TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Bonus kỷ vật cái cái đoạn kết, là món quà "anh ý" tặng "cô ý" trong ngày rước cô ý về nhà :D câu chuyện lê thê kể sau, chứ em đọc lại nhật kí em cũng đau đầu. Yêu nhau mà có những nỗi khổ tâm chẳng thể nói ra với ai, chỉ trút vào sổ. Qua rồi nhìn lại mới thấy em và chàng đúng số "truân chiên". :(

    IMG_20140419_075503_edit1.
     
  2. anhnguyen1980

    anhnguyen1980 Member

    Tham gia:
    12/1/14
    Bài viết:
    45
    Được thích:
    29
    BB Model:
    Z30
    Chữ hơi xấu :D, nhưng đọc vẫn được, không sai chính tả. Chữ g thật đặc biệt :D
     
    Thien Thann thích bài này.
  3. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    yêu cầu các đồng chí ko comment, ko hỏi han, ko làm loạn, chỉ được thích, để chú thớt tập trung sáng tác.
     
    khanhanh, boynghichnet, dole9991 người nữa thích bài này.
  4. CongLD

    CongLD Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    15
    BB Model:
    Blackberry Bold 9900
    chuẩn đấy bạn samview ah
     
  5. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Haha :)) cô giáo chữ xấu!
     
    Thien Thann thích bài này.
  6. CongLD

    CongLD Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    15
    BB Model:
    Blackberry Bold 9900
    thêm 1 chap để chào ngày mới đi bạn chủ ơi.
     
    Thien Thann thích bài này.
  7. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Nhầm, chữ tớ đây này, đó là chữ lão ấy.
    IMG_20140422_093247_edit2_edit.
     
  8. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    chữ G của ông này hệt mình, hồi đấy mấy bà cô chấm thi mình toàn giành gải vớt cho trường vì các cô thấy chữ g cái là nhận ra trò của mình đi thi, nương tay. :))
     
