TÌNH YÊU CHÀNG, NÀNG VÀ BB

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Thien Thann, 6/4/14.

Chia sẻ trang này

  1. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Bây giờ mấy cô gái có dùng BB thì cũng cứ cảm ứng, đâu có thèm xài bàn phím như trước. Sao tán được nữa đây ta. Buồn thiệt:(
     
  2. blueis

    blueis Well-Known Member

    Tham gia:
    17/9/11
    Bài viết:
    507
    Được thích:
    303
    BB Model:
    PPSE
    "Chời" ơi, sao có vụ hót thế "lày" mà bây h mình mới biết :eek: >> Đọc 1 lèo tới Page 10 luôn :D Chắc mod chờ full rồi mới stick lên trang nhất. May là vừa tới đoạn gay cấn #:-s
    P/S: Mình vốn thích các trò hại não mà cũng toát mồ hôi với ngôn ngữ Chati của "Chàng" =))
     
    Thien Thanndole999 thích bài này
  3. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Ô, cảm ứng thì cũng có bàn phím Qwerty ảo mà bác. :)
     
  4. dole999

    dole999 Member

    Tham gia:
    12/4/11
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    45
    Nhưng mấy cô bây giờ lười hơn xưa rồi "cô giáo" ơi. Ko đủ siêng năng để trượt ra rồi mở cái bàn phím lên mà nhìn đâu :-/
     
  5. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Nàng lười thì tránh bác nhá, lười nó nhiều hệ luỵ lắm. :P
     
  6. bbvnNews

    bbvnNews Well-Known Member

    Tham gia:
    18/8/11
    Bài viết:
    3.030
    Được thích:
    12.805
    BB Model:
    9900
    Thấy có ở trang nhất, ngay mục HOT NEWS rồi mà bác :D
     
  7. rainway_ds

    rainway_ds Active Member

    Tham gia:
    24/3/12
    Bài viết:
    116
    Được thích:
    59
    BB Model:
    HTC One M8
    Bác ... thì cứ nói ra lại bảo là do các cô không dùng qwerty ^_^
    T/Y của 2 vc em cũng có BB cũng đẹp lắm nhưng văn em dốt nên không diễn tả được
    PS:Công nhận tác giả viết văn hay thật đấy ạ
     
    Sửa lần cuối: 18/4/14
    Thien Thann thích bài này.
  8. hoeda123

    hoeda123 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/11
    Bài viết:
    733
    Được thích:
    266
    BB Model:
    Blackberry Z30
    Chào thớt, em đã trở lại và đã đọc hết chap mới... kaka... chuẩn bị xem một cuộc chiến tranh lạnh và tàn khốc... kaka

    Ai ở Xì Gòn không nhể?
     
    tinhphanxuanThien Thann thích bài này
  9. blueis

    blueis Well-Known Member

    Tham gia:
    17/9/11
    Bài viết:
    507
    Được thích:
    303
    BB Model:
    PPSE
    Cả tuần rồi em vào từ mobile nên ko thấy bác ạ, vào từ laptop thì đã thấy rồi :D
    Cơ mà may, vẫn chưa bị miss đoạn gay cấn :))
     
    Sửa lần cuối: 19/4/14
  10. kdcty2k

    kdcty2k Member

    Tham gia:
    11/6/12
    Bài viết:
    94
    Được thích:
    42
    BB Model:
    9300
    hehe...sáng qua 1h em còn ngâm cứu cái này với lại dc a dâu chỉ cho mấu chốt mới hiểu dc đấy...hehe
     
