TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    48.
    Nếu như biết trước được những ngang trái trong đời, có lẽ buổi chiều hôm ấy nàng đã không để chàng gặp Má. Đôi khi việc gặp gỡ không đúng thời điểm chỉ mang lại rắc rối.
    Hai mẹ con hẹn chàng ở quán cafe vì ở nhà trọ có cả Y nên không tiện. Khi chở Má tới nơi, nàng phải đi đón chàng vì chàng không có xe. Việc này làm cho Má không hài lòng.
    Má chỉ gật đầu chứ không cười cũng không nói gì khi chàng chào.
    Chàng kéo ghế ngồi tự nhiên, rồi gọi nước uống mà không hề quan tâm thái độ của Má.
    Phải đến khi Má hỏi thì chàng mới trả lời:
    "Cháu mới đi công tác về à?"
    "Dạ vâng."
    "Cháu hiện làm ở đâu?"
    "Hiện cháu mới xin về làm công trình ở thành phố!"
    "Cháu ra trường lâu chưa?"
    "Cũng lâu rồi bác."
    "Nhà cháu có mấy anh chị em?"
    "Cháu là con một!"
    "Bố mẹ cháu vẫn khoẻ chứ cháu?"
    "Thưa bác, bố cháu mất lúc cháu hai tuổi, nhà chỉ còn hai mẹ con. Mẹ cháu cũng không khoẻ lắm bác ạ!"
    "Thế hả cháu, mẹ cháu thật tuyệt vời đấy, một mình nuôi con nên người vất vả lắm cháu ạ! Thế hai mẹ con ở Sài Gòn luôn hả cháu?"
    "Dạ...không, nhà cháu trong này, nhưng mẹ cháu ở HN."
    "Hai mẹ con ở xa nhau thế làm sao cháu về thăm nom mẹ thường xuyên được?"
    "Cái đấy cháu tự thu xếp thôi bác ạ!"
    Suốt hai tiếng đồng hồ, Má và chàng y như đang ở cuộc đấu trí, nói rất ít nhưng toàn những câu gây căng thẳng.
    Rõ ràng Má muốn hiểu rõ về chàng, nhưng cách hỏi như điều tra, và thái độ trả lời của chàng lúc ấy khiến nàng vô cùng lo lắng.
    Tại sao chàng tỏ thái độ quá tự tin và ngạo mạn trước Má nàng như vậy?
    Nàng đọc được trong mắt Má nỗi thất vọng tràn trề.
    Nhưng đến cuối buổi gặp, Má mở lời mời chàng dịp lễ Quốc tế Lao động về ĐL chơi cho biết nhà biết cửa thì nàng thở phào nhẹ nhõm vì tưởng chàng đã qua được cửa ải đầu tiên của Má.
    Nhưng không.
    Mọi chuyện không như nàng nghĩ.
    Tối hôm đó, Má đã nghiêm túc hỏi nàng:
    "Con với Q quen nhau lâu chưa, tình cảm tiến triển tới đâu rồi?"
    "Tụi con biết nhau lâu rồi, nhưng mới tìm hiểu thôi Má à!" - Nàng trả lời mà lòng lo âu bởi dự cảm chẳng lành.
    Chỉ đợi nàng dứt lời, Má đã nghiêm giọng:
    "Vậy thì con nên chấm dứt ngay. Má không thể chấp nhận được Q."
    Nàng nhìn Má, rõ ràng là Má không đùa.
    Phải mấy chục giây sau nàng mới lên tiếng :
    "Chiều nay thấy Má mời Q về thăm nhà mình, con tưởng Má đã đồng ý cho con và anh ấy quen nhau? Tại sao giờ Má lại nói thế ạ? Con không hiểu."
    "Má đảm bảo với con là qua cách Q trả lời Má thì một trăm phần trăm Q sẽ không về nhà mình. Qua thái độ của Q với Má là Má biết Q không thương yêu con nhiều đến mức muốn gắn bó với con đâu."
