TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. rambo777

    rambo777 Member

    Tham gia:
    27/3/14
    Bài viết:
    49
    Được thích:
    26
    BB Model:
    Z10
    Èo......chờ tới buổi tối.....hehe
     
    Thien Thann thích bài này.
  2. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    Đã có đoạn cao trào :)
    P/s : ý của mình, đoạn cao trào là đoạn đấu tranh nội tâm chứ chả có mấy cộng j cả. hehe
     
    Thien Thann thích bài này.
  3. nhocsicut123

    nhocsicut123 Member

    Tham gia:
    15/12/11
    Bài viết:
    20
    Được thích:
    26
    BB Model:
    9810 + 9900
    Chờ đến tối. :D Ơ. Mà giờ 9h rồi, tối mất rồi. ;;)
     
    Thien Thann thích bài này.
  4. hmg

    hmg Active Member

    Tham gia:
    22/3/11
    Bài viết:
    575
    Được thích:
    202
    BB Model:
    blackberry passport
    Vẫn 12+

    Sent from my Z10 using Tapatalk
     
    Thien Thann thích bài này.
  5. CongLD

    CongLD Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    15
    BB Model:
    Blackberry Bold 9900
    Hi vọng hôm nay sẽ lại có thêm chap mới,truyện càng ngày càng lôi cuốn,phải theo dõi đến chap cuối cùng thôi.
     
    Thien Thann thích bài này.
  6. amoloso

    amoloso Member

    Tham gia:
    17/11/11
    Bài viết:
    77
    Được thích:
    25
    BB Model:
    Z10 - Bold 9900
    Tối nay chắc ngủ không ngon vì không có chap mới hehe #Thien Thann
     
    Thien Thann thích bài này.
  7. Ngoxuanphuc

    Ngoxuanphuc Active Member

    Tham gia:
    17/9/11
    Bài viết:
    181
    Được thích:
    48
    Thức khuya mà chỉ để đọc truyện!! Phạt nặng ;-D
     
    Thien Thann thích bài này.
  8. tuanvinh.th

    tuanvinh.th Member

    Tham gia:
    26/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    14
    Chung niềm đam mê BB mà bác, đang lướt tìm thông tin BB lại thấy có bài liên quan :D trong đó có cả 12+ nữ nên không kìm nén đc ;)) ;))
     
    Thien ThannNgoxuanphuc thích bài này
  9. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Vợ chưa tịch thu cái BlackBerry là bác còn may, hehe! Lần sau thức khuya thì cũng phải cho vợ hiểu "cái lợi ích" của thức khuya nha bác. :D
     
    tuanvinh.th thích bài này.
  10. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    CongLD cảm ơn bác nhé, em sẽ cố không phụ công theo dõi của bác, giá mà cái nhật kí em viết không "thô" quá thì em chụp ảnh up lên cho nhanh, hehe! Nhưng mà trong nhật kí em "đanh đá quá", ông già Q em cũng không dám cho đọc hết :D.
     
    CongLDChangDau thích bài này
  11. hoangnd

    hoangnd Member

    Tham gia:
    21/3/11
    Bài viết:
    226
    Được thích:
    18
    chap mới hình như hơi ngắn Thien Thann à :v
     
    Thien Thann thích bài này.
  12. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Ngayg nào cũng vào bài này đến hai mấy lần coe mà lâu ra chap quá :D
     
    Thien Thann, Ngoxuanphuctuanvinh.th thích bài này.
  13. tuanvinh.th

    tuanvinh.th Member

    Tham gia:
    26/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    14
    Hehheee chung quy v nhắc vậy cung là lo sức khoẻ cho mình mà bác :) cơ mà hôm sau cho vợ đi ăn vặt cái thì đâu lại vào đó mà kekeke :D
     
    hoeda123Thien Thann thích bài này
  14. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    Cứ tưởng chap có gì đó "nong nóng", ai dè tụt cả hứng... :(
     
    Thien Thann thích bài này.
  15. kdcty2k

    kdcty2k Member

    Tham gia:
    11/6/12
    Bài viết:
    94
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9300
    s lâu quá mà chưa ra chap mới chị thớt ơi....
     