    Thien Thann thích bài này.
  11. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    17.
    Ai đó đã nói rằng, nếu bạn muốn có được sự bình yên trong tâm hồn, hoặc là bạn phải cực kì thông minh để thấu hiểu mọi chuyện, hoặc là phải cực kì ngu dốt để không biết bất cứ thứ gì. Bởi lẽ, khi bạn thấu hiểu, bạn sẽ thấy lòng mình không còn chỗ cho hoài nghi dằn vặt, và ngược lại, khi bạn không biết bất cứ thứ gì, bạn sẽ chẳng bận tâm đến việc tồn tại của chúng.
    Bây giờ thì nàng phải tự nhận rằng mình đang ương ương dở dở, không đủ thông minh cũng chẳng quá ngu dốt. Bởi vậy mà nàng không thể dừng suy nghĩ về chuyện người phụ nữ kia đã nói. Nàng thấy bế tắc và mất phương hướng như lạc giữa rừng hoang không tìm được lối ra. Từng lời nói của chị H cứ vang lên trong tâm trí của nàng. Nó làm nàng cứ rấm rứt mãi.
    Khi nàng đã tạm lắng cơn xúc động, Y mới hỏi: "Bây giờ mày tính sao?"
    Nàng rầu rĩ: "Tao chẳng biết tính sao nữa."
    Y nghĩ một hồi, rồi nói: "Tao nghĩ mày nên hỏi thẳng anh Q để có câu trả lời chính xác."
    Nàng lắc đầu: "Nếu lỡ như ảnh giấu diếm không chịu nói thì sao?"
    Y cười nhẹ: "Thiếu gì cách hỏi để biết sự thật. Tao vẫn nghĩ anh Q không phải là người tồi tệ như thế đâu. Mày nên tỉnh táo chút mà nhìn nhận cho kĩ mọi chuyện. Yêu thì trước hết phải tin người mình yêu đã mày ạ."
    "..."
    "Mày có muốn tao đi cùng mày để gặp ảnh không? Tao sẽ giả bộ nói vòng vòng và xem thái độ của ảnh thế nào thì sẽ biết ngay thôi mà."
    Nàng chưa trả lời Y thì chuông điện thoại reo.
    Là chàng.
    "Nghe đi, có gì hẹn gặp luôn." - Y nói khi thấy nàng do dự không muốn bốc máy. - "Đối mặt vấn đề đi chứ, bình thường mày lanh lắm mà."
    Nàng lưỡng lự một chút rồi mới ấn nút xanh.
    "Alo?"
    "Em à, em ngủ dậy chưa? Sáng nay em có đi làm không?" - Giọng chàng chứa đầy sự lo lắng.
    "Không, hôm nay nghỉ cả ngày." - Nàng đáp trống không vì lòng đang giận.
    "Vậy 9 giờ em đi đón anh với nha. Anh sắp về tới bến xe MT rồi."
    "Anh về à? Sao lại đi xe?"
    "Anh vào Rạch Giá từ chiều qua, rồi giờ đi xe đò về Sài Gòn."
    "Anh về có việc gì à?"
    "Anh về thăm em."
    "Uhm...." - Nàng trả lời mà lòng dâng lên nỗi hờn giận. Chàng đang nói dối. Chàng đã nói dối nàng. Chàng xem nàng là con ngốc ư?
    "Anh định về làm em bất ngờ, nhưng tối qua anh tình cờ gặp anh CQ đi công tác dưới đó, anh em có uống mấy chai, nằm ngủ quên. Lúc anh CQ gọi dậy anh định gọi em ngay, nhưng trễ quá rồi nên anh ra đón xe về Sài Gòn luôn. Lát anh gặp em nhé!" - Chàng nói.
    "...Uhm, vậy cũng được."
    "Em sao thế?"
    "Em chẳng sao."
    "Có chuyện gì hả em? Tối qua anh CQ nói em khóc gọi cho anh. Giờ thì cách em nói chuyện lại là lạ làm anh thấy lo quá."
    "Anh lo chuyện gì? Theo anh thì có chuyện gì được?" - Nàng bắt bẻ với giọng hậm hực lạnh tanh.
    "Không biết chuyện có đúng như anh đoán không, nếu đúng vậy thì em đang hiểu nhầm anh điều gì đó rồi."
    "Vậy à?"
    "Uhm..Thôi...anh cúp máy nhé, gặp rồi mình nói chuyện sau nha em."