    Thien Thann thích bài này.
  9. tranvu0988

    tranvu0988 Member

    Tham gia:
    8/12/12
    Bài viết:
    71
    Được thích:
    61
    BB Model:
    8700G
    Chữ đẹp.Có nét giống chữ vợ mình.Vợ mình cũng là 1 cô giáo dạy tiếng nước ngoài,nhưng là Tiếng Pháp.
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  10. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    26.
    Nàng nằm vùi trong mệt mỏi, nghe hết bài nhạc này tới bài nhạc khác, toàn nhạc Bolero, tâm hồn càng thêm nặng trĩu chán chường.
    Hôm sau, nàng quyết định vác xác ra đường đi dạo. Nằm mãi chắc sẽ chết vì ngột ngạt.
    Đầu đội nón lùm xùm, nàng đeo khẩu trang y tế để che bớt vết thương. Có vài người tò mò nhìn ngó, hoặc là nàng dở hơi nghĩ thế. Nhưng cũng kệ. Ai biết mình là ai đâu?
    Huế nhỏ bé và mong manh vô cùng.
    Huế cũng sâu lắng như tâm hồn của những người trót mang nghiệp đa đoan.
    Khu Đại Nội trầm mặc với những lăng tẩm đền đài xưa cũ, cảnh cũ xưa như gợi nỗi u buồn mà nàng đang cố chôn vào sâu thẳm.
    Nàng cố lắm, mà không thể không nghĩ tới chàng.
    Có lúc tưởng như muốn điên lên vì nhớ, chỉ cần không kiềm chế được là sẽ gọi ngay cho chàng. Nhưng rồi nàng lại không gọi. BBM nàng cũng không dám đọc. Sợ lại mềm lòng...
    Chàng vòng vo để che đậy mọi chuyện. Chàng loanh quanh luẩn quẩn không chịu nói thẳng như vậy, nàng thấy chàng không đáng tin nữa. Nếu như nàng không dứt khoát, nàng sẽ phải chịu cảnh chồng chung vợ chạ về sau. Điều đó nàng không bao giờ chấp nhận được.
    Bây giờ có nói gì cũng vậy thôi, chàng chia năm sẻ bảy tình cảm, rồi sau này những chuyện không phải cứ khuất mắt trông coi là sẽ không đau.
    Giá mà mọi chuyện không quá trùng hợp, giá mà không tận mắt chứng kiến cảnh gia đình 3 người họ quây quần bên nhau, có lẽ nàng đã tin vào chàng và cho chàng đủ thời gian để phủi bỏ chị H mà đến với nàng. Nàng đã yêu và cần chàng biết bao nhiêu.
    Nhưng bây giờ thì có lẽ người phụ nữ và đứa bé kia cần có chàng hơn nàng. Nàng đã thấy chàng giấu diếm mình để về chăm sóc vợ con, thì có lẽ cũng đã giấu vợ để đến bên mình thôi.
    Đàn ông họ lấy quyền gì mà gian dối làm tổn thương những người phụ nữ yêu họ như vậy chứ?
    Yêu càng nhiều, hy vọng càng nhiều thì lại thất vọng càng nhiều.
    Nàng phải từ bỏ người như vậy để đi con đường của mình thôi. Từ bỏ trong âm thầm dứt khoát, để khỏi phải đau đớn hơn nếu một mai yêu thương sâu đậm sẽ khó khăn khi rời xa.
    Ra đi bây giờ thì còn kịp. Người con gái giàu tự ái như nàng khi đã quyết thì phải cố gắng làm được. Nàng nghĩ vậy!
    Có lẽ chị H cũng đã chán chường và bất lực trước sự lăng nhăng của người chồng sắp cưới, nên mới nói là không giữ chàng nữa, sẽ trả cho nàng.
    Nhưng nàng đâu cần một người như thế? Nàng không tranh giành với một đứa trẻ. Dù cho nó ra đời vì lý do gì, thì cha mẹ nó cũng phải có trách nhiệm với nó. Và không ai có quyền được cướp cha hay mẹ của nó ra khỏi cuộc đời nó cả.
    BBM báo tin nhắn liên tục.
    Nhưng nàng không quan tâm nữa rồi.
    Nàng bỏ điện thoại vào túi. Nàng nghĩ để bình tĩnh lại nàng sẽ gặp chàng lần cuối, trả hết những gì còn nợ nần nhau, kể cả chiếc điện thoại này.
    Nàng cứ thế lang thang khắp thành phố Huế, cố tập trung thưởng thức đủ món đủ trò nhằm quên đi nỗi buồn (và nỗi nhớ). Nói vậy thôi chứ làm gì cũng chỉ muốn đốt thời gian, đầu óc và mọi việc cứ miên miên man man không thoát ra được.
    Cho đến khi ánh đèn đêm bật lên thì nàng mới cảm nhận được là mình đang ở trên một chiếc thuyền trôi trên dòng sông Hương rồi.
    Đêm không trăng nhưng ánh điện hai bên bờ và trên cầu Tràng Tiền hắt xuống dòng sông lấp loáng. Nỗi buồn dường như lan vào mặt sông, sóng đánh tan ra nên cũng vơi bớt được ít nhiều.
    Có lẽ nếu ta sống hời hợt, chẳng cần chân tình với ai thì ta đã không xao động trước phong cảnh gợi nỗi u hoài này, không bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn khi đi đâu làm gì cũng nghĩ về người ấy.
    Sao giận thì giận, mà thương thì lại vẫn thương đến thế này?
    Ruột gan quặn thắt vì nhớ khi nghe những lời ca da diết của người nghệ sĩ trẻ đang biểu diễn phục vụ du khách trên thuyền, lời ca làm âm vang cả mặt nước đang xao động...
    "...Em nhớ ngày...em nhớ đêm...giận mà thương cháy lòng em đó...thương mà giận dễ gì đã có...em chỉ tìm thấy ở anh thôi..."
    Điện thoại rung liên hồi trong túi. Nàng định làm lơ nhưng rồi lại vẫn lôi ra xem.
    Nhật ký báo rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Của vài người, nhiều nhất là số lạ. Có lẽ chàng bị chặn số nên đã lấy số khác để gọi. Nàng đoán vậy.
    Nhưng cuộc gọi đang nối đến máy nàng lại làm nàng vừa bực bội vừa tò mò.
    Chị H gọi cho nàng nữa làm gì?
    Muốn gì ở nàng nữa đây?
    Nàng ấn nút tắt, cho vào danh sách chặn.
    Chẳng hiểu sao nàng lại mở BBM. Nàng đọc không sót tin nào.
    "Hãy cho anh một cơ hội, cũng là cho tình yêu mình một cơ hội để đối mặt với thực tại đi em. Em im lặng lẩn tránh như vậy anh biết phải làm gì đây?""
    "Bây giờ thì anh không cần quan tâm H sẽ thế nào nữa. Anh sẽ làm tất cả để có được sự tha thứ từ em. Nếu không anh sẽ phải day dứt cả đời này mất em à!"
    "Mọi chuyện quá sức chịu đựng của anh rồi. Anh xin em đừng lạnh lùng với anh như thế nữa, hãy cho anh gặp em một lần cuối thôi, có được không M?"
    ...Lại có số lạ gọi tới.
    Nàng nhìn vào điện thoại mãi.
    Cuối cùng, nàng quyết định nghe máy...
    Đầu dây bên kia, là giọng của chị H....
     
