Phải rồi, mình đã chia tay

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Loki, 24/5/14.

Chia sẻ trang này

  1. đậu heo đất

    đậu heo đất Member

    Tham gia:
    2/10/13
    Bài viết:
    23
    Được thích:
    55
    :3 cứ tưởng mình
     
    Loki thích bài này.
  2. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Phần 4 : Anh à, anh đừng uống rượu ( * )
    Nó không liên quan đến câu chuyện nhiều lắm nhưng là một phần tuổi thơ và kéo dài đến tận bây giờ.
    Thứ nhất bố vốn là người dân tộc thiểu số. Thoát ly từ trên Cao Bằng xuống Thái Nguyên. Hết chiến tranh, về công tác tại cơ quan rồi gặp mẹ. Chẳng biết có phải là do người dân tộc thì uống rượu tốt. Hay là tại thời ấy nhà mình nấu rượu. Cũng là một việc trong nhiều công việc khác mà gia đình phải làm thêm, đỡ phần nào cho gánh nặng kinh tế thời đó. Từ nhỏ đã bắt đầu phụ dần bố trong công việc nấu rượu. Từ ủ cơm, kiểm ra các chum đã ủ men đến việc trông những mẻ rượu ra lò. Dĩ nhiên trẻ con sẽ bắt chước người lớn, cũng nếm những giọt rượu mới ra, cho đến nếm khi nào thì ngừng việc lấy rượu. Tóm lại ba anh em trai tôi uống rượu rất tốt.
    Việc thứ hai là khi tôi bắt đầu học cấp 2. Lũ trẻ ngoài phố vốn gần nhà cô giáo, cũng đã được học hè trước nên chúng biết hơn tôi rất nhiều. Khi tôi cầm quyển sách Tiếng Anh lớp 6, lúng túng cố gắng đọc từng chữ như đọc Tiếng Việt thì dưới lớp rộ lên nhiều tiếng cười. Đó là động lực để khi hết học kỳ đầu tiên năm lớp 6, tôi tự học xong toàn bộ chương trình cả năm. Thói quen tự học trước của tôi lan sang các môn khác mà tôi yêu thích. Từ năm lớp 7 trở đi, việc đến lớp của tôi là điều thú vị khi nhìn những đứa bạn khác trả lời những câu hỏi mà tôi đã biết trước. Tôi dần quen với việc bọn "nhà giàu" rủ tôi đi ăn quà vặt, còn bọn "đầu gấu" thì luôn bảo lãnh tôi. Dĩ nhiên đổi lại là chúng nó sẽ được tôi ném bài khi kiểm tra. Dần tôi cũng nhận ra "giá trị" của mình, cũng là điều làm tôi đã phạm quá nhiều sai lầm. Bắt đầu từ việc thi đỗ đơn giản vào trường cấp 3 chuyên của tỉnh, cho đến lọt top điểm thi tốt nghiệp. Điều đáng nói là trong khi chúng bạn học ngày học đêm thì tôi lại mải mê chơi game. Nảy sinh trong đầu tôi là việc coi thường việc học hành.
    Chính vì lẽ đó mà tôi chấp nhận việc rời bỏ BK trở về TN học. Xấu hổ vì thất bại, tôi cũng không mò đến các lò luyện thi. Sáu quyển sách mà tôi dùng là 3 quyển SGK Toán, Lý, Hóa cùng 3 quyển bài tập.
    Đỗ ĐH lần 2, chỉ sau năm đầu, tôi cũng đã dần được biết đến qua vài vụ như mặc quần soóc lên lớp, nhắc nhở cô giáo dạy Tiếng Anh, thi hộ...đặc biệt là ngồi nhậu thản nhiên khi trong quán xảy ra xô xát.
