TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. kdcty2k

    kdcty2k Member

    Tham gia:
    11/6/12
    Bài viết:
    94
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9300
    k biết có nên tiếp tục share cho bọn bạn cùng đọc k...
     
    thienptThien Thann thích bài này
  2. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Không, không nên bác ơi... :D
     
  3. linh03

    linh03 Active Member

    Tham gia:
    17/4/11
    Bài viết:
    235
    Được thích:
    44
    Nhìn thấy bài đính này nhiều hôm rồi nhưng không quan tâm nghĩ nó cũng lãng xẹt như vài bài trước thôi. Buồn buồn vào đọc thì đọc liền 1 mạnh 32 chap. Hôm nay làm về đọc nốt chap cuối.
    Quá hay, cảm xúc và kịch tính.
    Cảm ơn bạn về món quà tinh thần bạn gửi tặng cho cộng đồng bbvn.
    Chàng của bạn tuyệt vời đấy (tự thấy có vài nét giống mình :) ) điểm khác biệt quan trọng nhất là chàng đã có bạn còn mình thì chưa có ai cả. Cả độ điên cũng chưa được như thế :D (có lẽ thâm niên dùng BB của mình ít hơn :) )
     
    Thien ThannThảo Kem thích bài này
  4. hmg

    hmg Active Member

    Tham gia:
    22/3/11
    Bài viết:
    575
    Được thích:
    202
    BB Model:
    blackberry passport
    Thế là xong màn cởi cúc áo giùm

    Sent from my Z10 using Tapatalk
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  5. quangthegtvtk49

    quangthegtvtk49 Active Member

    Tham gia:
    5/6/13
    Bài viết:
    205
    Được thích:
    86
    BB Model:
    87r- STA 100-2
    mình đoán trúng phóc. chàng chỉ thay áo thôi mà. mình phục mình quá
     
