TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    À, giờ em mới hiểu, nghĩ lễ sẽ cố type dài dài. :)
     
    ChangDau thích bài này.
  2. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    hay quá. bác type nhanh nhah dc không. em sắp phải đi ra công trình xách xo vác xi rồi. sợ không có cơ hội đọc. đang hồi hấp dẫn,
     
  3. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Tại hạ cho ra côn đảo đập đá bi giờ, ko đc làm cô giáo hoảng loạn tinh thần, để cô từ từ nhập tâm viết chính xác chớ! :-B
    Đưa email đây, có chap mới tại hạ copy ra email gửi ra cho mà đọc, còn ép tiến độ là không có được trong trường hợp này nhé! :cool:
     
    chaukyo, dole999quangthegtvtk49 thích bài này.
  4. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Duyên Phận.
     
  5. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    dạ. em rút kinh nghiệm. tai lúc tối mới nhận đc cuộc gọi đi ra công trường làm công nhân. hix. có cháp mới thì bác gửi vô mail : quangthe.gtvt.k49@gmail.com cho em với nhe. cảm ơn bác Dâu nhiều .
     
    ChangDau thích bài này.
  6. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    9.
    Hai đứa chuyển qua chat BBM thay vì Skype kể từ khi chàng cho nàng mượn điện thoại. Công nhận sau khi được chàng "khai sáng", nàng thấy cái BBM của điện thoại BB này hay ghê, chỉ cần 2G của gói Bis là kết nối vô tư, không đăng nhập nhiều lần, không hao pin nóng máy, không mất thêm tiền dữ liệu, cũng như không hay bị đăng xuất giữa chừng như mấy phần mềm chat khác. Không những thế, BB còn tự động push mail không hạn chế, và tuyệt hơn là BBM còn cho cập nhật trạng thái rất nhanh, có nhiều imo. Nàng thấy chàng mê BB cũng có cái lý.
    Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đột biến, nếu như nàng không ngộ độc thuốc và chàng không trở nên "nghiêm túc" đánh giá về lối xưng hô ngang xương của nàng.
    Xuất viện, nhận được cái tin nhắn nghiêm túc quá mức quy định ấy bỗng dưng nàng thấy chột dạ. Hồi giờ cậu cậu tớ tớ miết chẳng thấy ý kiến, nay bỗng dưng xưng anh em, lại còn "nắn gân" nàng nữa.
    Nàng ngẫm nghĩ mãi cũng không thấy mình quá đáng chỗ nào. Cách xưng hô rõ ràng từ đầu chàng cũng ngầm đồng ý, vả lại lúc đó ở vị thế "thầy - trò" chuyển qua bạn bè, cách xưng hô nào cũng thấy ngượng miệng. Trách nàng không tôn trọng chàng thì hơi quá lời.
    Nàng nghĩ: Hổng lẽ chàng hối hận vì đã bỏ sức ra cứu mình, hay thấy mình phiền phức, gây nhiều thiệt hại cho chàng ta quá nên đâm ra ghét mình rồi. Không, già cả rồi ai lại chơi nhỏ mọn thế? Hay status của mình làm chàng bẽ mặt. Cũng không đến nỗi đó, bởi nàng thấy status đó có gì đâu, ai biết được nàng đang nói đến ai khi đọc nó chứ. Thiệt tình, nàng nghĩ mãi mà không ra.
    "Anh Q qua sửa cái cửa rồi. Hình như mai ảnh đi Phú Quốc" - Y, nhỏ bạn thân của nàng thông báo khi vừa chở nàng về tới nhà.
    "Sao gấp vậy?" - Nàng hỏi.
    "Cái gì gấp?" - Y nhìn nàng ngạc nhiên.