    Sửa lần cuối: 22/4/14
  11. CongLD

    CongLD Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    15
    BB Model:
    Blackberry Bold 9900
    lại thế nữa rồi, đang đến lúc tập trung tinh thần cao độ thị bạn chủ thớt lại dừng lại..................haiz haiz. tiếp tục lót dép hóng tiếp vậy chứ biết làm sao.
     
  12. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Hehe. Đẹp quá! Giống chữ mẹ em :|
     
    Thien Thann thích bài này.
  13. guntx

    guntx MC Phan Anh

    Tham gia:
    23/1/11
    Bài viết:
    2.750
    Được thích:
    753
    BB Model:
    8820 AT-T
    thôi. e ko đọc nữa. đang hay lại đứt dây đàn :))
     
    Thien Thann thích bài này.
  14. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Em còn đi cày nữa bác ui, :D để em cố type lẹ lẹ vậy
     
    dole999, CongLD, thang_koi1 người nữa thích bài này.
  15. tnt_1489

    tnt_1489 Active Member

    Tham gia:
    9/11/12
    Bài viết:
    110
    Được thích:
    90
    BB Model:
    8700 9000 Q10
    Chị ấy gửi bằng Z10 rồi, type bằng Q10 chắc sẽ nhanh hơn ^^
     
    Thien Thann thích bài này.
  16. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    i như phim hàn, đến đoạn hay là .... to be countinue
     
  17. anhtuan000

    anhtuan000 Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    371
    Được thích:
    150
    BB Model:
    Z30 STA 100-3
    Phim Hàn có gì hay, thua phim VIỆT và mấy cái gameshow Việt bạn ạ,
    Nhất là mấy chương trình truyền hình luôn có câu đại loại như: chúng ta sẽ biết câu trả lời sau .."ít phút"
     