    Thien Thann thích bài này.
  16. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    Đợi qua ngày nghỉ lễ đã nha :))
     
    Thien Thann thích bài này.
  17. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Đợi chờ là hạnh phúc :D
     
    Thien Thann thích bài này.
  18. amoloso

    amoloso Member

    Tham gia:
    17/11/11
    Bài viết:
    77
    Được thích:
    25
    BB Model:
    Z10 - Bold 9900
    Hết sức bình tĩnh, không được manh động :)
     
    Thien Thann thích bài này.
  19. hmg

    hmg Active Member

    Tham gia:
    22/3/11
    Bài viết:
    575
    Được thích:
    202
    BB Model:
    blackberry passport
    Đã biểu lễ để cho cô giáo với ông Q đi hâm nóng chp nó rần rần lấy cảm hứng type tiếp chữ

    Sent from my Z10 using Tapatalk
     
    Thien Thann thích bài này.
  20. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    32.
    Huế mùa mưa mênh mang một nỗi niềm trầm lắng không thể định nghĩa: nó là miền đất dành cho tình nhân với đủ cung bậc cảm xúc, không hẳn là điệu buồn thương gọi tên những kỷ niệm xưa cũ, cũng không hẳn là niềm nhung nhớ gởi về miền viễn du, càng không phải chỉ là nỗi khát khao sau bao tháng ngày xa vắng. Huế là tổng hợp của tất cả sự đằm thắm và mơ mộng, của hoài nghi và tin tưởng, của mênh mông diệu vợi và yêu đương tiếc nuối.
    Huế gợi cho ta những suy tư về Tình yêu. Tình yêu có đậm sâu người ta mới có thể vì nhau mà đi qua sóng gió, đi qua ngăn cách. Giận hờn, ghen tuông hay thách thức sự chịu đựng của nhau cũng chỉ để được yêu hơn mà thôi.
    Sông Hương xanh thẳm như mạch nguồn dấu yêu chảy vào lòng Huế ngàn đời, hàng phượng vĩ hai bên bờ như những gã si tình khờ khạo quanh năm chỉ dám một lần thổ lộ lòng mình với nàng Hương bằng những cánh hoa đỏ tươi như máu rơi xuống mặt nước - "sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu" - nàng nhớ có một câu ca như thế, và bây giờ, khi cùng chàng nắm tay nhau đi dọc bờ sông, nàng mới hiểu rõ chữ "sâu" nó mang sức nặng đến mức nào.
    Nàng thấy giữa Huế và nàng có điều gì đó gắn bó rất tự nhiên, rất thân thuộc, dù Huế trước giờ chẳng phải cố hương, cũng chẳng phải miền đất hứa trong lòng nàng.
    Nàng nghĩ, nếu một mai yêu thương này tan vỡ, có lẽ nàng sẽ chuyển ra sống và làm việc ở Huế.
    Nhưng, ơ kìa, tại sao nàng lại nghĩ đến tan vỡ vào lúc này nhỉ? Chẳng phải mọi chuyện đã qua rồi và chàng vẫn ở đây bên nàng sao?
    Đừng, đừng nghĩ đến tan vỡ. Nàng tự nhủ và xiết chặt tay chàng, đến độ chàng phải la lên:
    "Ây da, sao lại xiết tay anh mạnh thế?"
    "Cho anh chết."
    "Anh có làm gì đâu?"
    "Ai biểu anh đi với em mà im ru không chịu nói gì."
    "Trời ạ! Hỏi mấy lần thấy em tập trung ngắm cảnh quá nên anh không nỡ làm em mất hứng đấy chứ. Em có mỏi chân không?"
    "Không, nhưng em đói!"