    "Chuyện lão Q đi Phú Quốc đó." - giọng nàng có chút bối rối - "Tao tưởng nói vậy nhưng cuối tháng mới đi chứ.
    "Ai biết đâu. Mà mày với ảnh sao rồi?"
    "Sao là sao?"
    "Ơ, cái con này, thì là tình cảm của mày với ảnh tiến triển tới đâu rồi, chứ còn sao trăng gì nữa?"
    "Ô hay, lão ý là học trò của tao mà. Tình cảm gì, điên à?"
    "Chưa biết ai điên à nhen, tao thấy tối nào cũng có người ôm cái điện thoại chat chit với anh Q vừa cười tí tởn, tuần nào cũng đi chơi với nhau mà hỏi còn giả bộ."
    "Trời, tối nào cũng dạy online mà, còn đi chung đa số là đi câu lạc bộ tiếng Anh."
    "Thanh minh là tự thú nha mày. Mày cũng được hai giáp rồi còn gì. Bộ tính ở giá à? Yêu đi còn lấy chồng nữa chứ."
    "Mày tưởng yêu dễ lắm hả?"
    "Úi xời, tại mày cứ từng tửng hoài. Mà ngộ thiệt, chắc mày chọn nhầm nghề rồi mày ơi, tao nghĩ khó tính như mày chẳng hợp với đi dạy."
    "Chứ hợp với đi đâu?"
    "Đi đâu cũng được, chứ đi dạy nó phiêu cho học trò mày quá. Mày cứ vậy tao lo mày ế quá."
    "Chưa gặp đúng đối tượng chứ ế sao được."
    "Tao thấy như anh Q là được rồi đó."
    "Ba mẹ ổng đẻ ra, chứ được đâu mà được mày." - nàng cố tình đánh trống lảng - "Mà mày thôi nói tào lao đi. Từ nay tao không có đi với lão nữa đâu."
    "Thì đúng rồi, ảnh ra Phú Quốc tận 2 năm, làm sao mày đi với ảnh được."
    Nàng im lặng. Chàng ta đi tới tận 2 năm ư? Mai đi rồi? Vậy tại sao lại không nói gì với nàng nhỉ? À không, ý nàng chỉ là: Ít ra chàng cũng phải thông báo cho nàng một câu về việc đi ra đảo rồi thì có tiếp tục học Anh văn với nàng nữa hay không chứ? Học viên gì mà vô trách nhiệm thế?
    Như chợt nghĩ ra, nàng vào ngay BBM nhắn cho chàng: "Đi ra đảo rồi việc học tính sao?"
    Chàng nhắn lại: "Việc học của ai?"
    Nàng: "Biết rồi còn bắt bẻ, của anh chứ của ai." Gõ xong chữ "anh", nàng bỗng thấy má nóng bừng. Chẳng phải mặt đối mặt với "hắn" mà sao nó xấu hổ thế này nhỉ?
    "Tiến bộ quá cô giáo. Biết phân biệt tuổi tác thế là tốt."
    "Kính lão đắc thọ mừ." - Nàng chữa thẹn.
    Chàng đáp: "Sao cũng được. Gọi anh là được rồi. Chúng ta vẫn học qua BBM thôi. Học phí anh sẽ trả một lần."
    "Bao giờ trả?"
    "Tối nay, 7 giờ em có rảnh không?"
    "Dạ có."
    "Ọc, đừng dạ, anh tổn thọ. Vậy 7 giờ gặp em tại cafe Dường Như, đường X nhé."
    "Okay, em cũng muốn tiện thể cảm ơn anh vụ phá cửa luôn."
    "Thế nhé! Em không cần ăn mặc đẹp, cũng không cần make up đâu. Hôm nay chỉ có mình anh, không có thêm anh bạn nào của anh nữa đâu."
    Phải như mọi khi, nàng sẽ đốp ngay lại một câu trả đũa, nhưng hôm nay nàng nhường. Dù sao chàng cũng là "ân nhân cứu mạng" mình chứ có phải giỡn đâu. Còn buổi gặp mặt hôm nay, dù sao cũng phải cố tỏ ra hiền hiền một tí mà cảm ơn người ta
    Nàng buông điện thoại. Như là vô thức, nàng lao ngay vào tủ quần áo, lục lọi moi ra hộp son phấn mà trước giờ nàng rất ít khi sử dụng, nàng tỉ mỉ kiểm tra lại từng mónn. Xong xuôi, nàng lên gúc gồ gõ dòng từ khoá: bí kíp make up để trông tự nhiên nhất
     