    9 giờ, nàng đi đón chàng ở bến xe. Cả hai cùng tới quán cafe Dường Như. Ngồi sau xe, nàng bỗng muốn vòng tay ôm chàng, gục đầu vào lưng chàng cho vơi đi nỗi nhớ sau bao ngày tháng xa cách, nhưng sự hờn ghen đã ngăn nàng lại. Ý nghĩ chàng đã thuộc về người khác mà vẫn lừa dối tình cảm của nàng khiến tim nàng đau đớn. Nàng im lặng để không bật khóc. Nàng không muốn chàng thấy nàng yếu đuối.
    Chàng với tay ra sau tìm tay nàng kéo về phía trước, nhưng nàng vùng vằng rút lại. Chàng cũng chẳng biết phải làm gì, đành im lặng chạy xe.
    Cả hai vào quán, gọi xong ly nước thì Y ở đâu đi tới, mặt lộ vẻ rạng rỡ tươi cười:
    "Ủa? Anh Q hả? Em tưởng em nhìn nhầm chứ? Anh Q về hồi nào mà im ắng quá vậy?"
    Chàng cười chào lại Y: "Anh mới tới Sài Gòn tức thì. Tình cờ quá! Y cafe một mình à?"
    "Đâu có, em có hẹn với bạn mà bị leo cây."
    "Vậy em ngồi đây luôn cho vui."
    "Dạ." - Y kéo ghế ngồi phía đối diện chàng, vồn vã hỏi. - "Ngoài đảo nắng ghê lắm hay sao mà đen hơn trước dữ vậy anh Q?"
    "Ừ, nắng gió biển mà em. Em với anh V chuẩn bị đám cưới tới đâu rồi?"
    "Chủ nhật tới đi Vũng Tàu chụp ảnh nè anh. Tháng sau cưới em anh có về được không? Ráng về với tụi em cho vui nhen."
    "Ừ, anh sẽ thu xếp. Lo đám cưới hay sao mà nhìn em gầy thế?"
    "Dạ đang lo về hậu đám cưới, lo lắm anh ơi."
    "Có gì mà lo, lấy chồng thì vui chứ sao lại lo em?"
    "Lo yêu khác, cưới về sợ sẽ khác đó anh."
    "Sợ làm dâu hả cô nương?"
    "Đúng rồi đó anh, hì hì, nói chứ anh V em gốc Bắc, ai cũng doạ con trai Bắc gia trưởng nên em sợ cưới về ảnh giở tính gia trưởng ra lắm."
    "Sao ai cũng nghĩ trai Bắc gia trưởng nhỉ? Anh thấy có đúng đâu."
    "Vậy hả anh?"
    "Ừ, với lại đàn ông gia trưởng một chút cũng tốt mà, họ thường biết cách quản lý và coi trọng gia đình."
    "Chưa chắc à nghen, em thấy chồng của chị bạn em nè, gia trưởng quá trời mà có quý trọng gì gia đình đâu. Ổng còn lăng nhăng mèo mỡ có cả con riêng luôn đó anh. Chẳng biết giữ gìn gia đình gì hết."
    "Vậy hả? Chắc cũng tuỳ người và tuỳ hoàn cảnh thôi em. Giữ gia đình cần cả vợ chồng đồng lòng, chứ một người thì không làm được."
    "Anh nói cứ như đã có gia đình rồi ấy nhỉ? Hihi!" - Y vừa nói với điệu bộ đùa đùa, vừa dò sắc mặt chàng. Chàng cười giả lả: "Kinh nghiệm sách vở thôi em ơi, mai mốt mới biết được." - Chàng quay sang nhìn nàng đang ngồi trầm ngâm ngó ra đường nãy giờ. - "Nhỉ, em nhỉ?"
    Nàng cười gượng, không nói gì. Y lôi điện thoại từ trong túi ra hý hoáy một lát rồi bảo: "Bạn em nó vừa nhắn tin bảo có chút chuyện không qua được, em phải chạy qua chỗ nó coi sao. Trưa về nhà tụi em ăn cơm luôn nha anh Q, qua thưởng thức tài nghệ nữ công của em. Thôi 2 người ngồi chơi, em đi nhen.."
    "Ừ, em đi đi. Gặp sau!"
    "Bye mày!"
    Thực ra Y vừa nhắn tin cho nàng: "Tao biến đây. Ngồi làm kỳ đà cản mũi chớ không giúp được gì khi mày xị một đống vậy đâu. Mày đừng có ủ rũ ra thế, chuyện đâu còn có đó. Sao tao luôn có cảm giác tin tưởng ở anh Q khi ảnh chạy về đây để đối diện với mày, hẳn là có uẩn khúc chi đây. Yêu nhau hãy cùng nhau giải quyết vấn đề đi mày. May God bless you!"
    Tin nhắn của Y khiến nàng cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Nàng quay qua hỏi chàng: "Anh đi đường có mệt không?"
    Chỉ đợi có thế, chàng quay sang nắm tay nàng: "Về đây được gặp em là anh hết mệt rồi. Nhìn em không được khoẻ thì phải. Tối qua em không ngủ được à?"