    "Vậy đi ăn nhé, em thích ăn gì?"
    "Em ăn gì cũng được."
    "Dễ tính vậy ta? Vậy mình đi ăn cơm hến nha, món này đặc sản Huế."
    "Èo, món đó em thử rồi, cay lắm! Em ghét ăn cay."
    "Vậy ăn bún bò Huế nha? Không ăn cay được thì mình đừng bỏ ớt vào."
    "Bún bò Huế ở Sài Gòn cũng có mà."
    "Hay đi ăn bánh bèo, bánh lọc, bánh đúc, ở đây có nhiều loại bánh lắm."
    "Mấy bánh đó trong kia em ăn hoài."
    "Vậy chứ quý cô muốn ăn gì?"
    "Gì cũng được. Trừ mấy thứ đó ra."
    "Ọc, vậy ăn bánh mì ốp la nhen!"
    "He he, anh keo kiệt với em hả? Em muốn xuống thuyền, ăn hải sản sông Hương và uống bia Huda kia."
    "Ghê ta? Đòi nhậu luôn. Okie, xỉn anh không chịu trách nhiệm đâu nha."
    "Để xem ai xỉn trước."
    Nàng nheo mắt thách thức, rồi buông tay chàng chạy xuống bãi sông, những chiếc thuyền vắng khách nằm im lìm bên bãi. Nàng hỏi thuê một chiếc. O chủ trạc ngoài bốn mươi, lông mày xăm cong vút, da trắng và đôi môi đỏ tươi, o vừa kéo dây neo, vừa xởi lởi hỏi thăm, giọng Huế đặc sệt:
    "Hai vợ chồng con đi trăng mật à? Răng lại ra mùa ni, vừa mưa, vừa nỏ có trăng. Đi thuyền trên sông Hương phải mùa trăng mới đẹp."
    Nàng cười, vừa vẫy chàng, vừa hỏi:
    "Thuyền có mui mà o, lo gì mưa! O có bán đồ ăn, bia theo thuyền không?"
    "Có chớ, bia có hai két trên thuyền, uống chừng mô thì tí vô tính tiền chừng nấy, còn đồ ăn con ăn chi o lấy?"
    "O có gì ngon ngon bán cho con."
    O chủ thuyền đem xuống thuyền một đĩa rau xào thập cẩm, một đĩa cơm hến, một đĩa hến xúc bánh đa, một thố ốc hấp tiêu, cùng một nồi lẩu hải sản nấu kiểu Huế thơm điếc mũi.
    Người lái thuyền ngồi ở mé trước, hai đứa ngồi trong thuyền, có một chiếc bàn con đặt trên chiếc chiếu hoa bày đầy đồ ăn. Hôm nay không mưa nhưng trời âm u, chẳng biết mặt trời đã lặn chưa. Thành phố vẫn chưa lên đèn.
    Thuyền ra giữa sông êm như ru, tiếng ồn và tiếng còi xe êm êm như vọng đến từ đâu đó xa lắm.
    Chàng khui bia, đang định rót ra hai ly thì nàng ngăn lại.
    "Để trong chai uống luôn đi anh, em không uống đá."
    "Okie, anh cũng không uống đá. Mà em uống được nhiêu thì uống nha, đừng có cố quá sức anh vác về không nổi đâu."
    "Anh chưa biết rồi, tửu lượng em khá lắm đấy. Con gái Tây Nguyên mà."
    "Ghê nhỉ? Cậu doạ tớ hơi bị sợ đấy."
    Nàng đưa chai lên ngang mặt, chìa về phía chàng.
    "Dô, chúc mừng anh!"
    Chàng chạm chai với nàng, hỏi lại:
    "Chúc mừng chuyện gì?"
    Nàng nháy mắt:
    "Chúc mừng chuyện anh bị đuổi khỏi Phú Quốc. Em ghét phải liên lạc qua điện thoại lắm rồi."
    "Nhưng về Sài Gòn tớ thất nghiệp đó nàng. Mừng gì mà mừng!"
    Nàng uống một ngụm, giả bộ nghiêm túc:
    "Q bé bỏng của tớ, đừng lo chuyện đó, cậu thất nghiệp hay bát nghiệp cũng không thành vấn đề với tớ, tớ vẫn cứ yêu cậu như thường."