    Cũng bởi một phần "phong thái" uống rượu như thế nên dần tôi đều đủ tỉnh táo dàn xếp nhiều vụ va chạm rất tốt.
    Tôi bắt đầu đưa em theo những cuộc rượu.
    Yêu nhau mấy năm trời, em chỉ có thể ngửi thấy mùi rượu từ miệng tôi. Còn đứa em gái tôi mới là người biết được khi nào thì tôi say.
    Nhưng cũng phải thôi, bởi trong cái đám bạn mà tôi thường hay đưa em đi nhất thì bọn nó cũng chẳng uống được nhiều. Tính cả em thì là 5 người, đã có 3 đứa con gái rồi còn đâu. Chiều chiều hẹn nhau ra cổng trường ĐHSP uống trà đá, mặt cắm vào BlackBerry. Có nhiều hôm Cô Ca còn phải hét lên "Chúng mày có thôi cắm mặt vào điện thoại đi không, đi uống trà đá hay ra đây ngồi nghịch điện thoại". Mấy đứa ngẩng lên không nói gì. "Tao nhìn vào điện thoại chứ có phải cắm đâu" - Tôi điềm nhiên nói rồi mấy đứa lại tiếp tục "nhìn vào điện thoại" mà tủm tỉm.
    "Thôi đi uống bia đi bọn mày, uống thì còn nói chuyện được với nhau chứ"
    Uể oải mãi thì cả bọn cũng chịu đút điện thoại vào túi rồi lôi nhau ra quán bia.
    "Đây là MM, bạn tao đang học bên Phil mới về nghỉ hè". Vừa đến quán bia thì đã thấy Cô Ca rủ đứa bạn đến từ khi nào.
    À, người này thì tôi biết, thấy cũng hay comment trên facebook của mấy đứa kia, nhưng tôi cũng chẳng add friend nên chỉ biết sơ qua vậy thôi chứ chưa từng nói chuyện.
    Được một lúc, ai cũng có tí men nên nói chuyện vui vẻ hòa đồng hẳn lên.
    Ngồi đến 9h thì có ý kiến rủ nhau ra quán cafe Phố ngồi đánh bài tiến lên đếm lá ăn tiền. Em không đi được nên bảo tôi đưa về trước.
    Còn lại mấy đứa chúng tôi lại ra ngoài quán cafe ngồi chơi bài rất vui vẻ, cười đùa ầm ĩ. Trong suốt thời gian MM ở nhà thì chúng tôi thường rủ nhau đi chơi ở quán cafe hơn là ngồi nhậu. Đến khi về thì MM bảo "Cảm ơn mọi người nhé, về nhà nghỉ hè như này vui quá, mai mọi người qua nhà mình ăn cơm, mình làm cơm mời". Dĩ nhiên là mọi người đồng ý.
    Rồi cô ấy còn nói "Anh Tr, chat với anh nhiều, hôm nay mới được gặp, cho em ôm anh một cái nào" rồi ôm lấy thằng bạn thân mật, quay sang tôi "Ơ, ơ,..anh không liên quan". Cô ấy cười "Vâng, hẹn anh mai nhé, nhớ đón cả M đấy".
    (hai người đấy nhé, cô ấy tên MM,còn em tên M)
    Dĩ nhiên là em sẽ phải đi cùng tôi rồi, nhưng tôi không hề biết rằng, lần uống rượu ấy, không phải là tôi đã uống rượu như những lần khác. Tôi đã uống một thứ rượu "chết người" bởi không đủ sức vượt qua cám dỗ, dù biết uống nó là sẽ nguy hiểm....
     