    Sửa lần cuối: 14/9/14
  7. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    Ôi. mình nói chuyện online thoải mái với mấy bạn nữ ít tuổi có, hơn tuổi có. Uhm với ờ quen rồi lâu lâu lại dạ phát nghe kích thích thế :))
     
    coldsuneric, dole999, ChangDau1 người nữa thích bài này.
  8. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    vãi cả kích thích... =))...

    Mình thì chat với gái toàn "Ờ", "Ời", "ừ", "ừa".... cả lớn cả nhỏ... =))
    Chap mới này nhân vật nữ đã dính "tiếng sét ái tình" âm thầm rầu =))
     
    dole999ChangDau thích bài này
  9. hmg

    hmg Active Member

    Tham gia:
    22/3/11
    Bài viết:
    575
    Được thích:
    202
    BB Model:
    blackberry passport
    Vậy là giỗ tổ có cái để đọc:)

    Sent from my Z10 using Tapatalk
     
    caheobay thích bài này.
  10. anhnguyen1980

    anhnguyen1980 Member

    Tham gia:
    12/1/14
    Bài viết:
    45
    Được thích:
    29
    BB Model:
    Z30
    Công nhận là "cô giáo" này văn vẻ hay thật. Đọc cuốn hút cứ như truyện Nguyễn Nhật Ánh.
    Đúng là chữ "dạ" rất kích thích, có lẽ "mấu chốt" là ở đây...hahaha
     
    blueishoeda123 thích bài này
  11. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    Chị thớt và thím guntx Add pin em ạ pin:24EEA26B
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Đã add :D
     
    hoeda123 thích bài này.
  13. rambo777

    rambo777 Member

    Tham gia:
    27/3/14
    Bài viết:
    49
    Được thích:
    26
    BB Model:
    Z10
    Add pin:2AB6C955 của mình với, hâm mộ quá :)
     
    hoeda123 thích bài này.
  14. raica7979

    raica7979 Active Member

    Tham gia:
    25/11/11
    Bài viết:
    405
    Được thích:
    213
    BB Model:
    Q10 9000 Playbook
    Đúng là Q đen thật, hai bạn cưới nhau lâu chưa, có baby chưa nhỉ? Mình cưới dc 6tháng rồi nhưng vợ vẫn chưa học dc từ anh, bbm thì ngọt chứ ghặp mặt là cộc lốc lại liền
    Quang trọng là nhớ thêm phần động phòng nữa cho nó kịch tính nhá :D
     
  15. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    ;)) Hôm nay đám giỗ chưa thấy chap mới!
     
    hoeda123 thích bài này.
  16. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    chị thớt đang về quê chồng rồi :))
     
    dole999ChangDau thích bài này
  17. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    Hai bên làm quen trên BBM xong rồi àh, nhanh thế!
     
    dole999hoeda123 thích bài này
  18. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    chính chị thớt tự khoe với em bác ạ :))
     