    Luc nguyenvan, dole999Thien Thann thích bài này.
  6. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    34.
    Nàng thức giấc thấy trời đang đổ mưa. Chàng đã dậy tự bao giờ và đang đứng bên cửa sổ hút thuốc, mắt nhìn lơ đãng ra ngoài màn nước giăng trắng xoá. Khói thuốc như làn sương mù xanh lục bảng lảng bao quanh chỗ chàng.
    Nàng rón rén đi thật nhẹ tới sau lưng, vòng tay ôm lấy chàng, dụi đầu vào tấm lưng vững chãi của người yêu rồi nói với giọng ngái ngủ: "Tớ bắt quả tang nhé! Ai bảo với tớ khi nào có người yêu là bỏ thuốc lá mà giờ lại không giữ lời thế?"
    Chàng vội vàng dụi tắt điếu thuốc, xoay người ôm nàng, hôn chụt lên trán rồi đánh trống lảng: "Em ngủ có ngon không? Bớt mệt chưa em?"
    "Em ngủ ngon, hết mệt rồi!" - Nàng cười tinh quái - "Anh quay lại chủ đề thuốc lá đi, không có giả lơ với em được đâu nhen!"
    Chàng gãi đầu gãi tai, thanh minh: "Thì cô giáo cũng phải cho anh thời gian chứ! Anh hút mấy năm rồi nên cai cũng khó lắm!"
    "Em không biết đâu, người lớn nói được làm được em mới tin."
    "Rồi, anh sẽ làm. Em cho anh một tháng nha!" - Chàng ôm vai nàng, xuống giọng mặc cả.
    "Anh nhớ đó, sau một tháng mà còn hút thuốc nữa là anh phải đứng cách xa em trong vòng bán kính một mét đấy."
    "Tuân lệnh cô giáo! Giờ cô giáo đi đánh răng rửa mặt rồi mình đi ra ngoài ăn sáng nhé!"
    "Mưa thế này mà đi đâu?" Nàng nheo mắt nhìn qua cửa sổ, màn nước u ám vẫn giăng kín bầu trời xứ Huế.
    "Ngốc! Mưa là đặc sản của Huế đấy cô giáo ạ, ra Huế mà chưa dầm mưa thì chưa phải đã biết Huế đâu."
    "Anh nâng cao quan điểm lên ấy chứ. Nhìn trời vầy là em làm biếng hết muốn ra đường rồi."
    "Thôi nào, có dịp thì phải thưởng thức đặc sản đi em, vô Sài Gòn mình còn có cái mà nhớ chứ!"
    "Được rồi! Nhưng lát anh phải mượn dù của khách sạn đấy, em không thích ướt như chuột đâu."
    Nhõng nhẽo vậy thôi, thật ra nàng cũng không có ý định nằm ườn trong khách sạn lúc này.
    Nàng buông chàng ra để đi thay quần áo. Khuôn mặt đã bớt thảm hại, nàng trang điểm nhẹ nhàng rồi cùng chàng tay trong tay xuống phố.
    Lễ tân cho hai đứa mượn một chiếc dù màu trắng sọc xanh. "Giá mà có cây dù màu tím thì sẽ lãng mạn hơn." Nàng nghĩ như vậy trong lúc chàng bung dù che cho nàng khỏi những hạt mưa đang đều rơi xuống. Mưa Huế mùa này không hề đỏng đảnh dữ dội chợt ào chợt tạnh như những cơn mưa ở đất Sài thành, mà chỉ dai dẳng như thể người thiếu nữ thất tình rấm rứt khóc mãi không nín được.
    Chàng và nàng sánh bước bên nhau qua những con đường chưa kịp thức giấc trong buổi mưa sáng mát lành. Cầu Tràng Tiền vắng ngắt. Lâu lâu mới thấy một bác xích lô gò lưng đạp xe vút đi trong chiếc áo choàng nilon rộng lùng thùng.
    Huế hiền quá, trầm mặc quá. Chẳng như Sài Gòn không kể ngày mưa ngày nắng, cứ ra đường là xe cộ còi kiếc inh ỏi, bất cứ ai cũng sẽ bị cuốn xoáy vào dòng sông người đông đúc đó đến mức không kịp thở.
    Chàng nắm tay nàng, nghiêng chiếc dù về phía nàng nhiều hơn cho nàng khỏi bị ướt. Hai đứa vào một quán nhỏ ở cạnh sông Hương. Chàng gọi hai tô cháo cá lóc tía tô.