    Sửa lần cuối: 23/4/14
    Thien Thann thích bài này.
  18. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    27.
    "M à, em đang ở đâu vậy em?" - Đầu dây bên kia giọng chị H có chút gì đó ngượng ngập và lo lắng.
    Nàng đi ra mé thuyền để tránh tiếng ồn, xẳng giọng trả lời:
    "Lại có chuyện gì nữa chị nói đi, tôi nghe!"
    "Em ở đâu, chị và anh gặp em được không?"
    "Không được!" - Nàng lạnh lùng đáp. Lòng lại nổi cơn bão tố khi nghe cụm từ "chị và anh". "Chị và anh" sao mà thân thiết thế? Đâu cần phải mang mối quan hệ của các người ra mà loè tui đâu.
    "Quả thật chị muốn nói rõ mọi chuyện với em, chị nghĩ là chuyện này em cần phải biết." - Chị H ngập ngừng, nàng ghét cái điệu bộ ngập ngừng ấy. Đường đường chính chính việc quái gì phải thế!
    Nàng cáu thật sự, nhưng giọng vẫn rất lạnh:
    "Nếu chị muốn nói gì thì nói đi tôi nghe, đừng dài dòng tốn thời gian của tôi."
    "M à, em hiểu nhầm anh Q rồi. Mọi chuyện là do chị, anh ấy không có lỗi gì hết."
    "Vậy thì sao? Giờ với tôi lỗi phải không quan trọng nữa, chị nói vậy để làm gì?" (Nàng nói cứng, dù trong bụng đã cảm thấy tò mò. Kỳ lạ hơn là một niềm hy vọng nào đó cứ nhen nhúm, chẳng thể nào lý giải được.)
    Giọng chị H rụt rè:
    "Anh Q yêu em thật sự, mấy hôm nay anh ấy như điên dại vì em, bỏ cả công trường chỉ để đi tìm em mà không được. Anh ấy nói rằng nếu không gặp được em thì sẽ không để chị yên. Chị phải gọi cho em..."
    "..."
    "Chị chưa từng thấy anh ấy yêu ai mà như vậy. Nhìn anh ấy lo lắng tiều tuỵ đi vì không liên lạc được với em, chị xót lắm. Chị đã sai thật rồi M à! Chị làm nhiều chuyện không chấp nhận được để gây ảnh hưởng tới 2 người. Chị thực sự không biết phải nói sao đây..."
    "..."
    "Alo?!"
    "Chị nói tiếp đi, tôi đang nghe đây."
    "Ừ, M à, bé Na không phải là con của anh Q đâu, chị chẳng hiểu sao mình lại nói vậy với em nữa..."
    "..."
    "Chị cùng quê với anh Q, hai đứa biết nhau trong hội đồng hương thời đại học, chị nhỏ hơn anh ấy hai tuổi nên anh ấy xem chị như đứa em gái thôi."
    "..."
    "Rồi chị yêu và lỡ có bé Na với một người đàn ông, nhưng người ta không nhận con vì đã có gia đình rồi mà chị không biết. Bố mẹ chị từ mặt chị, chị không dám về quê, phải ở lại thành phố để sinh con. Rồi bị mất việc sau mấy tháng trời mang thai, gia đình lại không đoái hoài đến, chị bế tắc muốn tự tử. Lúc đó, chỉ có anh Q là người biết chuyện, anh đã động viên giúp đỡ chị rất nhiều."
    "..."
    "Rồi..."
    "Chị cứ nói tiếp đi."
    "Rồi...anh ấy giúp đỡ chị chuyện tiền bạc, từ đó cho đến lúc chị sinh xong bé Na. Anh ấy đi công trình về cũng hay cùng bạn bè tới thăm con chị. Mọi người chọc ghẹo, gán ghép chị với anh ấy, anh ấy không có tình cảm gì nên dần dần lảng ra, nhưng chị thì lại bắt đầu yêu anh."
    "..."
    "Chị lúc đó vừa tủi thân vì không có ai nương tựa, lại thấy tương lai mịt mờ quá nên chị tuy nghĩ rằng mình không xứng đáng với anh ấy nhưng chị vẫn nuôi hy vọng..."
    "..."