    "Em không ngủ được." - Nàng nghĩ bụng: "Cậu biết lý do vì sao tui mất ngủ mà, đúng không?"
    "Cô giáo đang giận gì anh, nói anh nghe đi." - Chàng kéo nhẹ đầu nàng ngã vào vai mình. Nhưng nàng gạt ra, nói: "Giữa quán xá mà anh dạn quá vậy? Người ta nhìn kìa!"
    Chàng lại kéo thêm một lần nữa, dịu dàng nói khẽ: "Kệ đi em, mình yêu nhau mà, mình cũng đâu làm gì quá đáng đâu. Cho anh ôm em một cái đi, anh nhớ em nhiều lắm."
    Nàng bực tức gắt: "Em không có dễ dãi như anh!"
    Chàng ngỡ ngàng nhìn nàng, như không tin vào những gì mình vừa nghe: "Sao em nói thế? Chỉ vì anh nhớ em quá, chứ anh không có ý bảo em dễ dãi. Bao nhiêu lâu không gặp, không lẽ em không nhớ anh sao?"
    Biết mình hơi lỡ lời, nhưng nàng vẫn lắc đầu nói: "Nhớ ư? Anh nói anh nhớ em mà anh về không cho em biết trước?"
    "Anh thực sự chỉ muốn em bất ngờ...." - Chàng vẫn nhỏ nhẹ. Nhưng nàng ngắt lời:
    "Anh đừng nói dối em, tối qua nếu em không gọi cho anh CQ thì sáng nay chắc gì anh đã về Sài Gòn, đúng không?"
    "Em đừng nói vậy tội nghiệp anh."
    "Tội nghiệp anh ư?" - Nàng nghĩ bụng định nói - "Tui mới là người đáng tội nghiệp đây nè."
    Nhưng nàng kiềm chế được. Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt chàng, nét mặt nàng rất nghiêm túc: "Q nè, em hỏi thật anh một câu được không?"
    "Được, em cứ hỏi đi!" - Chàng nhìn nàng, ánh mắt vừa lo âu, vừa tội nghiệp.
    Nàng nhấn mạnh từng tiếng: "Anh có đang giấu diếm em chuyện gì không?"
    Chàng nhíu mày: "Sao em lại hỏi thế?"
    "Anh trả lời câu hỏi của em đi!" - Nàng nói với ánh mắt cương quyết chờ đợi.
    Chàng suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: "Anh không giấu diếm gì, chỉ là có một số chuyện anh nghĩ không cần thiết phải nói ra thôi."
    "Tại sao lại không cần thiết hả anh?"
    "Vì nó không ảnh hưởng gì tới tình yêu của chúng ta. Mà nói ra thì em không vui, anh cũng không thoải mái."
    "Vậy sao? Anh nghĩ là không ảnh hưởng gì thật sao?"
    "Thật." - Chàng đột ngột cầm tay nàng nói như van xin - "Anh nghĩ anh không làm gì có lỗi kể từ ngày yêu em cả. Nếu có chuyện gì thì em nói ra cho anh biết, chứ em cứ như vậy anh thấy sợ lắm, thật đó."
    Nàng cười buồn và lắc đầu.
    "Em nghĩ là anh biết vì sao em lại giận anh."
    "Anh biết." - Chàng gãi đầu - "Nhưng quả thật là anh chỉ muốn em bất ngờ, chứ không phải anh về làm gì mà giấu em."
    "Chuyện anh về và cái tin nhắn anh nhắn nhầm quá trùng khớp. Và em bất ngờ gọi cho anh CQ thì mới biết là anh đã không thành thật với em."
    Chàng buông tay nàng ra, cúi đầu im lặng như đứa trẻ bị mắng. Nàng nuốt khan và nói chậm từng câu vì sợ lại phải khóc.
    "Anh biết không, em rất muốn tin anh, em rất muốn tin là tin nhắn kia bạn anh gửi nhầm. Em rất muốn tin là anh về thăm em đột ngột để em bất ngờ. Nhưng thực ra em không thể giả ngốc được. Em yêu anh thật lòng nên em rất đau khi biết anh chỉ xem em như kẻ ngốc."
    "Không không...Anh không có ý xem em như thế. Chỉ mỗi chuyện đó mà em nói vậy thì nặng lời quá, anh không biết phải giải thích sao cho em hiểu đây..." - giọng chàng run run, chàng lấm lét nhìn nàng, không dám nói to.
    Nàng lại lắc đầu: "Anh đừng giải thích gì hết. Anh hãy nói cho em biết sự thật thôi?"
    "Sự thật gì em?"