    "Phạt nửa chai, dám gọi tớ là "bé bỏng" à? Xem lại xem ai nặng cân hơn nhé!"
    "Uống thì uống, sợ gì?" - Nàng đưa chai lên ực hết nửa chai, giọng tỉnh bơ. - "Cậu đừng tưởng dân công trình các cậu mới giỏi nhậu nhé!"
    "Em ạ cô giáo, em đùa mà cô làm thật luôn à, cô bá đạo ngoài sức tưởng tượng của em rồi."
    "Tớ còn nhiều cái ngoài sức tưởng tượng của cậu lắm, cứ từ từ mà khám phá." - Nàng nháy mắt, nghe hơi men đã bốc lên phừng phừng.
    Nàng lấy bánh đa xúc một miếng hến xào đưa lên miệng. Bánh đa giòn rụm, vị béo ngậy của hến hoà với vị mặn ngọt chua cay của gia vị vừa đủ tan ra đầu lưỡi, thấm xuống dạ dày khoan khoái. Tại bụng đói nên uống tí đã váng đầu. Qua chai thứ 3 là sẽ ổn thôi. Nàng không dễ say đâu.
    Hai đứa vừa ăn uống, vừa trò chuyện. Uống hết chai thứ ba, nàng bỗng thấy tâm hồn mình lâng lâng và phấn khích kì lạ, nàng nhìn chàng chằm chằm, nàng thấy điệu bộ chàng rất dễ thương, cách chàng cầm chai bia rất phong trần, cách chàng cười cũng rất quyến rũ.
    Chàng lấy khăn giấy lau bọt bia ở khoé miệng cho nàng, rồi hai đứa ra mé thuyền đứng ngắm cảnh. Nàng nghịch ngợm cúi mặt soi bóng nước. Mặt mình cũng xinh đấy chứ nhỉ? Nàng nghĩ thầm, mai mốt mấy vết thương lành nàng sẽ đi spa, sẽ tắm trắng. Nàng thích có làn da trắng muốt chứ không thích làn da bánh mật này, nhưng khổ nỗi từ lúc lọt lòng đã phải tắm nắng gió cao nguyên rồi, muốn trắng cũng khó. Từ bây giờ nàng quyết định sẽ dùng mĩ phẩm dưỡng trắng da.
    Nàng liếc nhìn qua bóng chàng, chợt thấy buồn cười vì một ý nghĩ vừa loé lên trong đầu, may mà mình yêu chàng kĩ sư công trình đen thùi lùi này mới đôi lứa xứng đôi, chứ nếu mà yêu tên H ngày xưa thì chẳng khác gì con cú vọ yêu hoàng tử. Nàng với tay khoác vai chàng kéo xuống, ghé vào tai nói nhỏ:
    "Em nói cho anh một bí mật em vừa phát hiện ra nhé!"
    "Bí mật gì vậy em?" - Chàng bối rối nhìn xuống, chắc tưởng là mình quên kéo khoá quần.
    Nàng ghé sát chàng hơn, hôn chụt một cái vào má, rồi thì thầm: "Giờ em đã phát hiện ra anh mới đúng là mối tình đầu của em."
    Chàng đáp trả một cái hôn rất kêu vào má nàng, rồi tay vòng qua eo nàng, im lặng không nói gì, cằm đặt lên đầu nàng, mắt nhìn ra xa.
    Nàng đứng nép sát chàng, hài lòng với những điều đang cảm nhận. Gió sông cứ nhè nhẹ mơn man trên tóc, trên áo.
    Đêm miền trung sụp xuống rất nhanh, cầu Trường Tiền đã sáng rực ánh đèn, bóng điện nhỏ trên thuyền cũng đã bật lên tự lúc nào.
    "Đồ ăn nguội hết rồi em ơi!" Chàng nói khi hai đứa vừa trở vào mâm.
    Người lái thuyền vẫn ngồi im đầu mũi làm công việc của mình.
    Chàng hỏi nàng:
    "Nãy em thuê thuyền bao nhiêu tiếng thế? Mình đi lâu vậy có sao không?"
    "Cô chủ nói chừng nào muốn lên thì lên, đừng quá nửa đêm là được."
    "Ừ, em uống được nữa không?"
