ vì những điều như thế. Anh C một mực khẳng định là em hiểu nhầm anh rồi, nhưng sau đó lại im lặng, chỉ lên Facebook viết vài status vu vơ đau khổ. Nàng biết, nhưng không nói gì thêm nữa. Đến sau này, khi anh C gây khó dễ cho nàng về chuyện tiền bạc, tình bạn láng giềng mấy chục năm mới thực sự tan nát.
    Cuối năm đó, nàng được cơ quan cử đi tập huấn ngắn ngày ở Hà Nội, nhân dịp này, nàng đã được diện kiến Mẹ chàng.
    Và cũng từ đó, cục diện mối quan hệ của chàng và nàng đã chuyển biến theo chiều hướng mới: chiều hướng phức tạp và đau khổ ngoài sức chịu đựng của cả hai ...
     
    Sửa lần cuối: 8/8/14
  11. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    tequya1409 Nhất định có ngày bọn mình sẽ trở lại Huế, hy vọng có cơ hội gặp Tecquya nhé! :)
     
    kien2211tequya1409 thích bài này
  12. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    dole999Marsuhuy Thôi cho tớ xuống, đu cột điện cao thế này tớ chóng mặt lắm. :D :P
     
    dole999, Nguyễn Khắc AnMarsuhuy thích bài này.
  13. tequya1409

    tequya1409 New Member

    Tham gia:
    5/12/13
    Bài viết:
    17
    Được thích:
    5
    BB Model:
    8700
    cho em số pin của anh chị đc ko ạ :)
     
  14. tequya1409

    tequya1409 New Member

    Tham gia:
    5/12/13
    Bài viết:
    17
    Được thích:
    5
    BB Model:
    8700
    "Và cũng từ đó, cục diện mối quan hệ của chàng và nàng đã chuyển biến theo chiều hướng mới: chiều hướng phức tạp và đau khổ ngoài sức chịu đựng của nàng..."
    Hơi lo cho 2ac rồi đây :(
     
  15. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9650
    Em đoán lần này là liên quan đến khoảng cách địa lí nữa rồi, chẳng biết phải không. Em cũng từng có một tình yêu Bắc - Nam, rồi cũng bị ngăn cấm nhiều. Hihi
     