    Nàng điên tiết lắm rồi khi nghe cậu hỏi đó, nó giống y câu hỏi chị H đã hỏi nàng khi nàng muốn biết chuyện của hai người. Nàng đã mất bình tĩnh. Nàng lôi điện thoại ra, vào mục ghi âm. Nàng mở file đàm thoại giữa nàng và chị H và đưa cho chàng.
    "Anh nghe đi, nghe xong thì hãy thành thật. Đời em ghét nhất là lừa dối đấy."
    ...
    Chàng im lặng nghe đoạn nói chuyện của hai người phụ nữ. Còn nàng dửng dưng ngồi khoanh tay trước ngực.
    Chàng nhíu mày chăm chú nghe.
    Mặt chàng dần biến sắc.
    Nghe xong, chàng bèn gửi file đó qua điện thoại chàng bằng BBM với vẻ mặt tức tối.
    Chàng lập tức lấy điện thoại ra và bấm số gọi.
    Nàng đoán được là chàng gọi cho ai.
    Gần chục cuộc gọi nhưng đầu dây bên kia không bốc máy.
    Chàng để điện thoại xuống bàn, khẩn thiết: "Em à, đó không phải là sự thật. Hãy tin ở anh!"
    "Em tin anh bằng cách nào đây? Rõ ràng anh đã nghe chị H nói rồi đấy. Mình chỉ mới yêu nhau nửa năm thôi, nửa năm toàn xa cách. Còn anh và chị ấy đã ở bên nhau bao nhiêu năm? Em phải làm sao để tin anh đây?" - Nàng nói, nước mắt đã rơi nhoè trên mặt.
    Chàng cuống quýt lau nước mắt cho nàng. Chàng cũng gần như sắp khóc: "Trời ơi, sao em lại không tin anh? Anh sẽ nói chuyện với H ba mặt một lời với em. Anh chưa bao giờ yêu H, chứ đừng nói là cưới."
    Nàng cay đắng nấc lên: "Anh thật độc ác. Anh ác với em. Anh ác với cả chị H và cả với con của anh."
    "Trời ơi, đó không phải là con anh." - Chàng vò đầu bứt tóc và tiếp tục lấy điện thoại gọi cho chị H.
    Lần này thì đã có người bắt máy.
    "H à, tại sao em lại làm vậy với cô ấy?" - Giọng chàng giận dữ nhưng vẫn xưng với chị H bằng "em" rất ngọt ngào, điều này làm nàng lại càng sôi máu.
    Nàng chẳng nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng nàng đã thấy chàng nổi xung, chàng to tiếng hơn và đổi cách xưng hô: "Cô đừng chối, tính cô tôi đã không lạ. Cô dừng lại đi, đừng làm trò đó, đừng xen vào giữa chúng tôi."
    Đầu dây bên kia nói gì đó rất lâu. Chàng nghe xong thì lắc đầu: "Tôi không cần nghe những thứ đó. Tốt nhất cô lo cho bản thân cô và đừng làm tôi quá sức chịu đựng. Chào cô!"
    Chàng vừa cúp máy thì điện thoại nàng đổ chuông. Nàng cầm máy lên, nhìn chàng một thoáng, chàng hiểu ý, bảo nàng mở loa ngoài rồi mới trả lời.
    "Em nghe chị!" - Nàng nói.
    Đầu dây bên kia, chị H nói không cho nàng kịp phản ứng. Giọng chị ta rất tức giận:
    "Em ơi, em định phá cho nát gia đình chị ra thì em mới hả dạ hả em? Chuyện chị em đàn bà chị đã tử tế nói với em, mong em có tự trọng mà im lặng rút lui thì chị cảm ơn. Chị có làm gì tổn hại em chưa mà em mách lại với chồng chị vậy? Anh ấy nóng tính lăng nhăng không biết thương vợ con, em còn đổ thêm dầu vào lửa để con chị mồ côi cha sao em? Chị xin em im mồm giùm chị, cút khỏi thằng chồng chị giùm chị. Em muốn bao nhiêu tiền em nói chị cho em ạ. Đàn bà với nhau chị nói thẳng thế nhé! Chào em."
    Nàng quay sang chàng, hỏi trong nước mắt:
    "Anh còn gì để nói nữa không? Anh hãy về với gia đình đi. Đừng để em mang tiếng là kẻ phá hoại gia đình người khác. Đừng để em gặp lại anh nữa."
    Nàng nói xong, không cần chàng trả lời, nàng đứng dậy bỏ chạy ra khỏi quán, vừa chạy vừa khóc.
    Lao ra đường, nàng vẫy một chiếc taxi, leo ngay lên vì không muốn chàng đuổi kịp. Nàng quên mất rằng sáng nay nàng đã đi đón chàng bằng xe của mình....
     