    "Xời, sao không được." - Nàng bĩu môi cười - "Anh bật bếp cồn nấu lẩu đi, mình uống hết két này rồi về."
    "Dạ cô giáo."
    Nàng thấy hạnh phúc ngập tràn long lanh qua từng ánh mắt của hai đứa trao nhau. Nàng biết tửu lượng mình không tệ, nhưng đêm nay nàng muốn thử uống hết cỡ, thử say xem sao.
    Chàng qua ngồi cùng phía với nàng, để nàng tựa đầu vào vai mình, chàng lấy mấy ngón tay gõ gõ lên chiếc mâm, nghêu ngao hát, giọng chàng không hay, nhưng rất ấm:
    "Tình yêu có từ nơi đâu...
    Êm êm một khúc sông cầu...
    Sao trời lọt qua mắt lưới..
    Rơi đầy xuống dòng sông sâu...
    Tình đã trao nhau êm đềm...
    Em là cô tấm thảo hiền...
    Mà sao mắt nhìn bối rối...
    Gặp nhau lần nào cũng vội...
    Chẳng kịp để mà giận dỗi...
    Nhà xa...công trường càng xa..."
    ...
    Nàng nhắm mắt tựa vai nghe chàng hát, chẳng thèm quan tâm chàng đã ăn gian đổi lời gốc từ "mặt trận" thành "công trường" làm gì.
    Mọi thứ lãng mạn như trong mơ.
    Hát xong, chàng lại cầm chai bia lên uống.
    Nàng hỏi chàng, giọng đã hơi lạc đi khi uống đến chai thứ năm:
    "Sau này, anh sẽ cưới em chứ?"
    "Tất nhiên rồi, ngốc ạ!" - Chàng cầm tay nàng đưa lên hôn. - "Sao lại hỏi thế?"
    "Em có thể tin tưởng anh hoàn toàn chứ?" - Nàng lại hỏi.
    Lần này thì chàng đẩy nàng ra, nhìn vào mắt nàng, giọng đầy tin tưởng:
    "Khi mới ngỏ lời với em anh đã nói rồi, anh sẽ không làm cho em thất vọng đâu. Anh yêu em, anh sẽ cố gắng vì tương lai và hạnh phúc của cả hai đứa mình. Hãy tin ở anh!"
    "Em tin anh, mình uống hết chai này làm chứng cho lời anh nói nha. Dô!"
    Chàng cụng chai nàng, rồi giữ tay nàng lại. "Anh sẽ uống hết, còn em đừng uống nữa, anh sợ em mệt."
    Nàng giật phắt chai bia, giọng phấn khích:
    "Đâu có được, phải chơi đẹp chứ anh! Người ta uống máu ăn thề, mình uống bia ăn thề. Ai cũng phải uống hết."
    Nói rồi nàng đưa lên uống ừng ực.
    Chàng lắc đầu, lầm bầm trong miệng: " Trời ạ! Tui có lộn không trời, lũ học trò nó mà thấy cô thế này chắc nó mất vía."
    Nàng nghe chàng nói thế, nhăn răng cười hề hề: "Chẳng đứa nào thấy được đâu. Có mình ...Q thấy thôi. Only you, you ruined my life, he he!"
    "Khổ, say rồi đó. Anh đưa em về nha!"
    "Không, ai bảo anh là em say? Hồi xưa ngoại em làm nghề nấu rượu, em lén uống cả lít còn không say, nhiêu đây bia mà nhằm nhò gì."
    "Ừ, nhưng anh say rồi, mình về thôi!"
    "Không, em chưa muốn về. Em ăn hết chỗ này đã."
    Nàng đưa tay cầm chén lẩu đang đầy ắp lên, nhưng lỡ tay làm úp luôn cả chén vào ngực áo, nước lẩu loang ra ướt cả vạt trướ
    Chàng vội vàng đỡ cái chén, rồi lấy khăn lau áo cho nàng, nàng mặc kệ, vẫn ngoan cố chưa muốn về. Chàng phải dỗ dành mãi.
    "Ở đây là trúng gió đó. Để anh đưa em về nha. Anh ơi, anh cho thuyền vào bờ giúp em!"