    Chẳng biết do tính nết thiệt thà chất phác ngay cả trong buôn bán của người miền Trung, hay do chàng và nàng là khách mở hàng mà anh chủ quán hào phóng múc đầy ắp cả hai tô cháo, đích thân bưng tới tận bàn và cười tươi rói chuyện trò: "Hai ông mụ ở Nam ra à? Ăn chưa no kêu cứ múc thêm nghe, không tính tiền thêm mô! Mưa ni ăn nhiều lá tía tô, có ướt cũng không lo cảm cúm chi hết!"
    Cháo được nấu bằng gạo trộn thêm chút nếp cho vừa đủ độ sánh mềm. Cá lóc róc thịt bỏ xương xào săn lại với nước mắm nêm chút bột ngọt và tiêu xay vừa ăn rồi rắc lên trên mặt tô cháo. Lá tía tô xắt sợi nhỏ để trên cùng. Vị ngon ngọt nguyên thuỷ của gạo cộng với vị béo bùi đậm đà của cá lóc sông ăn kèm với rau tía tô thơm thơm nhân nhẫn đắng khiến bất kỳ ai khảnh ăn và khó tính cũng phải hài lòng.
    Cả nàng và chàng đều kêu múc cháo thêm. Nhưng đến lúc tính tiền, anh chủ quán nhất định chỉ tính đúng hai tô, mỗi tô mười lăm ngàn.
    Ăn xong, cả hai đứa quyết định lên thăm chùa Thiên Mụ, đường khá xa nên không thể đi bộ mà đành phải gọi taxi.
    Ngồi trên xe, nàng chợt bâng quơ nhớ lại mình đã từng đọc hay nghe được lời đồn đại ở đâu đó rằng những đôi yêu nhau đừng nên lên Thiên Mụ, bởi khi về rất dễ chia ly. Nàng nói lại điều này với chàng, chàng không có ý kiến gì mà chỉ cười trừ.
    Nàng cũng có chút băn khoăn, nhưng rồi chậc lưỡi: "Kệ! Quan trọng là ở mình, nếu thần thánh thật sự linh thiêng thì cũng sẽ luôn phù hộ người lương thiện và thành tâm chứ đâu có làm hại họ bao giờ!"
    Tuy trời mưa nhưng đường lên Thiên Mụ rất sạch sẽ và dễ đi vì đã được trải nhựa bằng phẳng.
    Hai bên đường cỏ cây hoa lá chen nhau xanh biếc.
    Ngày mưa nên chùa cũng vắng.
    Tháp cổ Phước Duyên trong chùa đã hằn dấu rêu phong theo thời gian nhưng vẫn đứng vững chãi giữa trời như biểu tượng cho tấm lòng người miền Trung khốn khó dãi nắng dầm mưa mà không bao giờ nguôi quên lịch sử, vẫn thuỷ chung son sắt với người và với đời.
    Toà chánh điện uy nghi nằm sau khoảng sân cỏ xanh mướt dưới bóng những cây hoa sứ cổ thụ.
    Nàng vào chánh điện, kính cẩn quỳ trước các đấng tôn nghiêm mà cầu nguyện...
    Lúc sau trở ra, nàng mới biết là chàng không cầu khấn gì trong điện thờ. Chàng chỉ đi loanh quanh ngắm cảnh.
    Đứng dưới mái ngói rêu phong ngắm mưa bay trên tháp cổ, chàng thuyết giảng cho nàng đủ thứ về lịch sử ngôi chùa, về những bí tích và đồn đại mà người đời gán ghép cho Thiên Mụ. Cuối cùng, khi đã rời khỏi chùa và tạt vào một quán cafe ấm cúng trên đường về, chàng mới khoác vai nàng, giọng hồ hởi như mình vừa cứu nàng khỏi một bàn thua: "Em biết không, lúc ở chùa anh có lấy điện thoại tra gúc gồ, sư phụ Gúc bảo rằng các đôi yêu nhau khi lên chùa Thiên Mụ, chỉ cần hai người không tình tứ ôm ấp quấn quýt nắm tay nắm chân, không cầu nguyện cùng nhau một lượt trong chánh điện thì sẽ được bên nhau suốt đời. Lúc nãy bọn mình đã làm đúng lời khuyên của chuyên gia rồi đấy!"
    Nàng lè lưỡi: "Tôi thua ông tướng! Chỉ được cái tài lanh."
    Chàng cười hì hì, đang định nói thêm câu gì thì điện thoại của nàng đổ chuông.
    Là má gọi.
    Nàng chìa chiếc BlackBerry cho chàng xem, rồi hôn nhẹ vào má chàng ra hiệu cho chàng đợi mình một chút rồi mới tắt máy đi ra chỗ khác để gọi lại cho má.