  19. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    10.
    Quán Dường Như nằm trên con đường rợp bóng bằng lăng. Đang mùa trổ hoa, con đường phủ kín một màu tím biếc.
    Tối nay, nàng mặc một chiếc đầm lụa lệch vai màu tím, đi giày cao gót và tô son môi màu cánh sen, màu của loài hoa nàng thích.
    Bước vào quán, nàng thấy chàng đã ngồi đó tự bao giờ. Ly cà phê đen trên bàn đã cạn.
    Thấy nàng, chàng đứng ngay dậy kéo ghế.
    "Anh đợi tớ lâu chưa?" - Nàng hỏi xong mới bối rối khi nhận ra mình vừa xưng hô bị "lệch chuẩn". Nàng lúng túng ngồi xuống ghế, chưa biết phải nói gì tiếp theo. Quái nhỉ, mình làm sao thế nhỉ, y như là học trò chưa thuộc bài bị kêu lên bảng ấy? - Nàng nghĩ bụng, chưa bao giờ mình bị thế này cả.
    "Đâu có, nãy giờ anh uống với bạn mấy cữ rồi." - Chàng nén cười, bảo. "Thôi cô giáo cứ xưng hô sao cho tiện đi, kẻo lại trách anh cậy lớn bắt nạt bé."
    Chỉ chờ có thế, nàng chớp lấy cơ hội, nói như hụt hơi: "Ừa, vậy đi, tự nhiên dở chứng bắt bẻ, ép tớ gọi anh với iếc líu hết cả lưỡi."
    "Thế cậu uống gì?"
    "Đen đá."
    "Con gái mà uống đen đá?"
    "Thì sao? Tớ dân cafe mà."
    "Ừ nhỉ, quên. Em ơi cho anh 2 ly đen đá."
    "Uống mấy cữ rồi mà còn uống đen đá là say đấy."
    "Say cafe có giống say rượu không?"
    "Say còn hơn say rượu."
    "Thế à? Thế để uống cho say, say mới có dũng khí." - Chàng nhìn thẳng vào nàng, nheo nheo mắt.
    Nàng tránh cái nhìn trực diện đó, nghĩ bụng: "Thôi xong, câu tiếp theo hắn sẽ nói là muốn say để có dũng khí tỏ tình với mình đây. Mình phải nghĩ cách từ chối thôi! Mình đâu có yêu đâu, rõ ràng mình không có tình cảm gì cả, mình chỉ coi hắn là bạn thôi. Từ ngày chia tay H (mối tình đầu), mình chẳng tin vào cái gọi là Tình Yêu nữa rồi. Mình phải nói cho hắn biết là hắn không có cơ hội yêu đương gì mình hết. Thật sự không thể có cơ hội nào được."
    "Này!"
    "Hả?"
    "Nghĩ gì mà ngẩn tò te thế cô?"
    "À, ừm, đâu có nghĩ gì đâu." - Nàng hít một hơi dài và lấy giọng bình thản, hỏi: "Nãy cậu muốn có dũng khí để làm gì thế?"
    Chàng ra vẻ ngập ngừng: "À...Để...để..."
    "Để làm gì?"
    "Để...ừm...để..."
    "Nói đi tên quỷ già." - Nàng cáu tiết bóp mạnh ly cafe trên bàn, nhủ thầm trong bụng - "Tỏ tình gì thì tỏ lẹ đi để người ta còn từ chối chứ."
    Bất chợt, chàng chồm người tới cầm lấy bàn tay nàng đang giữ ly cafe trên bàn. Quá bất ngờ, nàng không kịp phản ứng, chỉ kịp à lên trong bụng: "Má ơi, quả này giống phim Hàn, khó đỡ rồi đây."
    Nhưng nàng vẫn không nói gì, nàng đợi kẻ châm ngòi lên tiếng trước.
    Giọng chàng bỗng trở nên run run, đứt quãng:
    "Em này, anh...anh biết nói thế này là hơi hấp tấp...có thể em sẽ giận anh, nhưng không nói giờ thì anh nghĩ hai đứa mình sẽ không còn cơ hội nào...Mai anh đi rồi, ra đảo 2 năm, hoặc có thể lâu hơn...công trình xong anh ra Bắc...có khi không quay lại đây nữa...hôm nay, anh nói ra những suy nghĩ của anh...anh chỉ hy vọng...hy vọng em..hy vọng em....em..."