    "Má mới gặp anh ấy có một lần thôi mà, vả lại có lẽ lần đầu gặp Má đột ngột như thế này chắc anh Q cũng khớp làm Má hiểu nhầm."
    "Má sống gần hết đời người, Má nhìn người không nhầm đâu. Má nói cho con biết, ở Q có ba điều mà Má không chấp nhận được. Thứ nhất Q là kỹ sư xây dựng, nay đây mai đó, cơm chợ vợ đường, lòng chung thuỷ không thể kiểm soát. Ngày xưa Má đã khổ vì ba con đóng quân xa nhà, Má không muốn con sau này tối lửa tắt đèn cũng không có chồng bên cạnh như Má. Thứ hai, Q vừa là đích tôn lại vừa là con trai một, con không hợp với vai trò làm vợ và làm dâu trưởng đâu, nhiều áp lực lắm sau này sẽ khổ đấy. Thứ ba, Má chỉ hỏi Q vì sao chỉ có hai mẹ con mà Q không ở chung với mẹ, bao lâu Q mới về thăm mẹ một lần, vậy mà Q tỏ thái độ không tốt, Má thấy Q không thực sự là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình. Vì vậy, khi tình cảm chưa sâu đậm, Má muốn con cắt đứt với Q. Má không bao giờ đồng ý cho con quen một người như thế!""
    "Má nói vậy thì thật tội nghiệp cho tụi con." - Nàng nghẹn ngào không biện minh được câu nào. Tự dưng thấy đau lòng quá, nước mắt cứ thi nhau rơi.
    "Tại sao phải khóc?" - Má quát. - "Má muốn tốt cho con chứ làm hại con hay sao mà con phải khóc?"
    "Con biết Má muốn tốt cho con." - Giọng nàng đứt quãng. - "Nhưng mà Má nói vậy áp đặt cho con quá. Tại sao chuyện gì Má cũng áp đặt cho con?"
    "A, con dám hạch lại Má đấy hả? Má áp đặt cái gì? Con nói Má nghe từ trước tới giờ Má đã áp đặt được cho con cái gì rồi? Đi học Đại học cũng tự ý chọn ngành chọn trường, tốt nghiệp đi làm cũng tự quyết định công việc, con không coi lời Má khuyên ra cái gì. Đấy, con nói xem, xưa nay Má áp đặt được cái gì cho con? Má cứ tự hào với mọi người rằng con là đứa con gái giỏi giang biết vâng lời, nhưng thực ra con có vâng lời Má đâu. Con nghĩ sao mà con nói Má áp đặt con? Con càng lớn càng làm Má thất vọng và mất niềm tin về con quá M à!"
    Từng lời Má nói làm đầu óc nàng ong ong. Nàng vừa khóc vừa phân bua:
    "Má có bao giờ tin tưởng ở con đâu, từ nhỏ tới giờ con đã cố gắng không làm Má buồn, nhưng có chuyện lớn bé gì Má cũng nói Má thất vọng, Má mất niềm tin ở con. Má cứ nói vậy làm con chán nản lắm."
    "Con im ngay, ở đâu ra cái thói Má nói một câu con trả treo một câu vậy hả? Con nghĩ con lớn rồi Má không dạy được con nên con muốn nói gì làm gì cũng được phải không?"
    "Dạ không...con không có ý đó."
    "Má nói cho con biết, từ ngày con ra trường là Má buồn về con lắm. Con càng lớn suy nghĩ càng nông cạn và cư xử càng hồ đồ. Má không muốn nói nhưng mà chính con đã khiến Má phải nói. Con làm Má nhục mặt không biết nói sao với thằng C dù nó đáng tuổi con cháu."
    "Má, con làm gì mà Má lại nói thế?"