    "Alô, má gọi con ạ?" - Nàng nhỏ nhẹ.
    Đầu dây bên kia, giọng má nàng vui vẻ: "Con hôm nay có đi làm không? Tối con rảnh chứ?"
    "Dạ hôm nay con bận rồi, có gì không hả má?"
    "À, hôm nay thằng C nhà bác A xuống Sài Gòn công tác, má gởi con gà làm sẵn, bảo C mang tới nhà trọ con, rồi con kêu em tới mấy anh chị em nấu nướng ăn cho vui."
    Anh C là con trai của bác A, bác A là bạn của má nàng. Ngày xưa lúc gia đình bác vào vùng kinh tế mới, má và ông bà ngoại nàng đã giúp đỡ rất nhiều. Hai anh em cũng biết nhau, nhưng không thân vì anh C hơn nàng gần một con giáp và tính khí anh ta có đôi điều nàng không ưa, nhất là thói khoe mẽ, dù thật sự anh ta cũng có tài, ba mươi lăm tuổi làm phó phòng giao dịch của một chi nhánh ngân hàng xem ra cũng đáng để ngưỡng mộ.
    Nhà bác A bây giờ giàu có, còn nhà nàng vẫn cảnh đạm bạc, nàng cảm thấy khó chịu khi má tỏ ra thân thiết nhờ vả người ta, dù trước đây má từng là ân nhân của nhà ấy.
    Giọng nàng đã hơi muốn cáu:
    "Sao má phiền anh C làm chi vậy? Má gởi nhà xe bảo em ku đi lấy là được rồi mà."
    "Đâu có phiền gì đâu con, nhân tiện C nó ghé thăm con bàn chuyện công việc của con luôn đó mà."
    "Ủa? Anh C có liên quan gì đến công việc mà tính bàn với con vậy má?"
    "Con quên rồi à? Lúc con tốt nghiệp C có nói là sẽ giúp con xin việc trong ngân hàng nó, giờ có chỗ rồi nên nó báo cho con biết mà chuẩn bị ứng tuyển đó."
    "Nhưng con có việc làm rồi, đâu có cần tìm việc nữa, má nói với ảnh là con cảm ơn khỏi phiền má à!"
    "Cái con này, để má nói cho mà nghe! Con nhìn xem con bao nhiêu tuổi rồi mà còn bám lấy cái công việc hợp đồng bấp bênh đó? Ở xóm mình con T con X nó vào biên chế hết cả rồi đó. Còn con thì vẫn lông bông vậy đến bao giờ mới ổn định mà lấy chồng?"
    "Ôi má ơi, má cho con tự quyết định công việc của con đi mà! Lúc mới tốt nghiệp má biết con đã không có ý định về quê rồi thì giờ có ra sao con cũng không về đâu. Công việc của con đang tốt, lấy xong bằng Cao học rồi thì sẽ ổn hơn thôi má à! Từ lúc đi làm tới giờ con vẫn lo được mà má!"
    "Má biết, con đi làm lo được cho con và phụ má lo cho em. Nhưng dưới đó ở trọ làm ra bao nhiêu cũng hết con à. Con về đây vào được ngân hàng là ngon nhất! Sáng đi tối về ở với má, dành dụm rồi kiếm tấm chồng gần nhà nữa cho má mãn nguyện."
    "Má ơi! Má cứ nói vậy tội nghiệp con. Con không thích công việc như anh C, má ép con sao được!"
    "Vâng, chị giỏi, chị tự lo được rồi, tôi nói chị không nghe thì tôi mặc kệ đừng trách!"
    "Kìa má...má nghĩ coi, má bắt con về nhà làm, phải chịu ơn anh C rồi nhà mình trả sao nổi ơn người ta?!"
    "Con cứ yên tâm, bác A với má có khác gì chị em đâu. Trước kia các con còn nhỏ, hạt lúa củ khoai hai nhà chia đôi, giờ anh C giúp con cứ nhận. Mà cũng đâu phải to tát gì đâu. Ngân hàng đó tuyển thì con ứng tuyển, có gì mình cũng biết điều chứ có bắt C nó lo không công đâu con."
    "Con không đồng ý với má chuyện này được. Thiệt đó má à!"
    "Má tuỳ con, có gì thì tối cũng gặp thằng C nói với nó một tiếng rồi cho má biết. Vậy nha!"
    "Má ơi, từ..."
    Nàng chưa kịp nói thêm má đã tắt máy.