    Đến đây thì nàng nghĩ nàng đã hiểu ra chàng muốn nói gì rồi, nàng rút tay ra khỏi hai bàn tay ấm nóng của chàng, ngắt lời, giọng quả quyết:
    "Em hiểu, nhưng mà, anh đừng hy vọng ở em, thật sự em chỉ xem anh như một người bạn, một người anh mà thôi. Em thực sự xin lỗi..."
    "Hả?" Chàng tròn mắt há miệng nhìn nàng. "Em đang nói cái gì thế?"
    "Em nói em không yêu anh." - Nàng đáp, giọng nghe như lạc đi.
    "Anh đâu có hỏi em yêu anh hay không đâu? Anh đang định nói chuyện khác mà?"
    "Sặc!" - Nàng bất ngờ chẳng biết nói gì để chữa thẹn - "Chuyện gì mà sến thế?"
    "Em nghĩ anh đang tỏ tình với em à?"
    "Ừ, không phải tỏ tình sao lại cầm tay người ta?"
    "Cầm tay để thể hiện thiện chí, bạn bè cầm tay thì có sao đâu?"
    Nàng thấy máu nóng dồn lên mặt, cú này hơi quê, phụ nữ mà thông minh quá như mình thì cũng lắm chuyện rắc rối. Bây giờ tự nhiên lại rơi vào thế bị động, nàng lắp bắp:
    "Thế...cậu...đang định nói chuyện gì?"
    "Hic, cậu làm tớ mất đà rồi, làm sao mà nói được nữa." - Chàng gãi đầu khổ sở.
    Cả hai trở nên im lặng. Không gian như chùng xuống. Khúc nhạc "Over and Over" trôi qua chầm chậm. Quán vắng teo vì đang giữa tuần. Nàng không biết làm gì, tay cứ xoay xoay ly nước. Chàng ngồi dựa lưng sau ghế, thái độ trầm ngâm chậm rãi châm thuốc hút, mắt nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định.. Trong chốc lát, nàng bỗng cảm thấy như bị xúc phạm, nàng thấy chàng như đang bỡn cợt với những lời vừa nói. Phải chăng chàng đang cố tình trêu ghẹo nàng? Muốn biến nàng thành một đứa ngố xít? Trong đầu nàng hiện ra cuốn phim quay chậm về những ngày tháng qua, lúc mới quen biết, những ngày dạy học, những khi chuyện trò. Trong lòng nàng xem chàng như một người bạn thân thiết, nói chuyện gì cũng thấy thoải mái. Cả hai vô tư chia sẻ cùng nhau bao chuyện vui buồn. Sẵn sàng giúp đỡ nhau trong những khi khó khăn trong cuộc sống. Ai bảo là quen lâu mới hiểu nhau? Nàng biết chàng chỉ hơn năm trời, nhưng nàng nghĩ mình đã hiểu chàng là người như thế nào. Chàng là con một, ba chàng mất sớm khi chàng vừa lên hai tuổi, mẹ chàng ở vậy tần tảo nuôi con. Trong những ngày khốn khó, hai mẹ con chàng phải rời làng vào Sài Gòn lập nghiệp. Chàng vượt qua mọi nghịch cảnh, cố gắng học hành xong đại học rồi cặm cụi đi làm. Chàng hay kể cho nàng nghe về mẹ mình với vẻ tự hào. Nàng cũng khâm phục mẹ chàng dù chưa bao giờ gặp, nàng biết, không phải người phụ nữ nào cũng làm được như bác ấy.
    Nhà nàng cũng nghèo, nên sự đồng cảm với chàng càng lớn.
    Nàng nghĩ giữa hai người là bạn, một tình bạn giữa hai người khác phái thuần tuý trong sáng với sự đồng cảm sâu sắc và sự sòng phẳng trong mọi chuyện. Nàng dạy học, chàng trả tiền. Hai đứa đi ăn gì, đi chơi gì, hết bao nhiêu nàng đều chủ động chia đôi. Nàng lấy phiếu đi câu lạc bộ, phiếu thi, sách đĩa tài liệu miễn phí cho chàng thì chàng cho nàng mượn điện thoại, chở nàng đi công chuyện chẳng tính công.