    Sửa lần cuối: 10/6/14
    Hunter Love, vnbb, le khang2 người khác thích bài này.
  3. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    @@
     
    Loki thích bài này.
  4. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Comment khó diễn tả vậy mod :))
     
  5. vanduong942

    vanduong942 New Member

    Tham gia:
    16/2/12
    Bài viết:
    15
    Được thích:
    1
    BB Model:
    Z10 -003
    Không liên quan nhưng Bác cũng là người Tày ạ :D
     
    Loki thích bài này.
  6. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Mình dân tộc Nùng :D
     
    vanduong942 thích bài này.
  7. le khang

    le khang Active Member

    Tham gia:
    8/11/13
    Bài viết:
    264
    Được thích:
    62
    BB Model:
    7290
    Bác lại kết thúc kiểu giật tít rồi :D
     
    Loki thích bài này.
  8. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Hí hí, thì cũng phải tự gây được cảm hứng cho mình mà còn viết tiếp chứ
     
  9. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    (tiếp phần 4)
    Ít nhất thì tính đến thời điểm đó, tôi cũng chưa bị gặp nguy hiểm gì từ việc uống rượu như ngã xe hay đánh nhau... Không hiểu tại sao tối ấy về tôi lại nhớ đến ánh mắt của MM lúc định quay sang ôm tôi rồi bị tôi từ chối. Thấy nụ cười ấy lạ lùng và cả cái cách cô ấy hất tóc quay đi nữa. Tôi không thể ngờ rằng đó là nỗi nguy hiểm mà tôi gặp phải.
    Rượu có đủ vị đắng cay ngọt nồng và có thể làm người ta say. Khi đã say thì không ai dám nói trước về sự nguy hiểm. Nước không mùi không vị nhưng lại không thể thiếu. Chỉ có điều là người ta lại hay bị sa ngã trước những cám dỗ của hơi men mà lao vào uống rượu bất chấp hiểm nguy.
    Như đã hẹn, chiều hôm sau tôi rất sốt sắng đến đón em để cùng tới nhà MM. Thực tình lúc đó tôi chưa có ý gì nhiều, chỉ muốn đến để cùng giúp nấu ăn. Tôi rất thích cảnh mấy người cùng nhau vào bếp, vừa làm đồ ăn vừa nói chuyện, cũng là muốn thể hiện với em trước mặt nhiều người. Ba anh em tôi vốn uống rượu đã tốt, tuy là đàn ông con trai nhưng cũng lại đều biết nấu ăn. Đơn giản vì mẹ bán hàng cơm từ những năm 90.
    Khi chúng tôi tới, không quên mang theo hoa quả, mọi thứ đã xong xuôi. Cả nhà MM đã sẵn sàng đón khách. Thế là trong khi chờ mọi người, em xuống bếp giúp MM bày biện nốt. Còn tôi nói chuyện với bố mẹ MM và ngó nghiêng phòng khách. Thứ mà tôi để ý nhất là mấy bình rượu, thứ mà đáng nhẽ như lời hẹn, sau này chắc chắn tôi sẽ được nếm thử. Vậy nên tôi đã ngồi nói chuyện rất nhiều với bố của MM về các loại rượu. Rượu ngoại tôi không biết nhiều, nhưng phàm là những thứ rượu ngâm thì cũng biết kha khá. Chẳng biết có phải vì thế không mà đến bữa bác nhất định muốn cho chúng tôi dùng thử rượu anh túc rồi mới mang bình rượu ngâm sâm ra dùng trong bữa ăn.