    Thực sự là nàng đâu có say, nàng vẫn nhớ rõ chàng đã nói gì với người lái thuyền, nhớ rõ chàng trả bao nhiêu tiền và chàng đã bảo nàng để chàng bế nàng từ taxi lên phòng khi thấy nàng bước không nổi như thế nào, nàng nhớ hết mà. Chừng đó bia chưa làm nàng say đâu, vui thế này làm sao mà say được. Nàng im lặng đón nhận sự quan tâm chăm sóc của chàng, y như ngày bé mỗi bận cha về thăm nhà là nàng hay giả bộ ngủ quên ở ngoài bàn học để cha bế vào giường. Cảm giác mình được bé bỏng trong vòng tay của người mình yêu thương êm ái vô cùng. Nàng ôm cổ chàng, cảm nhận rõ mỗi bước chân nặng nề của chàng và đôi tay rắn chắc đang đỡ lấy mình. "Em sẽ làm vợ anh" - Nàng nghĩ - "Em muốn làm vợ anh suốt cuộc đời này...Anh cứ chăm sóc em mãi như thế này nhé!"
    Người lễ tân khách sạn phải giúp chàng mở cửa phòng.
    Chàng rón rén đặt nàng xuống giường. Chắc chàng mỏi tay lắm. Nàng nghĩ vậy và níu lấy tay chàng xoa xoa, mắt lim dim không muốn mở ra, kệ, cứ mặc kệ vậy đi.
    Chàng đóng cửa phòng, tắt điện chính, chỉ mở bóng đèn ngủ cho khỏi chói, rồi ngồi xuống cạnh nàng cúi xuống hỏi nhỏ: "Em có mệt không? Có dậy được không? Thay cái áo ra chứ nãy nó dơ mùi nước mắm không hà!"
    "Kệ! Mặc kệ đi anh." Nàng nói rồi kéo chàng xuống. Lần này là nàng chủ động hôn chàng.
    Ai nói nàng dễ dãi không giữ tư cách người đứng lớp cũng được, ai cho rằng nàng hư thân mất nết cũng được. Nàng đã sẵn sàng từ bỏ hết vì chàng. Cả chàng nữa, chàng có đánh giá nàng ra sao cũng được, chàng đã nói chàng sẽ cưới nàng, nàng còn quan tâm gì đến những điều tiếng chứ?
    Trước sau gì nàng cũng thuộc về chàng, nàng chẳng phải cô bé mới lớn ngây ngô để không biết được thứ cảm xúc mãnh liệt đang thiêu đốt mình lúc này là gì. Chẳng phải chiều nay chàng cũng đã khát khao muốn có được nàng đó sao? Cả hai yêu nhau cơ mà, tại sao phải làm màu với nhau? Trái cấm tình yêu ai mà không muốn thử, nếu cả hai đã thực sự yêu nhau.
    Đầu óc nàng mụ mị mất rồi.
    Lúc này đây nàng cảm thấy yêu chàng vô bờ bến, một tình yêu đúng nghĩa là yêu, yêu hơn cả bản thân mình, yêu đến mức có thể chết đi.
    Nàng níu chàng đổ sụp lên người nàng, cảm nhận được sức nặng và niềm đam mê lan toả, ấm nóng trong từng tế bào, từng mạch máu.
    Chàng đáp lại sự cuồng nhiệt ấy của nàng bằng nụ hôn dài, bằng hơi thở nồng ấm phả vào mặt, vào tóc, vào cổ, vào gáy... Cả người nàng nổi cơn ớn lạnh, vừa run sợ, vừa ham muốn, nhưng không có cách nào cưỡng lại được...
    "Để anh cởi áo ra cho em đã nhé! Được không?"
    Chàng nói nhẹ như gió thoảng...
    Nàng run rẩy gật đầu, không rời khỏi chàng, hồi hộp chờ đợi...
    Một tay chàng vẫn nắm tay nàng, môi vẫn trên môi...
    Một tay chàng lóng ngóng lần xuống...
    Trong ánh sáng chiếc đèn bàn mờ ảo, chàng lần mở những chiếc khuy đầu tiên...
     
    Sửa lần cuối: 18/9/14
Đang tải...