    Ý nghĩ chàng đang xem thường mình, tưởng mình bật đèn xanh cho chàng nên chàng mới bỡn cợt với mình cứ lớn dần trong đầu nàng làm nàng cực kì bực bội, chẳng biết phải nói sao.
    "Cậu có tin có tình bạn khác phái không?" - Chàng đột nhiên hỏi, và cũng bắt chước cách xưng hô của nàng, y như vừa đi guốc trong bụng nàng vậy.
    "Có chứ" - Nàng chậm rãi cố lấy lại vẻ tự nhiên thường ngày cho cả hai - "Bọn mình là một đôi bạn khác phái rất ổn đó thôi."
    "Ừ" - Chàng trở nên nghiêm túc - "Tớ thì không nghĩ vậy, tớ nghĩ là cậu có ý gì đó thì mới tạo cơ hội cho tớ."
    "Tớ tạo cơ hội cho cậu bao giờ? Tại sao cậu lại hiểu nhầm như thế?"
    "Cậu suy nghĩ đơn giản vậy sao? Vậy là buổi cafe hôm nay cũng chỉ là để nói chuyện về việc học phí và cảm ơn sự giúp đỡ?"
    "Đúng."
    "Tớ không nghĩ một cô gái thông minh như cậu lại đơn giản thế đâu."
    "Uầy, sao cậu lại nói thế?" - Lần đầu nàng lúng túng trước chàng.
    "Tớ nghĩ cậu có tình cảm với tớ, đúng không?" - Chàng nhìn thẳng vào mắt nàng, nói chậm từng tiếng.
    Nàng tròn mắt, rồi lắc đầu lia lịa: "Không, không hề! Tớ lại nghĩ là cậu có tình ý với tớ, tớ còn đang nghĩ cách từ chối mà."
    "Có đúng là không hề có chút tình cảm gì không?"
    "Đúng."
    "Cậu nói mâu thuẫn với cách cậu thể hiện." - Chàng nói - "Nếu không thích tớ thì tại sao tối phải make up để gây ấn tượng khi đi gặp tớ? Lại còn bối rối tránh ánh mắt của tớ?"
    "Ơ, đồ vô duyên, cái gì cũng nói được là sao?" - Nàng tức lên, nổi cáu - "Mai cậu đi, tớ mới đi cafe coi như tiễn chân, cậu lại tỏ ra như đang tán tỉnh tớ nên tớ nghĩ cách từ chối cậu. Nếu có tình cảm, việc gì tớ phải chối thế?"
    "Ô, thế là nãy giờ ông nói gà bà nghĩ vịt à?"
    "Là sao?"
    "Tớ cũng nghĩ cậu có tình cảm với tớ, nên lúc nãy định nói với cậu là tớ dân công trình nay đây mai đó, rồi tớ định về Bắc lập nghiệp nữa. Tớ nói để cậu xác định rõ mà đừng đặt tình cảm vào tớ nữa."
    "Ọc, nói có thế thôi, mà cũng lợi dụng cầm tay người khác."
    "Ha ha, thế mới biết phụ nữ đúng là không đơn giản."
    "Là sao?"
    "Bình thường thông mình mà sao hôm nay ngố thế?"
    "Hôm nay có người làm tớ hơi bị quê."
    "Lại một đều. Coi như chúng ta vẫn là bạn tốt."
    "Bạn bè gì nữa, dẹp đi kẻo lại thêm hiểu nhầm." - Chẳng hiểu sao nàng lại thấy bực bội.
    "Cũng được. Nhưng trước khi chấm dứt tình bạn, tớ góp ý miễn phí cho cậu là cậu mặc cái đầm màu tím ấy xấu lắm. Nhìn như mẹ mấy con."
    "Ọc, may mà không yêu nhau, không thì tớ cho cậu biết thế nào là lợi hại."
    ...Buổi cafe cuối cùng hôm ấy giữa chàng và nàng chỉ có thế, đầy sự gượng gạo và mâu thuẫn trong mỗi lời nói. Đến mức khi kể lại cho nhỏ bạn thân, nó chỉ lắc đầu phán một câu:
    "Hai đứa này khùng, khùng nặng quá rồi."
     
  20. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Ọc, rút kinh nghiệm.
     
    ChangDauhoeda123 thích bài này
Đang tải...