    Tôi xua tay "Bác cho bọn cháu dùng loại ba kích kia là tốt lắm rồi ạ". Bác nhìn tôi nháy mắt "Bạn gái cháu kia hả?". Tôi ngượng ngập đưa tay về phía em. "Dạ, đây là M, bạn gái cháu". Gia đình MM mến khách, bố mẹ nói chuyện cũng rất cởi mở, vậy nên hôm đó bố MM tiếp chúng tôi một bữa cũng ra trò. MM làm món ăn cũng khá ngon và quan trọng là hợp khẩu vị tôi nên tôi cảm thấy thích thú. Hơn nữa lại có vài món lạ.
    "Em làm lần đầu đấy" MM khoe.
    "May mà còn ăn được, có khách mà lại thử làm lần đầu" Bác gái trách yêu con gái.
    "Mẹ này, đây toàn bạn bè con mà".
    Thú thật, không phải ngồi với bạn bè nên tôi cũng phải biết lúc dừng. Ngắm chừng lúc đó bác trai cũng đã khá ngà ngà.
    Tôi thì hoàn toàn cảm thấy hài lòng vì bữa ăn ngon, vui vẻ và cũng tan sớm. Nghĩa là tôi sẽ còn tranh thủ đưa em qua phòng. Uống khá nhiều loại rượu ngâm rễ cây mang tên ba kích ấy nên cả người tôi cảm thấy phừng phừng. Chỉ nghĩ ngay đến lúc đưa em về phòng mình.
    Vừa về đến phòng tôi đẩy em ngay ra giường rồi lao tới đè lên em hôn tới tấp mà không để ý em đang "ú ớ" đẩy tôi ra như định nói gì.
    Cố gắng lắm em mới đẩy được tôi ra khỏi môi "Em bảo cái này đã".
    Tôi hơi thoáng ngỡ
    "Anh có biết hôm nay có gì xảy ra không?"
    "Chuyện gì?" Tôi tự kiểm tra trong trí nhớ xem hôm nay có chuyện gì đặc biệt không. Tuyệt nhiên là tôi không làm gì sai trái. Hoặc nếu có là ngày gì đặc biệt thì chiếc 9700 cũng đã nhắc tôi.
    "Trong bữa ăn MM cứ lén nhìn anh suốt đấy"
    Tôi à lên một tiếng nhẹ nhõm.
    "Thì anh ngồi cạnh bố MM, rồi nói chuyện thì MM hướng mắt về cả hai người để hóng chuyện chứ sao"
    "Không phải thế, em nghi lắm, sao lại nhìn anh thế, hay hôm nọ ngồi Phố đánh bài hôn nhau hả". Em vừa nói vừa nhéo tôi đau điếng.
    "Không, anh thề mà, không tin em hỏi mọi người là biết. Mà họ nhìn anh thì kệ. Anh có nhìn lại người ta đâu"
    "Anh thì chỉ có rượu thôi. Mà đúng nhỉ, sao em ngồi cạnh MM mà anh chẳng nhìn em một lần nào"
    "Nhìn thì có mà giờ chẳng chết với em rồi, em lại đổ cho là anh nhìn người ta".
    "Không nhìn em cũng chết này" Em lại chơi trò nhéo tay.
    Tôi đau quá nên phải cố chống lại em, chúng tôi vừa vật lộn vừa cười, cho đến lúc mệt nhoài nằm nhìn nhau thở hổn hển.
    "Phù phù, mệt quá anh ạ"
    "Ừ, nhưng anh vẫn còn có thể mệt hơn nữa"
    Em còn đang ngơ ngác chưa hiểu câu nói thì môi tôi đã áp sát. Chúng tôi quấn quýt lấy nhau. Hơi thở em trở nên gấp gáp. Rồi quần áo lần lượt bị chúng tôi ném khắp phòng. Một bữa tối ngon miệng, lại có thêm rượu ngâm bổ trợ nên cả hai cảm thấy dư thừa sức khỏe để có thể làm bất cứ việc gì. Cho đến khi tôi nằm rũ trên người em thì em cũng ôm lấy tôi mà chìm vào giấc ngủ, quên mất rằng còn phải về nhà. 11h20, cả hai mới đều giật mình nhận ra điện thoại em đang rung lên. Em có thói quen chỉ để chế độ rung. Em cuống quýt nói dối mẹ vài câu qua loa rồi chúng tôi vội vã vơ lấy quần áo.
    - Đấy, tại anh uống rượu đấy. Lần sau đừng uống như thế nữa.
    Tôi không nói gì, cố mặc quần áo xong trước rồi ra ngoài lấy xe chờ sẵn. Cả hai đều ngầm hiểu, cứ phải đưa em về đã. Mẹ mắng như nào thì tính sau.
     