    "Lúc chị sinh bé Na, anh Q có nhận làm cha đỡ đầu của bé, gặp Na là anh cưng nựng và thương bé lắm. Chị nghĩ đó là một lợi thế, chị hy vọng là dần dần anh sẽ yêu thương cả hai mẹ con chị."
    "..."
    "Em còn đó không?"
    "Còn, chị nói cho hết đi?"
    "Ừ, thấy em im lặng chị tưởng em cúp máy rồi...Lúc anh Q biết chị yêu anh ấy, anh ít đến thăm bé Na hơn. Chị buồn lắm và hỏi thăm, anh nói là anh đang có tình cảm với một người tên M, còn hẹn khi nào có dịp sẽ dẫn đến thăm mẹ con chị."
    "..."
    "Lúc đó chẳng hiểu sao chị cảm thấy ghen tức vô cùng, chị tìm đủ lý do, toàn bảo bé Na ốm để được gặp anh, vì mỗi lần Na ốm anh ấy đều tận tình chở mẹ con chị đi khám..."
    "..."
    "Nhưng về sau anh ấy biết chị giả bộ nên anh ấy có bực mình lên bảo chị là không được làm như vậy nữa. Anh ấy muốn gjúp đỡ chị nhưng anh cũng còn cuộc sống của anh, chị phải tự lực cánh sinh chứ đừng dựa dẫm ở người khác. Lúc đó chị không hiểu mà còn rất giận anh ấy."
    "..."
    "Có lần bé Na sốt cao, chị lại phải nhờ anh. Lúc đó anh sắp ra Phú Quốc, nhưng chị vẫn phải nhờ anh chở con đi bệnh viện. Lúc anh ấy đưa ví cho chị mượn tiền trả viện phí thì thấy hoá đơn anh gửi tiền cho người tên N H M là em."
    "..."
    "Dù biết mình không có tư cách nhưng chị vẫn ghen, chị muốn biết em là ai, có phải em cũng là cô gái có hoàn cảnh giống như chị, cũng đang cần sự giúp đỡ của anh ấy hay không? Chị cũng lo sợ mất anh ấy, vì khi đó chị đã quá yêu anh ấy rồi..."
    "..."
    "Rồi sau đó anh ấy đi Phú Quốc, chị hay gọi hay nhắn tin cho anh, nhưng anh ít nhắn lại, hoặc có cũng chỉ hỏi thăm bé Na rồi thôi..."
    "Cho đến một hôm, vì chăm con ở viện mệt mỏi và chị nhớ anh ấy quá, nên đã bịa chuyện nói rằng Na bệnh nặng dù thật sự con chỉ cảm sốt thông thường...chị gửi hình Na đang ở bệnh viện, khóc và năn nỉ nói một mình chị xoay xở không được, chị xin anh về giúp chị một lần này nữa thôi. Anh ấy nói thực sự bây giờ cần tập trung vào công việc và còn lo chuyện tình cảm riêng tư của anh, anh sợ gây hiểu nhầm nên mong chị cố gắng đi trên đôi chân của mình."
    "..."
    "Anh ấy nói nhiều về em lắm, rồi cúp máy không đồng ý về giúp chị. Lúc đó chị chỉ thấy ghen tức khủng khiếp vì mình không có được tình yêu của anh dù đã ở bên anh ấy bao nhiêu lâu, thực sự lúc đó chị ghen và chỉ muốn làm sao đó để có thể giành anh ấy về phía chị..."
    "Khoan đã. Chị có thể dừng chút cho tôi hỏi câu này được không?"
    "Em hỏi đi."
    "Chị nói là anh ấy không có tình cảm với chị, anh ấy ở Phú Quốc không chịu về, nhưng chị lại đã từng nhận là hai tin nhắn anh ấy gửi nhầm cho tôi chính là tin gửi cho chị, chị còn nhớ hai tin nhắn đó không? Chị nghĩ sao khi không yêu mà lại nhắn tin kiểu đó?"
    "Hai tin nhắn...à, có, chị nhớ rồi...lúc đó anh cúp máy, chị đã nhắn cho anh, nói rằng tình trạng của Na rất tệ. Nếu không lo được chắc chị sẽ bỏ con lại bệnh viện rồi tự tử..."
    "Và vậy là anh ấy đồng ý về?"
    "Ừ, anh ấy khuyên nhủ chị không được và thấy chị tuyệt vọng và buồn quá nên đã đồng ý về..."