    Thien Thann thích bài này.
  16. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    cái khoảng cách địa lý nó là cái rào cản vô hình. các cụ nói rồi
    " có con chớ gả chồng xa
    trước là mất giỗ sau là mất con"
    dù biết bgio các phương tiện giao thông thuận lợi. nhưng mà khó vượt qua đc cái rào cản vô hình ấy lắm. em phải thuyết phụ mãi mới qua đc 1 nửa chặng đường vô hình ấy. còn 1 nửa nữa.
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  17. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    53.
    Nàng ra Hà Nội đúng dịp rét đậm rét hại kèm mưa phùn gió Bấc. Đầu tuần ra tới nơi thì đến ngày thứ sáu nàng đã bị cảm cúm, ho sù sụ. Dù mệt nhưng đã hẹn trước nên chiều thứ bảy nàng vẫn cùng Mẹ chàng về quê nội chàng.
    Trước đó, chàng đã báo cho Mẹ biết là nàng ra Hà Nội, bác gái gọi cho nàng, hẹn sẽ đến nhà khách Bộ Tài chính đón nàng rồi cùng về ngoại thành thăm nhà.
    Cứ tưởng là nhân tiện chuyến tập huấn, nàng chỉ tranh thủ gặp mẹ chàng, rồi ghé qua nhà ở quê cho biết nhà, ai dè, khi nàng về tới nơi thì đã có bà nội, các cô các chú, các em họ hàng của chàng đang tập trung chờ đón. Rõ ràng mọi người đã chuẩn bị một cuộc đón tiếp "hoành tráng."
    Khỏi phải nói nàng bối rối đến thế nào. Quà cáp thì không chuẩn bị, ăn mặc thì trên đông dưới hạ, nói một câu ho ba bốn câu nên gặp mọi người trong tình thế này nàng líu ríu hết cả chân.
    Thật sự, khi đứng trên bục giảng trước bao học trò nàng thấy mình cũng tự tin hoành tráng lắm, vậy mà lúc này đây lại như gà mắc tóc, ấm a ấm ớ chẳng làm gì nên hồn.
    May mà Mẹ chàng biết ý, mua trước vài gói bánh và giỏ trái cây đưa cho bà nội chàng thắp nhang và chia cho tụi trẻ con.
    Các cô của chàng đã nấu nướng bữa tối xong xuôi, cả nhà dọn cơm sẵn đợi nàng.
    Nàng bẽn lẽn ngồi cạnh Mẹ chàng, cả nhà rôm rả hỏi chuyện, từ chuyện quê quán, công việc, đến chuyện tình cảm hai đứa. Mỗi người hỏi một câu, nàng không kịp trả lời. Ai cũng trêu: "Tội nghiệp cháu! Lần đầu ra mắt mà lại phải đi một thân một mình, thôi thì đã thương thằng Q nhà này thì hiểu cho nó cháu ạ, tội nghiệp nó kỹ sư công trình nay đây mai đó..."
    Lạnh quá, nàng vừa nói chuyện vừa run.
    Ăn xong, thấy bé em họ của chàng ngồi bổ mía để tráng miệng, nàng xin làm cùng. Vừa cầm lấy cái dao, gọt được hai nhát đã bổ luôn vào tay, suýt lìa đốt ngón trỏ.
    Mẹ ơi, lúc đó đau muốn nổ đom đóm mắt. Bé T, em họ chàng thấy vậy vội đi tìm gạc cho nàng buộc vết thương.
    Dù đứt tay, sau bữa ăn nàng cũng cố gắng ra giếng rửa bát cùng bé T, dù mọi người ngăn cản kịch liệt.
    Mùa đông miền Bắc thật kinh dị, gió rít quanh nhà, mưa bụi bay bay, nước giếng lạnh cóng, ngồi rửa xong ba mâm bát đĩa thì tay chân nàng tê buốt.
    Lúc này, hai thầy giáo cũ của chàng, vốn ở cùng làng và cũng là đồng nghiệp của chú ruột chàng, nghe tin người yêu Q về thì ghé lại chơi. Chú gọi nàng tới ngồi tiếp chuyện.
    Hồi bé, hai thầy ấy rất quý chàng, đã dìu dắt chàng rất nhiều trong việc học hành, giờ chàng đi xa, các thầy vẫn quan tâm dõi theo cậu học trò cưng.
    Khi các thầy ra về cũng đã 9 giờ đêm, bà nội chàng và các cô lại gọi nàng tới hỏi han. Mọi người ngồi quây quần bên giường bà nội, nói chuyện mãi tới nửa đêm mới đi ngủ.
    Nàng mệt rã rời, Mẹ và cô Út của chàng bảo nằm chung để tâm sự mà vừa nói được ba câu nàng đã ngủ quên lúc nào không biết.
    Sáng sớm, chưa ngủ dậy thì bà nội đã vào tận giường dở chăn gọi dậy:
    "Cái M đâu rồi! Dậy, dậy, mày dậy cho bà nhìn mặt cho kỹ xem nào!"
    Thế là hai bà cháu ngồi thủ thỉ, bà nội cứ cầm tay dặn dò: "Bà chỉ có thằng Q là đích tôn, bà chừng này tuổi rồi, sống chả được bao lâu nữa, chỉ mong nó có vợ thì mới yên lòng nhắm mắt. Chúng mày làm sao thì làm, đám cưới mau mau rồi đẻ cho bà một đứa chắt nội!"
    Nàng ngồi nghe chỉ biết vâng dạ!
    Chỉ một ngày ở quê chàng mà khi chia tay để đi, mọi người và nàng cứ lưu luyến mãi.
    Nàng tự nhủ lòng, sau này cưới nhau rồi, nhất định mỗi năm nàng sẽ cùng chàng về thăm quê một lần.
    Quê nghèo, nhưng nghĩa tình thắm đượm như thế thì dù ở đâu cũng muốn tìm về.
    Sáng thứ hai, mẹ chàng đưa nàng lên tận Hà Nội, ghé vào nhà khách, hai bác cháu ngồi trò chuyện mãi. Mẹ chàng nói:
    "Bác lực bất tòng tâm, cả đời vào Nam ra Bắc bôn ba mà cũng chẳng có của ăn của để, sau này hai con đến với nhau thì sẽ phải tự lo lắng nhiều thứ, bác rất thương...Thôi thì các con thương nhau, các con hãy cố gắng."
    Sự quan tâm chu đáo của Mẹ chàng lúc đưa nàng về thăm quê cùng câu nói ân cần trong buổi sáng hôm ấy đã khắc sâu vào lòng nàng, để sau này, khi sóng gió nổi lên, nàng lại nhớ tới nó mà quên hết hiềm khích, quên hết chuyện không vui để tiếp tục bên chàng...
     
    Sửa lần cuối: 8/8/14
  18. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    547
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Xúc động quá
     
    hoangdo123 thích bài này.
  19. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Con người tạo ra đồng tiền, nhưng rồi cũng chính áp lực cuộc sống/ hay áp lực đồng tiền đã khiến con người bị chính thứ mình tạo ra chi phối.
    Cuộc sống 1 mái nhà tranh 2 trái tim vàng đã không còn phù hợp trong thời buổi bon chen này nữa rồi. Người ngoài cuộc khi nhìn vào thì nói nghe thật dễ dàng, nhưng nói thì dễ, cứ thử chính mình đụng vào mới thấy trần ai.
    Đễ cân bằng cuộc sống trước áp lực kinh tế là cả vấn đề và phải bản lĩnh lắm mới làm được.
     
    Thien Thannhuucanh.egn thích bài này
  20. Marsuhuy

    Marsuhuy New Member

    Tham gia:
    6/8/14
    Bài viết:
    7
    Được thích:
    9
    BB Model:
    CLASSIC
    tuy là người gốc Bắc nhưng chưa 1 lần ra miền Bắc chơi chỉ nghe kể và đọc trên mạng hihi chưa gặp mặt mà chị M đã đc đón tiếp nồng hậu vậy chắc bối rối lắm đây.
     
Đang tải...