  10. ludarao

    ludarao Active Member

    Tham gia:
    30/7/12
    Bài viết:
    273
    Được thích:
    155
    BB Model:
    Bold 9700 - Z10
    Ây guuu :v
     
    Loki thích bài này.
  11. Hunter Love

    Hunter Love Active Member

    Tham gia:
    11/5/14
    Bài viết:
    161
    Được thích:
    83
    BB Model:
    8700 + Z10
    Làm em hóng mãi ;;)
     
    Loki thích bài này.
  12. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Phần 5 : Say nắng.
    Ai mà đã từng chưa say? Say rượu hay say tình thì cũng đều có cái cảm giác tuyệt vời của "say". Người ta được sống trong cái cảm giác lâng lâng và có đủ adrenaline để làm những điều liều lĩnh nhất. Xong lại chẳng có ai có thể kiểm soát được mức độ chất kích thích ấy mà hành động cho chính xác được (ai đã từng xem Wanted 2008 thì hiểu cái này nhé). Tháng ngày chất ngất trong men say của rượu và em đưa tôi đi qua những giây phút tuyệt vời. Và cũng là lúc chúng tôi hình như bắt đầu quên kiểm soát.
    Tôi không biết hôm đó về nhà em đã bị mẹ nói gì. Chỉ thấy em nhắn tin "Bị cấm cửa", nghĩa là việc chúng tôi gặp nhau sẽ không dễ dàng như trước. Sau giờ học em sẽ phải có mặt ở nhà. Điện thoại của em cũng bị mẹ kiểm soát chặt hơn. Cho dù chẳng cần cài password mở máy hay bảo mật tin nhắn thì mẹ cũng chẳng đọc được. Mẹ chỉ cần mỗi khi em về nhà là tạm giữ điện thoại. Có lẽ những ngày tháng chìm ngập trong tan vỡ gia đình đã làm mẹ em quên mất đứa con gái bé bỏng duy nhất và bà chợt nhận ra đã để em quá tự do.
    "Anh B?ng h?m qua bi?n m?t ?i ?u th?"
    Không phải tin nhắn của em.
    "Ai the, may minh khong doc duoc Tieng Viet".
    BlackBerry thì có gì hay. Một số vẫn hay nói với chúng tôi (những người dùng BlackBerry) như vậy. Và để trả lời câu hỏi ấy, tôi cũng dùng thử sang một số máy Android và iPhone, trào lưu đang nổi dậy mạnh mẽ vượt qua cái thời máy hầm hố của BlackBerry và Palm. Xong cái thói quen về những tiện ích mà BlackBerry đã mang lại thì thật khó bỏ. Do đó dù là đang thử dùng máy nào thì tôi vẫn phải có 1 chiếc BlackBerry kèm theo để dùng số chính. Cũng là lúc đam mê ngấm sâu đủ để tôi muốn hoài cổ về những đời trước. Chiếc 6710 là một trong những máy đời cổ mà tôi dùng đến độ còn thử cài bis lên đó.
    "Em MM day. Hom qua moi nguoi ve xong len facebook noi chuyen vui lam ma chang thay anh dau"
    "Uh, anh dua M ve xong ban di co viec"
    "Toi nay lai cafe anh nhe, em moi ve nen o nha suot cung buon. Ru moi nguoi ra day ngoi choi cho vui"
    "Ok em".
    Những khi em đi học thì chúng tôi còn tranh thủ nhắn tin cho nhau. Chứ hiếm khi em ở nhà mà chúng tôi liên lạc được với nhau. Trong khi đó thì mỗi tối tôi vẫn hay cùng mọi người đi chơi bài, cả MM nữa. Phải nói rằng đúng ra MM cũng chẳng thuộc nhóm chơi thân của chúng tôi, nhưng vì là bạn của Cô Ca, thấy chúng tôi chơi vui vẻ nên cũng hay nhảy vào chém gió trong facebook của nhau. Tôi nhận thấy MM cũng khá thông minh, nên theo rất nhanh cách nói chuyện ẩn ý mà thường chỉ có chúng tôi mới hiểu được. Dần dần cách nói chuyện ngày càng bạo dạn tự nhiên hơn. Vô tình từ lúc nào chẳng hay, tôi và MM trở nên tâm sự nhiều chuyện. Chúng tôi nói về quan điểm sống, về sở thích, về hoàn cảnh gia đình. Chuyện hoàn cảnh gia đình thực ra cũng không đi sâu nhiều. Chỉ nghe MM kể về 2 cậu em sinh đôi nghịch ngợm nên lúc nào cô ấy cũng lo lắng công việc bán hàng của mẹ. Lần nào về là cũng cắm đầu cắm cổ giúp mẹ. Tối rảnh đi chơi, nhưng đêm về lại kiểm tra hộ mẹ sổ sách, nhiều khi đến 1-2h sáng mới ngủ.