    "Còn cái tin: "Trong Tình yêu ai mà chẳng thế, đúng không em?!" thì giải thích sao hả chị?"
    "...Chị không nhớ rõ lắm, nhưng tin nhắn đó là nói về em, hình như lúc đó chị nói là nếu anh về có sợ bị người yêu hiểu nhầm không, anh có nói là anh về ghé thăm Na xem thế nào rồi cũng sẽ thăm người yêu anh. Chị có hỏi là anh lo và thương cô ấy nhiều lắm phải không? Có lẽ anh giúp em nhưng vẫn sợ cô ấy biết và ghen đúng không? Chị hỏi vậy nên anh ấy đã nhắn tin đó."
    "Sao anh ấy có thể nhắn nhầm giữa SMS và BBM được?" - Nàng thấy cực kì mâu thuẫn nên lập tức thắc mắc.
    "Không em, chị dùng BBM, anh ấy cho chị mượn điện thoại."
    "Ồ thế cơ đấy!" - Nàng chỉ muốn phì cười, chàng ơi là chàng, chàng hào phóng gì mà hào phóng thế. Còn bao nhiêu cô "em gái" mà chàng cho mượn BB nữa đây? Và có cô nào mà chàng cũng đang áp dụng chiêu "Cua gái đẳng cấp BB" như đã áp dụng với nàng không?
    Lòng nàng vẫn chưa hết mớ bòng bong, nàng hỏi tiếp:
    "Vậy còn chuyện chị vào Facebook của anh ấy? Sao chị có Password?"
    "Chị đoán."
    "Chị đoán? Chị đoán sao mà tài thế? - Nàng nói mà gần như cười nhạo.
    Chị H đoán là nàng không tin, nên giọng ấp úng:
    "Thật đấy, anh Q để Password rất đơn giản, chị gõ đại ngày sinh không ngờ là đúng."
    "Thế tại sao chị vào Facebook của anh ấy? Tại sao lại gây hiểu nhầm cho tôi?"
    "Lúc anh Q về, chị muốn gây ấn tượng nên đưa Na xuống tận sân bay RG đón hy vọng anh sẽ cảm động, nhưng khi biết không phải Na ốm nặng như chị nói nên anh ấy tức giận bỏ đi không cho chị kịp giải bày. Chị đoán anh đi gặp em nên ghen và tò mò. Tối đó chị chỉ muốn vào Facebook của anh để biết em là ai thôi, nhưng Facebook của anh ấy chẳng có gì, anh không lưu gì đặc biệt ngoài mấy cái link vui vui và comment trên trang bạn bè. Chị đang tìm hiểu thì thấy cái yêu cầu xác nhận quan hệ hẹn hò của em với anh ấy."
    "..."
    "Lúc đó chị ngạc nhiên là tại sao anh ấy về mà em lại online khuya vậy, nên chị mới nói dối là vợ sắp cưới chat với em để thăm dò xem tình cảm hai ngừơi tới đâu."
    "Tôi thật ghê sợ chị. Chị bịa chuyện hay lắm. Còn mang cả con chị ra làm trò. Lúc đó tôi đã rất tin chị."
    "Chị thực sự xin lỗi...lúc đó chẳng biết sao lại làm vậy nữa..."
    "Đâu chỉ mỗi chuyện đó, hôm sau lúc anh Q gặp tôi chị còn gọi cho tôi nổi giận nói như thật..."
    "...Chị chỉ muốn phá em vì ghen tức, chị cảm thấy như bị giành mất người đàn ông của mình nên mới làm thế. Chị không nghĩ được tại sao chị lại tồi như vậy nữa em à...Chị chẳng biết nói gì ngoài câu xin lỗi em..."
    "Chị đừng có xin lỗi...chị đã dựng chuyện đánh tôi ngay nơi công cộng, làm nhục tôi chỉ vì sự ghen ghét của chị? Thử hỏi nếu xin lỗi mà xong hết mọi chuyện thì cần gì pháp luật nữa? Chị biết điều đó chứ?"
    "...Không, hôm đó chị không có mặt ở đó. Chị phải chăm bé Na mà..."
    "Chị còn chối sao? Vậy thì ai đã đánh tôi? Ai mà biết rõ tôi là M đang tìm người tên H?" - Nàng quát to giận dữ.