    "Con nghĩ sao khi để C biết con giấu Má sống thử với Q, khi con bị Q đánh?"
    "Trời ơi, Má tin anh ta hơn con ư? Con ở với Y má xuống đây Má biết, vậy mà Má bảo con sống thử? Sao Má không tin con?"
    "Y là bạn thân thì nó giấu cho con, làm sao má kiểm chứng được? Con nghĩ ai tin mấy cái vết trên người con là do té xe? Má đã không nói gì là vì Má giữ thể diện cho con, và Má muốn con tự suy nghĩ, vậy mà con cứ quanh co, dù C thân thiết như người nhà thì chuyện này cũng không thể để nó biết sau này nó khinh cho con ạ!"
    "Má à, con sẽ ba mặt một lời với anh C, con hết chịu nổi anh ta rồi, anh ta đưa chuyện không có căn cứ mà Má cũng tin."
    "Con nói cái gì đấy? Con mà nói gì để thằng C nó buồn thêm thì đừng gọi Má là Má nữa. Nó luôn bảo vệ cho con và thương con thật sự, con đã cư xử không phải phép với nó bây giờ còn định lôi kéo gì hả? Con coi Má ra gì không?"
    "Kìa Má! Sao Má cái gì cũng anh C anh C vậy? Má không sợ người ta nhìn vào rồi bảo là Má thấy gia đình anh C giàu có rồi kết thân lợi dụng để anh C lo cho mình hay sao?"
    Bốp!!!
    Một cái tát như trời giáng làm nàng xây xẩm mặt mày. Nàng biết mình vừa lỡ lời, nhưng không có cơ hội để chuộc lỗi nữa rồi.
    Má đã nổi cơn thịnh nộ!
    "Đồ mất dạy!" - Má quát lớn. - "Ai dạy chị cách ăn nói mất dạy đó với mẹ chị hả? Tôi làm mọi thứ để chăm lo cho chị em nhà chị, tôi lo gì cho cái thân tôi mà chị nói tôi lợi dụng người ngoài lo cho tôi? Cá không ăn muối cá ươn. Chuyện công việc chị đã tự quyết tôi không cản được, tôi giận nhưng cũng chiều ý chị, nhưng chỉ vì bênh bạn trai chị mà chị dám ăn nói hỗn hào với tôi là sao hả chị M? Bây giờ chị muốn làm gì chị làm, nếu chị tiếp tục với cậu Q thì không mẹ con gì nữa."
    Má nói xong, không đợi nàng trả lời mà bỏ đi ngủ trước.
    Nàng biết, Má cả đời hy sinh vì chồng con đến quên cả bản thân mình, đôi vai Má nặng gánh trụ cột gia đình nên luôn phải suy nghĩ và lựa chọn những con đường ít rủi ro rất cho các con.
    Má từ bỏ sự nghiệp chốn công sở ăn trắng mặc trơn nhưng lương ba cọc ba đồng để về nhà gánh gồng chạy chợ, cấy cày tần tảo nuôi con. Cha đi làm chẳng có dư, kinh tế gia đình một mình Má cáng đáng. Chị em nàng dù nhà nghèo khó vẫn được Má đầu tư hết mức cho việc học. Má nói đời Má khổ rồi, Má chỉ mong đời các con Má không chân lấm tay bùn như Má nữa.
    Nhưng có lẽ vì vậy mà kỳ vọng Má đặt vào chị em nàng quá lớn, lớn đến mức nó trở thành áp lực. Nàng biết lời nàng nói ra vừa nãy làm Má giận là sai lắm lắm, nhưng lúc này đây nàng đứng chôn chân tại chỗ, lòng đầy ân hận nhưng miệng cứng ngắc không thể chạy đến ôm lấy Má mà xin lỗi như khi còn bé.
    Nàng cảm thấy như bị đẩy ra giữa ngã ba đường, mọi lối rẽ đều phải chịu trả giá, và thực sự không có cái giá nào rẻ cả...
     