    Nhắn tin có vẻ chậm hơn so với tốc độ thông tin mà chúng tôi muốn trao đổi nên tôi và MM quay qua chat trên yahoo.
    - Ơ, Cô Ca là em gái kết nghĩa của anh à :-?
    - Uh, anh quý nó lắm, hai anh em tâm sự nhiều. Anh coi nó như em gái thực sự luôn :)
    - Hihi, thế anh nhận em làm em gái nhé :x
    - Không!
    - Sao thế? :-o
    - Vì anh đã từng nghĩ đến lúc lên giường với em.
    Bút sa gà chết, thực ra tay sa phím Enter cũng chết. Thú thực lúc ấy ý tôi hoàn toàn không phải thế. Sai mất cách diễn đạt của tôi. Nhưng tôi chỉ biết ngồi nhìn trân trân lên màn hình trước những dòng chữ mà tôi đã type và nhấn Enter. Tôi cũng nghe nhiều về chuyện nhận làm anh em, thậm chí gọi nhau chị em mà vẫn yêu nhau. Nên rất không thích bị người ta hiểu nhầm. Do đó nếu có ai đó muốn gọi tôi là anh trai, muốn làm em gái tôi, thì nhất định trong đầu tôi phải hoàn toàn trong sáng, coi nó như đứa em gái ruột. Dù chỉ một giây thoáng qua nghĩ đến chuyện bậy cũng đều không thể coi người đó như em gái. Chẳng phải ai tôi cũng muốn lên giường mà chỉ là những lúc vô tình thấy nét gợi cảm, sẽ tưởng tượng ra lúc trên giường cô ấy trông sẽ như nào. Xong đó chỉ là phút giây thoáng qua chứ không phải ngày đêm lòng tơ tưởng đến việc lên giường cùng cô ấy.
    Nhưng bây giờ, rành rành là tôi đã nói muốn lên giường với người ta kia kìa. Nếu càng giải thích chắc chắn thì chắc cô ấy cũng chẳng thèm nghe. Trong suy nghĩ của cô ấy hẳn ra tôi đã là một kẻ đê tiện. Thôi đã lỡ thì ráng chịu, chẳng nhẽ bây giờ gọi người ta, hẹn người ta để giải thích.
    Tôi tắt máy và cũng không liên lạc lại với MM. Quả nhiên cũng chẳng thấy ai nhắc nhở gì đến việc mỗi tối đi đánh bài nữa. Chuyện đó cũng làm tôi ray rứt và hổ thẹn mỗi khi nói chuyện với em.
    - Alo B à?
    - Việc gì thế anh?
    - Chiều làm tí bia, cổng rạp nhé, sinh nhật anh nhưng mời vài người đi uống bia thôi. - Ok anh, mấy giờ thế?
    - Sớm đi, 5h nhé.
    Ngó đồng hồ là 8h sáng. Tôi đã thức một mạch từ đêm qua, định bụng sẽ ngủ một giấc đã đời thì thôi. Xong nghĩ tới chiều đi uống bia nên đặt hẹn giờ 2h30 chiều để dậy tắm rửa, lót dạ rồi lượn một vòng thành phố chắc sẽ có tinh thần thoải mái. Nhưng chính cái hẹn giờ ấy đã theo tôi mãi suốt 3 năm cho tới khi tôi phải tự tay tắt nó đi. Cho dù sau này chiếc 6710 không đã còn nữa nhưng cái file backup từ nó cứ truyền từ đời chiếc BlackBerry này sang đời chiếc BlackBerry khác bất kể đó là dòng nào mang theo đầy đủ danh bạ, memo và calendar.
    Cũng may là tôi dậy sớm và lót dạ qua nên đi uống cũng đỡ bị say. Nói thật dù uống tốt như nào mà búng trống rỗng thì cũng khó mà đỡ nổi cơn say. Đang lúc men đã ngấm, hào hứng chém gió thì tôi nhận được cuộc gọi, của MM.
    - Anh có qua đón em bây giờ được không?
    - Em đang ở đâu mà cần anh đón.
    - Em đang đứng ở gần SVĐ.
    Cũng may, ngay gần chỗ tôi. Quên mất cả câu chuyện lần trước, mà cũng chẳng kịp thắc mắc là tại sao MM lại gọi tôi, cái quan trọng hơn là tôi biết chập tối thì chỗ đó rất vắng vẻ. Tới nơi thấy cô đang đứng, cạnh gốc cây, mặc một chiếc quần soóc ngắn, thật tình nhìn qua như "gái đứng đường". Chỉ là liên tưởng vậy thôi chứ ở TN hoàn toàn không có vụ này. Trông mặt có vẻ mệt mỏi.
    - Anh có bận gì không?
    - Uh, cũng không.
    Chứ chẳng nhẽ lại lôi MM với cái bộ dạng này ra quán bia sao. Mọi người lại không chẳng đồn ầm lên ấy à.
    - Đi với em một chút nhé.
    Chẳng hiểu lúc ấy adrenaline của tôi đã lên đến mức nào mà đèo MM đằng sau cứ thấy hồi hộp lo sợ. Sợ vì em nhìn thấy, nhưng giờ này chắc chắn em đang ở nhà rồi. Hay sợ vì MM sẽ gọi cho ai rồi đuổi theo để chỉ vào mặt tôi "Đây là thằng bảo muốn lên giường với em này".