    Sửa lần cuối: 18/4/14
  12. thang_koi

    thang_koi Active Member

    Tham gia:
    4/6/12
    Bài viết:
    234
    Được thích:
    65
    BB Model:
    9700
    Thôi xong. Vụ này to thât. Hi vọng chị thớt bình tĩnh khi gõ bàn phím, e lo cho cái bàn phím đấy ạ.
     
    dole999Thien Thann thích bài này
  13. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Chưa đến cao trào nhất của nó đâu ạ! Hu hu hu. Đời nhiều lúc nó bi đát hơn cả phim.
     
    giosongduong, kun100101dole999 thích bài này.
  14. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    :( cái đinh công mệnh....em đọc chap này tức quá...tức anh ách....sao lại có người chơi kiểu vậy :((
     
    Thien Thann thích bài này.
  15. sircoco

    sircoco Active Member

    Tham gia:
    16/6/11
    Bài viết:
    324
    Được thích:
    131
    BB Model:
    z30
    Oạch. cướp gặp cớm hay cớm gặp cướp
     
    ludaraoThien Thann thích bài này
  16. tinhphanxuan

    tinhphanxuan Well-Known Member

    Tham gia:
    14/6/12
    Bài viết:
    849
    Được thích:
    546
    BB Model:
    9780 + Z30
    Xin hỏi phải quán Dường Như ở Thủ Đức không nhỉ?
     
    Thien Thann thích bài này.
  17. thanhhien1994dn

    thanhhien1994dn Member

    Tham gia:
    7/3/13
    Bài viết:
    56
    Được thích:
    8
    BB Model:
    hien
    Có tin dc ko đây. Giống kịch bản phim Hàn quá

    Send from my Android smartphone
     
  18. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    E
    Em viết cho con em sau này nó làm phim về ba má nó. :D
    Nói chứ bác cứ xem cái P/S đầu tiên, em ôn lại chuyện xưa, viết lại thì văn vẻ tí để sau này làm cuốn "tình sử kí" tự tặng cho "chông vợ hài".
    Bác cứ xem như đang đọc giải trí đi ạ! :)
     