  2. Nguyễn Khắc An

    Nguyễn Khắc An Member

    Tham gia:
    4/8/13
    Bài viết:
    44
    Được thích:
    41
    BB Model:
    9650
    Gian nan quá chị Thien Thann nhỉ!
     
  3. dailuong

    dailuong New Member

    Tham gia:
    14/3/11
    Bài viết:
    13
    Được thích:
    1
    Đợi chap lâu quá chị ơi
     
  4. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    49.
    Má giận ngủ lại nhà ku em, nàng đành chạy xe về.
    Đang đi thì chàng gọi. Nàng dừng xe bên đường, vừa trả lời chàng xong chưa kịp cất điện thoại thì đã bị hai tên cô hồn phóng xe qua giật mất.
    Bọn cướp quá nhanh, quá nguy hiểm, và...quá ngu. Cái điện thoại cũ to tổ chảng không chút danh tiếng đến từ đất nước của bác Hồ Cẩm Đào nàng mua với giá ba trăm ngàn, nó chỉ có chức năng nghe gọi nhắn tin, chúng nó giựt xong không biết bán được cho ai chắc tức ói máu.
    Nàng chặc lưỡi tiếc rẻ cho qua, rồi đi tới chỗ hẹn với chàng.
    Quán cà phê quen thuộc của hai đứa đang mở bản nhạc mà nàng thích. Chẳng hiểu sao, trong những lúc thiết tha gắn bó với chàng nhất, nàng vẫn luôn lo âu đến một ngày nào đó phải chia xa như lời chàng ca sĩ Dan Byrd trong ca khúc Boulevard này.
    Chàng ngồi đó, liên tục rít thuốc, khuôn mặt chàng lúc nghiêng nghiêng nhìn mơ hồ ra phía đường thật khiến nàng chỉ muốn tộng cho một cái gạt tàn.
    Mấy ngày qua chàng đã khiến nàng buồn đến mất ăn mất ngủ, vậy mà bây giờ thái độ lại cứ như đang trêu tức nàng thế kia...
    Nàng mím môi đợi chàng lên tiếng trước, nhưng rồi cuối cùng chính nàng lại phải mở lời:
    "Anh sao vậy? Anh gọi em đến đây chỉ để nhìn anh hút thuốc thôi sao? Có gì anh nói nhanh đi, để em còn về, Má đang ở đây, em không thể ngồi đợi anh tới một giờ đêm mãi được đâu."
    Chàng dập tắt điếu thuốc, nhìn nàng một lát mới từ tốn nói:
    "Hôm em qua bên nhà anh anh đi nhậu xỉn quá không biết."
    "Anh dọn đi rồi, đó đâu phải là nhà anh nữa đâu."
    "Anh nghỉ làm bên công ty cũ nên người ta thu hồi lại nhà, anh quên chưa báo em biết."
    "Vậy còn gì anh quên chưa nói với em nữa không? Sao thái độ anh lạ vậy? Tự nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ với em vậy?"
    "Em muốn nghĩ sao cũng được, nhưng mấy hôm nay anh phải suy nghĩ rất nhiều...Chúng ta đều lớn cả rồi, anh không muốn nói điều gì làm cả hai khó xử."
    "Ý anh là sao?"
    "Ý anh là em hãy làm bất cứ điều gì mà em thấy đúng và tốt nhất cho mình. Anh xin lỗi."
    "Anh nói thẳng vấn đề đi được không?"
    "Em hiểu những gì anh nói mà. Nếu mọi chuyện không có tương lai, biết trước kết cục sẽ không vui thì anh nghĩ tốt hơn hết là nên dừng lại sớm. Anh không còn nhỏ mà yêu đương kiểu mù quáng nữa."