    - Anh dừng ở đây.
    Đang mải suy nghĩ tôi bỗng giật mình.
    - Làm gì mà anh phải giật mình thế. Cứ vào đây với em.
    Tôi còn giật mình hơn nữa khi nhận ra mình đang dừng ở đâu, chiếc đèn hộp nhấp nháy hiện rõ tững chữ "Nhà Nghỉ.."
    Biết trước rõ ràng nếu bước vào đây thì tôi sẽ không thể lường được những gì sẽ xảy ra.
    Nếu kẻ nào sung sướng với tội lỗi, ắt đó là quỷ.
    Kẻ nào đau khổ vì tội lỗi, đó là phật.
    Còn phàm là con người,tất sẽ rơi vào tội lỗi.
    Con quỷ tôi đã chiến thắng, đưa tôi rơi vào tội lỗi.
    Tôi vẫn còn lúng túng từ lúc nhận chìa khóa phòng, chưa biết sẽ phải xử lý ra sao, sẽ phải làm gì khi chỉ có hai người trong phòng. Tôi vừa chốt cửa quay người lại thì MM đã ở đó, lao vào tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn đầy đam mê nhục dục. Trong tôi như bùng lên, không thể thoát khỏi, quên hết mọi chuyện. Tôi cũng đáp trả nồng nhiệt, cả hai quấn lấy nhau, xoay vòng theo từng chiếc áo rơi cho đến khi đổ vật xuống giường. Chìm đắm trong những nụ hôn sâu miên man, tưởng chừng dài vô tận, lăn lộn trên nhau cho tới khi vứt bỏ những mảnh vải cuối cùng. MM rên xiết trong vòng tay tôi cho tới khi cùng nhau nằm thở hổn hển. Tôi thiếp đi, trong cơn mơ, tôi mơ thấy bóng dáng ai như em đang đi phía trước. Tôi cố gắng định chạy theo với tay gọi em nhưng không được. Rồi tôi quay mặt sang thấy MM đang đi cạnh tôi, khoác tay tôi và dường như không nhìn thấy bóng dáng em phía trước. Chỉ ngước lên nhìn tôi mỉm cười hạnh phúc rồi lại tựa đầu vào vai tôi cùng nhau bước đi. Tôi rút tay ra khỏi MM mà không được, bèn giật mạnh tay. Lúc đó tỉnh giấc tôi mới nhận ra mình đang ở đâu. Ngay bên cạnh tôi đúng là MM, đang nằm gối lên tay tôi. Cô ấy hỏi
    - Anh mơ thấy gì mà giật mình vậy.
    Dư âm cuộc mây mưa vẫn còn đó. Nói thật ra thì rõ ràng MM kinh nghiệm chuyện này hơn nhiều so với em, nồng nhiệt hơn nên chỉ sau có một lần mà tôi chợt thấy lưu luyến hơn.
    - Anh mơ thấy...
    - Suỵt!!!
    MM đặt một ngón tay lên môi tôi.
    - Để nói chuyện này sau đi.
    Rồi tay nàng rời môi tôi, trượt dần theo cổ, mơn man dần lên ngực tôi. Tôi cảm nhận rõ thấy cả cơ thể mình đang căng cứng trở lại.
    Thật chậm rãi, lần này chúng tôi làm thật nhẹ nhàng từ từ chứ không vội vàng như lần đầu. Chúng tôi cảm nhận được của nhau từ những đụng chạm nhẹ nhất. Âu yếm vuốt ve nhau rồi lại cùng nhau thiếp đi cho tới khi tôi giật mình bởi tiếng tít tít tít quen thuộc. Với tay tắt chuông, tôi lại vòng tay ôm lấy MM. Đêm đó tôi đưa MM về cửa hàng.
    - Tối nào em cũng ra trông cửa hàng cho mẹ. Có chị nhân viên ở đây ngủ cùng em rồi. Anh về ngủ sớm đi nhé.
    Người tôi như lâng lâng về cả thể xác lần tinh thần. Say men bia thì ít mà "say nắng" thì nhiều.
    Say nắng có lẽ là thứ tình cảm tuyệt vời nhất. Nó hoàn mỹ bởi đó là những cảm giác cảm xúc dành trọn vẹn những điều đẹp nhất về nhau. Không hờn ghen, không trách móc và ập đến bất ngờ. Nếu như để yêu được một người, thì chỉ thích là không đủ. Còn phải tán tỉnh, phải cưa cẩm cho tình cảm lớn dần theo ngày tháng. Đến nỗi không biết liệu khi yêu nhau có phải là đã trở thành thói quen do đã lâu ngày bên nhau. Còn say nắng, nhất định không phải là một thói quen. Say nắng, họ sẵn sàng trao cho nhau tất cả. Yêu họ phải chấp nhận bỏ qua những khuyết điểm của nhau. Khi say nắng, không ai nhìn thấy khuyết điểm của nhau.
    Đó là lần đầu tiên một cơn say nắng làm tôi có ý nghĩ rời xa em mà đâu biết rằng có ngày nắng sẽ tắt...
     