    Tính má nàng biết, rất ghét con cái cãi lời.
    Lúc mới ra trường má đã muốn nàng về quê làm, nhưng lúc đó chưa có việc, vả lại nàng được tuyển thẳng cao học nên má đành nhượng bộ cho nàng ở lại. Bây giờ nàng sắp học xong, má lại tính cách cho nàng về đây mà!
    Nàng thở dài. Cả đời má gồng gánh nuôi con, hồi xưa cha nàng xa nhà biền biệt, không đỡ đần được kinh tế, bên nội lại không ủng hộ chuyện ba lấy má nên gây khó dễ làm má cực khổ trăm bề. Nhưng khổ cực tới đâu má cũng quyết tâm nuôi chị em nàng ăn học tới nơi tới chốn để không thua kém người ta. Nàng là chị cả, là tấm gương cho em út nên má thường khắt khe với nàng hơn một chút, má bảo: "Má dạy con nghe lời để em con cũng nhìn chị mà nghe lời! Các con là niềm tự hào và hy vọng của má! Đời má khổ rồi, các con phải cố phấn đấu cho bằng bạn bằng bè."
    Nàng luôn cố gắng hết sức trong mọi việc để không phụ lại kỳ vọng của má. Nhưng riêng việc về quê thì nàng không muốn. Nàng muốn lập nghiệp ở Sài Gòn, nàng biết chỉ Sài Gòn mới hợp với nàng. Ngày rời quê ra đi, nàng biết không chỉ má mà quê hương nàng cũng luôn cần những trí thức trở về, nhưng không có nghĩa ai không về thì không yêu quê, không góp phần xây dựng mảnh đất chôn nhau cắt rốn ấy. Cũng như nàng không về nhà làm việc không có nghĩa là nàng không thương má nên mới không chịu nghe lời. Không ai ngoài nàng hiểu rõ bản thân nàng cần phải làm gì.
    "Thôi kệ, việc đó tính sau!" Nàng nghĩ vậy rồi cố lấy lại vẻ tươi tỉnh để ra với chàng.
    "Má khoẻ không em?" - Chàng hỏi khi nàng vừa ngồi xuống ghế.
    "Dạ khoẻ!"
    "Lúc nào có thời gian em dẫn anh về nhà chơi nha! Về cho má biết mặt con rể tương lai nữa chứ!"
    "Lo xa quá đi cậu ơi! Chưa cầu hôn người ta mà đã dám tự tin là con rể má người ta cơ đấy!"
    "Hì hì, anh nhường quyền cầu hôn cho em đó!"
    "Vậy anh mặc váy cưới nha, em sẽ mặc veston."
    "Ọc, nói chưa xong cãi đã xong, chả chịu thua câu nào."
    "Anh muốn thắng em hơi khó, bây giờ nghĩ lại may ra còn kịp đấy!" - Nàng cười cười, nheo mắt nhìn chàng tinh nghịch.
    "Đành chịu thôi!" - Chàng làm bộ khổ sở. - "Anh hùng không qua ải mỹ nhân mà, tớ sẽ lo tìm việc gấp để nhanh nhanh mua nhẫn cầu hôn cậu thôi!"
    Nàng khoái chí kéo ghế ngồi sát lại, tựa đầu vào vai và ôm lấy cánh tay chàng cười xoà.
    Sao ở bên chàng lòng nàng bình yên đến thế!
    Nàng muốn kể cho chàng nghe cuộc điện thoại lúc nãy với má, nhưng lại không nỡ làm ảnh hưởng đến giây phút an nhiên này. Cuối cùng, nàng tự dặn mình hãy đợi lúc về Sài Gòn rồi nói cũng chẳng sao.
    "Em nè, chừng nào mình về lại thành phố?" - Chàng vuốt tóc nàng hỏi nhỏ khi nàng đang miên man suy nghĩ.
    "Anh muốn khi nào về?" - Nàng hỏi lại.
    "Huế bé xíu, mình cũng đi gần hết thắng cảnh rồi. Hay tối nay mình về luôn nha, chừng nào em thích anh lại đưa em ra đây chơi! Được không?"
    "Dạ được, vậy mình đặt vé tàu vào nhen anh, em muốn đi tàu ngắm phong cảnh."
    "Đồng ý, đi tàu thì đi tàu! Lát về khách sạn anh đặt vé."
    Chàng nói, rồi lại luồn năm ngón tay vào vuốt tóc nàng.
    Ngoài kia, trời vẫn cứ mưa.
    Bỗng dưng, nàng thấy yêu thương Huế đến nao lòng...
     