    giosongduong thích bài này.
  19. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    389
    Được thích:
    2.126
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    18.
    "Chị về đâu đây chị?"
    Nàng đoán là tay tài xế vừa hỏi, vừa tò mò liếc nhìn nàng qua gương chiếu hậu bởi lúc này nàng đang ôm mặt khóc nức nở.
    "Anh chở em về đâu cũng được anh ơi." - Nàng nói trong tiếng nấc.
    Anh chàng tài xế có vẻ là tay hiểu chuyện, anh ta không nổi cáu vì câu trả lời vớ vẩn của nàng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lại: "Nhà chị ở quận nào?"
    "Dạ ở quận..." - Nàng đáp trong khi nước mắt nước mũi tèm lem - "Nhưng em chưa muốn về nhà bây giờ. Anh cứ chở em vòng vòng một chút đã."
    "Dạ!"
    Anh tài im lặng chạy xe, còn nàng cứ tiếp tục khóc cho vơi đi nỗi cay đắng trong lòng.
    Điện thoại nàng liên tục có cuộc gọi và tin nhắn nhưng nàng đã tắt chuông và nhét vào túi áo khoác.
    Nàng khóc đến khi vạt áo trước dính đầy nước mắt, nước dãi, nước miếng thì cũng thấy lòng nhẹ đi đôi chút. Nhưng cái đầu nàng nó đã trở nên ong ong.
    Không chỉ có vậy, nó bỗng trở nên choáng váng xém ngất khi nàng nhìn thấy đồng hồ tính tiền đã nhảy lên đến hơn 900 ngàn và nàng kinh hoàng phát hiện ra túi xách ví tiền của mình đã để cả trong cốp xe.
    Nàng não nề gọi tài xế: "Anh ơi, giờ anh chở em về số....đường..."
    Nàng mở điện thoại ra xem, ngoài số chàng, nàng còn tthấy có cả cuộc gọi nhỡ của Y. Nàng nhắn tin: "Mày có nhà không? Anh Q có về đó không?"
    Y nhắn lại: "Có, ảnh mang xe về cho mày và đang ngồi đợi mày đây. Mày ở đâu, tao lo quá. Mày có sao không thế?"
    Nàng nhắn: "Tao không sao, nhưng không có tiền trả taxi. Tao đang ở ngoài hẻm. Mày mang tiền ra tao mượn."
    "Ừ, vậy mày tránh đi một chút, tao bảo anh Q về rồi tao ra."
    Một lúc lâu sau, Y gọi: "Quay lại hẻm nhà mình đi, anh Q về rồi."
    Y kể cho nàng nghe rằng Y phải nói dối chàng là nàng đã báo với Y là đã qua nhà bạn, không muốn gặp chàng lúc này, vài ngày nữa nói chuyện thì chàng mới chịu về.
    Y phải chở chàng ra đón xe bus rồi mới quay lại đón nàng.
    Y bảo, chàng tới nhà ngồi nhìn thiểu não lắm. Y hỏi có chuyện gì mà về đây một mình thì chàng chỉ nói là M giận anh bỏ đi rồi, anh không biết phải giải thích sao với M vì chuyện rất khó nói. Y gặng hỏi mãi chàng cũng chỉ nói có thế. Lúc ra về chàng dặn Y là hãy chuyển lời tới M giúp anh, anh giờ phải quay lại công trình không ở lại được, anh sẽ thu xếp về trong vài ngày tới, xin M cho anh một cơ hội, anh không tệ như M nghĩ đâu.
    Y chẳng biết đầu cua tai nheo làm sao nên đành nhận lời để chàng đi rồi tuỳ cơ mà ứng biến về sau.
    Nàng nghe Y nói mà lòng trống rỗng đến lạ kì. Nàng ngồi bó gối trên giường, không nói gì.
    Y thở dài: "Có khi nào ai đó chơi xỏ tụi mày không mày? Sao tao thấy bà H kia không bình thường."
    Nàng nổi nóng: "Mày thì biết cái gì? Để tao yên đi. Mày không nghe những gì bả nói với tao lúc gọi cho tao ở quán cafe đâu. Đời tao chưa bao giờ bị sỉ nhục đến vậy. Tao là ai chứ? Tao là ai mà phải chịu sự nhục nhã đó chứ?"
    "Con này điên rồi. Mày làm gì sai mà phải nhục? Nếu đúng bà H kia là vợ sắp cưới và đã có con với lão Q thì mày cũng phải tìm chứng cứ xem có thật không chứ. Bả nói vậy là tin vậy sao? Rồi lỡ không đúng, bả chỉ là kẻ ăn không được đạp đổ mà mày như thế này thì có phải là trúng ý bả và oan cho lão Q không?"