    "Anh...tại sao? Sao anh lại nói với em như thế?"
    "Anh biết em không tin tưởng anh như anh nghĩ."
    "Sao anh lại nói như thế?"
    "Anh hỏi thật, em còn điều gì giấu anh không? Hoặc có điều gì trong quá khứ mà em không nói với anh không?"
    "Em không giấu anh điều gì, chỉ là những gì đã qua em nghĩ có điều cần có điều không cần phải nói, nhưng chẳng có gì liên quan đến chuyện tình cảm cả. Tại sao anh lại hỏi vậy?"
    "Đến lúc này mà em không thật thà với anh."
    "Anh thật sự đã nâng cao quan điểm quá rồi đó. Em yêu anh, cả anh và em đều không còn nhỏ để yêu đương kiểu qua đường, cách anh cư xử mấy ngày nay khiến em thật sự hoang mang, em không biết và không hiểu tại sao tình cảm có thể nay thế này mai thế khác nhanh đến vậy. Nếu quả thật anh phán xét về em như thế thì em không muốn nói gì thêm, lẽ ra chiều nay anh đừng đến gặp Má em mới phải, sao anh phải làm thế trong khi giờ đây anh lại nói những lời này với em?"
    "Bây giờ anh cần yên tĩnh, anh nghĩ thời gian tới em cũng vậy. Còn cái điện thoại BB này anh đã đưa cho em, em không dùng thì cứ cầm vứt đi, đừng trả lại cho anh kiểu như trẻ con thế."
    "Anh..."
    "Em cất điện thoại đi! Mình về thôi, để anh đưa em về."
    "Em không cần anh đưa em về. Anh đã nói vậy thì đừng bao giờ gặp em nữa."
    Nàng đút chiếc BB vào túi, đứng dậy bỏ đi trước.
    Nàng có cảm tưởng như mình vừa nói chuyện với người nào đó chứ không phải là chàng. Bởi chàng yêu nàng nhiều đến thế, làm sao chàng có thể đối xử với nàng như vậy được?
    Khi mới yêu, chính chàng đã hứa sẽ luôn cùng nàng biến chuyện lớn thành bé, chuyện bé thành không có gì để xây dựng Tình yêu cơ mà, tại sao giờ đây thái độ của chàng cứ như muốn đạp đổ tất cả thế kia?
    Nàng chạy xe mà nước mắt nước mũi tè le.
    Về tới nhà mới thấy mình khùng, giận mà vẫn lấy điện thoại người ta. Y chọc mày giận mà khôn thế. Thực ra, Tình Yêu khiến thần kinh của tất cả chúng ta bị chập mạch, đã yêu thì không phân biệt tuổi tác hay trình độ, ai cũng khùng như nhau thôi.
    Hôm nay nàng tự ái và buồn vô cùng, Má đang phản đối gay gắt, chàng lại tỏ vẻ nguy hiểm với nàng, nàng giận tới mức muốn chia tay chàng cho xong khỏi phải suy nghĩ mệt đầu, nhưng không, sau này nàng mới hiểu ra rằng chỉ cần nghĩ đến việc rời xa chàng thôi là đã đau nhói trong lòng rồi, bởi vậy nàng vẫn muốn làm hết sức mình để bảo vệ và vun đắp cho mối tình của mình, nàng tin nó là Tình yêu đích thực, dù càng về sau này thì số lần muốn buông tay của chàng càng nhiều hơn. Đó là cái dở của con gái trong Tình Yêu, thông minh cho lắm, bản lĩnh cho lắm mà khi đã yêu chân thành một ai thì vẫn luỵ đến vậy đấy.
     