    Sửa lần cuối: 8/5/14
  7. huuchinhhlu

    huuchinhhlu Member

    Tham gia:
    18/6/13
    Bài viết:
    26
    Được thích:
    36
    BB Model:
    9700
    canh me mãi giờ mới có thuốc giải cho hàng kịch độc này.;)) Ngoài Thiên Mụ ra thì có các lăng tẩm của các vị vua đi chơi cũng khá lạ đó bác Thien Thann ạ.
    Cơ mà không hiểu sao em ở HN mà cứ thích sống ở là thế xx nào ấy ạ. Có lẽ phong thủy trong đó hợp hơn chăng?
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  8. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    sáng sớm vào thấy ngay post thứ #567, cô giáo biết chọn vị trí thật! :))
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  9. hmg

    hmg Active Member

    Tham gia:
    22/3/11
    Bài viết:
    575
    Được thích:
    202
    BB Model:
    blackberry passport
    Mấy cú đêm đọc sớm thế, hôm qua lo phá con lap đến 3h mà quên mở check bài sáng ra có bài đọc uống cafe chờ đến h làm :)

    Sent from my Z10 using Tapatalk
     
    Thien Thann thích bài này.
  10. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    quangthegtvtk49 Đoán như thần bác nhỉ?! Hehe!
     
  11. Huy Ngao

    Huy Ngao Member

    Tham gia:
    2/5/14
    Bài viết:
    59
    Được thích:
    23
    BB Model:
    BlackBerry z10
    hay nhỉ :o3
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. ga_vip

    ga_vip Active Member

    Tham gia:
    16/8/11
    Bài viết:
    157
    Được thích:
    48
    BB Model:
    Z10
    đọc xong và gửi luôn cho 1 bb girl câu đó =))
     
    Thien Thann thích bài này.
  13. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    ga_vip Take care! :D
     
  14. ga_vip

    ga_vip Active Member

    Tham gia:
    16/8/11
    Bài viết:
    157
    Được thích:
    48
    BB Model:
    Z10
    và em cũng đã từng bị nói ế vậy thì hút thuốc cả đời đi khi nói giúp bỏ thuốc =))
    Con gái hình như đều giống nhau, nhất là các BBgirl, cá tính, gợi đòn nhưng cũng gợi tình :-?
     
  15. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    "Ngốc! Mưa là đặc sản của Huế đấy cô giáo ạ, ra Huế mà chưa dầm mưa thì chưa phải đã biết Huế đâu." - Chàng Q của e cũng tinh tế lắm đấy .
    Mưa Huế + thức ăn nóng và cay , 1 sự kết hợp ngẫu nhiên đến chảy nước dãi . Hehe
     
    Thien Thannvnbb thích bài này
  16. vnbb

    vnbb Super Moderator

    Tham gia:
    5/1/11
    Bài viết:
    19.533
    Được thích:
    18.731
    BB Model:
    Passport
    Không phải ngẫu nhiên mà topic được sticky đâu bạn :D
     
    ngocz10 002Thien Thann thích bài này
  17. nhocsicut123

    nhocsicut123 Member

    Tham gia:
    15/12/11
    Bài viết:
    20
    Được thích:
    26
    BB Model:
    9810 + 9900
    Chị ơi. Cuối tháng 5 này em hụt đi Huế đó chị. Xin chị đừng "xát muối trái tim" em. :(
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  18. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    Năm ngoái em với 2 thằng bạn đi Huế, 3 đứa đi được 2 ngày đầu qua chùa Thiên Mụ với lăng tẩm, Đại Nội các thứ. Đến ngày thứ 3 kế hoạch đi biển Lăng Cô phát thì trời mưa to. Nấn ná thêm ngày nữa vẫn mưa. Thế là khăn gói về luôn =))
     
    Thien Thann thích bài này.
  19. boynghichnet

    boynghichnet New Member

    Tham gia:
    17/11/11
    Bài viết:
    8
    Được thích:
    3
    BB Model:
    8830s
    Đã đang và sẽ theo dõi câu chuyện hấp dẫn này. Chúc anh, chị - fan BB thật hạnh phúc <3
     
    Thien Thann thích bài này.
  20. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Cảm ơn boynghichnet nhé! Chúc bác luôn vui :)
     
    boynghichnet thích bài này.
Đang tải...