    "Em...xin em để chị nói hết...chị biết sai rồi...chị nói xong rồi em muốn làm gì cũng được...lúc Na ở bệnh viện, chị có quen vài người, họ hỏi chị chồng đâu mà đưa con đi một mình, chị tủi thân lắm, chẳng hiểu sao chị kể với họ là chồng ngoại tình, khi em nhắn tin muốn gặp, chị đã chối từ, nhưng em lại thách thức chị, nên mấy người đó nói nhờ người đi gặp cảnh cáo em giúp chị. Chị cũng chỉ muốn em rời xa anh Q nên đồng ý nhờ mấy người kia gặp em...chị không ngờ lại to chuyện..."
    "Chẳng tin được. Chị bao nhiêu tuổi? Chị làm mẹ rồi mà sao chị lại làm cái trò ruồi bu đấy với chúng tôi? Chị có liêm sĩ không?"
    "Bây giờ em có nói gì chị cũng được...Lúc anh Q tìm đến chị, tát chị mấy cái ở bệnh viện chị mới biết là em bị đánh. Anh ấy doạ sẽ nhờ công an làm việc về chuyện đó. Anh ấy lạnh lùng và giận dữ lắm. Chị sợ quá nên cả đêm không ngủ được. Sáng hôm sau chị nghĩ quẩn đã cắt tay tự tử. Người ta phát hiện đưa chị đi cấp cứu và gọi cho anh, vì trong danh bạ chị lưu có mỗi mình anh ấy...Lúc anh ấy tới, chị đã cầu xin anh cho chị một cơ hội sửa sai, chị khoẻ lại sẽ gặp em để phân trần hết mọi việc...Nhưng chưa kịp thì em lại tới..."
    "Chị không đơn giản như chị nói đâu, lúc chị trả lời điện thoại rõ ràng là chị muốn chơi tôi còn gì?"
    "Không, lúc đó chị rất mệt, bé Na đang ngồi nghịch bên cạnh, anh Q lại ra ngoài mua cháo dùm cho Na. Chị nghe điện thoại không hề có ý xấu gì nữa..."
    "Chị im đi, chị lúc đó mà không nghe điện thoại thì mọi chuyện đã không đi xa đến vậy. Và nếu chị biết suy nghĩ cho anh Q thì đã không đem cái chết ra ba lần bảy lượt mà doạ anh ấy."
    "Chị xin lỗi em, tất cả mọi chuyện bây giờ em muốn sao cũng được, chỉ xin em bỏ qua cho Q, nếu anh ấy khùng lên chị không biết phải làm sao..."
    "Tôi tiếc là tôi không làm gì nói gì được thôi. Chị nên biết là mọi chuyện đã quá sức chịu đựng của chúng tôi rồi. Ai sai trong chuyện này thì sẽ phải trả giá chị ạ!"
    "Chị biết, chị sai nhiều lắm...bây giờ có nói gì em cũng khinh bỉ chị lắm..."
    "Không, tôi không khinh bỉ chị, tôi chỉ thấy căm ghét chị. Chuyện đúng sai tôi sẽ tự xác minh. Tôi không hiền đâu, nếu chị còn gây thêm rắc rối cho tôi thì đừng trách tôi không tử tế. Chào chị!"
    Nàng cúp máy.
    Thuyền đã cập bến tự lúc nào.
    Nàng là người cuối cùng lên bờ...
    Chiếc BB nhỏ nhắn trong tay lại rung lên...

    (P/S: Type xong cái này thì em cảm thấy vô cùng sung sướng. "Sau cơn mưa trời lại tối", (chưa sáng được đâu nha) Dù sao thì cũng đã nhẹ lòng, yeah! :D)
     
  19. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Đọc xong em thấy cảm giác gì lạ lạ.....vẫn còn khó chịu.... :|
     
  20. CongLD

    CongLD Member

    Tham gia:
    3/4/14
    Bài viết:
    33
    Được thích:
    15
    BB Model:
    Blackberry Bold 9900
    hi vọng tối nay sẽ lại dc đọc phần tiếp theo của chị chủ thớt, mà công nhận nếu dùng Q10 hay 99 thì có lẽ tốc độ gõ sẽ nhanh hơn. nhưng dù sao thì cũng cảm ơn chị chủ thớt nhé, cố gắng lên chị chủ thớt.
     
    manhdovan.bberThien Thann thích bài này
Đang tải...