  5. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    các chap sau ra mau thật, chắc nhờ coi thi đợt 2 hổng phải đợt 1. :D
     
  6. cmwlaw.vn

    cmwlaw.vn New Member

    Tham gia:
    3/7/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Bác này cua gái tài nhệ.
     
  7. cmwlaw.vn

    cmwlaw.vn New Member

    Tham gia:
    3/7/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Tình yêu của 2 bạn này thú vị quá nhệ.
     
  8. inoxdb01

    inoxdb01 Member

    Tham gia:
    3/2/13
    Bài viết:
    58
    Được thích:
    6
    BB Model:
    Q10
    Lại đến hồi gay cấn rồi!!!
     
  9. anhtuan000

    anhtuan000 Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    371
    Được thích:
    150
    BB Model:
    Z30 STA 100-3
    "Chuyện như chưa bắt đầu", hô hô
     
  10. tocngan

    tocngan Member

    Tham gia:
    29/6/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    29
    em cũng ở LĐ, ở ĐD ạ
     
  11. tocngan

    tocngan Member

    Tham gia:
    29/6/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    29
    Em đang hóng từng ngày đây chị Thien Thann. Kết cái câu cuối "Đó là cái dở của con gái trong Tình Yêu, thông minh cho lắm, bản lĩnh cho lắm mà khi đã yêu chân thành một ai thì vẫn luỵ đến vậy đấy."
    Con gái quá khổ.hehe
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  12. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    547
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Mình bên LH
     
  13. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    tocngan: Trong cuộc sống và trong Tình Yêu có rất nhiều điều không thể ngờ trước, ai chân thành hơn sẽ phải đánh đổi nhiều hơn để có hạnh phúc.
    Mình coi thi đợt 2, nhưng yên tâm, cứ rảnh là mình type ngay. Dạo này lo nhiều việc, có nhiều đột biến trong cuộc sống nên thời gian cho diễn đàn hơi eo hẹp cả nhà ạ!
    :)
     
  14. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Kỹ sư công trình, chạy lung tung xem như là lên đường, mà dám bỏ về vì lo cho người yêu. Chứng tỏ anh Q thực sự yêu cô M. Chỉ có yêu mới lỳ, gan, liều như vậy, he he :D
    Nhưng theo cách anh Q nói như vậy thì có khả năng:
    1. Anh chàng C đã "chơi chiêu" nào đó :-s
    2. Sống ở đất Sài Gòn thực ra bon chen chua lét, anh Q có thể cũng đang bị áp lực nào đó từ (công việc, gia đình... nói chung là có vụ án gì đó ???) nhưng tâm lý thằng đàn ông thường thì chuyện mình mình tự xử, ko muốn người yêu mình bận tâm + thêm "thông tin rác ( có thể do 1)nhưng lúc này đầu óc đang nhiễu nên ko xử lý sáng suốt được " làm anh ta chán nản.
    Túm lại, cô M chửi thầm chàng Q. Nhưng lúc này chắc chàng Q cũng đang rầu thúi ruột nè .:))
     
    Thien Thannludarao thích bài này
  15. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Sauu câu truyện nhật kí của "nàng". Anh Q sẽ lập 1 topic nữa về nhật kí của "chàng" =))
     
    ngocz10 002, dole999anhtuan000 thích bài này.
  16. cmwlaw.vn

    cmwlaw.vn New Member

    Tham gia:
    3/7/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Tình yêu của 2 bạn này kết thúc rất có hậu. Chắc mình cũng chuyển sang dùng BB thui.
     
    Long Sipiudole999 thích bài này
  17. longnguyen

    longnguyen New Member

    Tham gia:
    22/2/13
    Bài viết:
    26
    Được thích:
    16
    BB Model:
    Z30
    chờ tiếp,càng lúc càng gây cấn, thử thách lần này có vẻ cam go nhiều phen đây, nghi là có anh C làm j rồi nè
     
  18. you_hanoi

    you_hanoi New Member

    Tham gia:
    21/3/12
    Bài viết:
    6
    Được thích:
    3
    BB Model:
    8820
    Nghi ông C này. chứ dân xây dựng bọn e là chung tình lắm :D
     
    Thien Thann thích bài này.
  19. abc123

    abc123 New Member

    Tham gia:
    21/10/11
    Bài viết:
    17
    Được thích:
    7
    BB Model:
    9780
    really? ĐD luôn đây, KĐo. Ko ngờ gặp đồng hương nơi đây :))
     
    tocngan, Thien Thanngiosongduong thích bài này.
  20. tocngan

    tocngan Member

    Tham gia:
    29/6/14
    Bài viết:
    12
    Được thích:
    29
    hì, sát vách, TMỹ nhá.
     
    dole999, abc123Thien Thann thích bài này.
Đang tải...