    Nghe Y nói thế, nàng như vụt bừng tỉnh, nàng nhớ đến câu nói "Đó không phải con anh" mà chàng đã nói ở Dường Như, nhưng rồi nàng lại ỉu xìu ngay, với những gã đàn ông lăng nhăng đê tiện thì việc anh ta chối bỏ máu mủ cũng không có gì lạ, chuyện này nàng biết quá nhiều. Chuyện nhỏ chàng không thật thì đời nào chuyện lớn chàng nhận, nhất là lúc đang muốn tiếp tục trò yêu đương với nàng.
    Tự trọng nàng đã bị xúc phạm, nếu tìm ra sự thật đúng như chị H nói thì nàng còn phải đánh mất danh dự tới đâu? Nàng là một người đứng trên bục giảng. Danh dự đối với nàng nó quan trọng như hơi thở vậy.
    Nàng ủ dột nói: "Thôi mày ơi, biết sự thật lại thêm đau. Mày không thấy anh ấy nói là có chuyện khó nói sao? Khó nói tức là có sự thật trong chuyện này mà."
    Y trầm ngâm: "Nếu là tao, tao sẽ tìm đến cùng sự thật. Dù đau nhưng một lần rồi thôi, còn hơn là dằn vặt suốt đời."
    Câu nói của Y lại một lần nữa đánh thức nàng. Đúng rồi, nàng đã từng muốn tìm đến cùng sự thật khi nhận được tin nhắn nhầm của chàng cơ mà. Nàng đã từng tự nhủ sự thật có phũ phàng đến đâu nàng cũng chấp nhận cơ mà. Tại sao giờ nàng lại né tránh? Nàng yêu Q thật, nàng xứng đáng được biết rõ ràng sự thật Q đang che giấu. Nếu không phải bây giờ thì còn bao giờ nữa?
    Nàng bảo Y: "Vậy...giờ theo mày tao phải làm sao?"
    Y đáp không lưỡng lự: "Mày phải hẹn gặp chị H, gặp cả con chị ấy nữa càng tốt. Để an toàn, tao sẽ đi cùng mày."
    "Đến nhà chị ta hả?"
    "Điên, hẹn gặp ở chỗ nào mà mình có thể làm chủ được tình thế chứ. Đến nhà bả sao được mày."
    "Ừ, vậy để tao thử hẹn xem."
    Y bảo: "Thôi, để tao hẹn cho. Mày ỉu xìu vậy nói không được đâu."
    "Mày hẹn sức mấy bả chịu gặp."
    "Tao nhắn tin giả bộ mày. Đợi đấy."
    Nàng tò mò dòm Y lấy máy mình nhắn cho chị H: "Chị H ơi, có lẽ chị em mình nên có một cuộc hẹn. Em không phá gia đình chị đâu. Em chỉ muốn gặp chị và cháu để biết rõ hơn sự việc, và sẽ trả lại hết khoản tiền anh Q đã gửi em, để khỏi mang tiếng là lợi dụng."
    Tin nhắn trả lời sau năm phút: "Cô không cần phí công sức. Tôi và con tôi không muốn mất thời gian thêm, cô muốn trả tiền thì tôi cho số tài khoản. Tôi cũng đang cần tiền đưa con tôi đi khám bệnh."
    Y nhắn lại: "Nếu vậy thì em sẽ xem như những gì chị nói là vô nghĩa. Em sẽ coi đó là trò phá bĩnh của chị và sẽ bỏ qua hết để bên anh Q. Hy vọng sau này chị sẽ không phiền tụi em nữa. Vậy nhen chị!"
    Chị H nhắn lại ngay lập tức: "Cô được lắm, ghê gớm thật. Được. Mai tôi đưa con tôi đi lên Sài Gòn khám bệnh, cô muốn thì tôi gặp để xem sao. Cô nên đi một mình đừng rủ chồng tôi làm việc bất nhân với vợ con nghe cô."
    Y vừa nhắn vừa cười khẩy: "Chị mất niềm tin ở chồng quá nhỉ? Nhưng chị yên tâm đi, anh ấy đã ra lại công trình rồi. Em lấy danh dự em ra mà thề với chị là cuộc gặp này không có chồng chị biết đâu. Mai chị ở đâu nhắn em tới nhé!"
    "Được rồi."
    Nàng bủn rủn hết cả chân tay. Tự nhiên nghĩ tới ngày mai sao mà khó thở thế? Biết nói gì khi gặp chị ta và đứa bé? Nếu đứa bé giống chàng, có lẽ nàng sẽ ngất mất. Nàng không chịu đựng được đâu. Mới nghĩ tới thôi đã thấy tức ngực rồi.
    Y phát vào vai nàng: "Mai tao sẽ vào sau giả bộ không quen và ngồi đâu đó cạnh mày, mày hãy suy nghĩ những điều cần hỏi đi. Có tao đi cùng, mày cứ giữ bình tĩnh. Vả lại có cả đứa bé ở đó, chị ta sẽ không dám nặng lời xúc phạm mày như hôm nay đâu."
    Nàng gật đầu. Lòng trĩu xuống vì lo âu.
    Ngày mai....
    Ngày mai...
     
  20. samview

    samview Active Member

    Tham gia:
    22/10/11
    Bài viết:
    174
    Được thích:
    160
    BB Model:
    88-89-90-97-87-z10
    vụ này kịch tính còn hơn phim hàn nữa
     
Đang tải...