    Sửa lần cuối: 10/6/14
  13. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    547
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Tinh tế ra đời năm 2006 sao mà năm 2004 chu thot lại vào tìm hiểu được nhỉ
     
    Loki thích bài này.
  14. le khang

    le khang Active Member

    Tham gia:
    8/11/13
    Bài viết:
    264
    Được thích:
    62
    BB Model:
    7290
    "Nếu kẻ nào sung sướng với tội lỗi, ắt đó là quỷ.
    Kẻ nào đau khổ vì tội lỗi, đó là phật.
    Còn phàm là con người, tất sẽ rơi vào tội lỗi"
    Câu này quá chuẩn để biện minh cho thú tính :D :D :D
     
    caoyuri1996Loki thích bài này
  15. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Thực ra cái này mình không nhớ rõ được chính xác khoảng thời gian bạn ạ. Mình lấy mốc để viết truyện thôi. Ngay cả trong chuyện của mình cũng không nhớ được chính xác các khoảng thời gian. Trước đây thì còn hay lưu lại nhưng giờ đã xóa hết nên chỉ mang máng viết theo trí nhớ. Nhiều tình tiết được mình hư cấu chứ không phải kể lại cuộc đời mình.
    Vậy nên có chi tiết nào không chính xác thì bạn cứ coi như đó là một câu chuyện thôi nhé :)
     
  16. blackcafe5

    blackcafe5 Active Member

    Tham gia:
    27/3/11
    Bài viết:
    172
    Được thích:
    63
    BB Model:
    q10
    Viết hay phết!mình u60 còn đọc liền một mạch.đúng là bbers toàn những người đặc biệt
     
    Loki thích bài này.
  17. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Cảm ơn bác. Phải thực sự gọi là bác xưng cháu chứ không phải gọi bác xưng em nữa rồi :)). Không nghĩ là diễn đàn lại có những người cao tuổi đến thế
     
    blackcafe5 thích bài này.
  18. vnbb

    vnbb Super Moderator

    Tham gia:
    5/1/11
    Bài viết:
    19.573
    Được thích:
    18.764
    BB Model:
    Passport
    Có nhiều chứ, có bác u70 nữa mà :)
     
    Loki thích bài này.
  19. blackcafe5

    blackcafe5 Active Member

    Tham gia:
    27/3/11
    Bài viết:
    172
    Được thích:
    63
    BB Model:
    q10
    Lót bb99 hóng tiếp!chia tay chia chân gì cũng được,chứ đừng bỏ bb nhé chủ thớt
     
    Loki thích bài này.
  20. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Cháu thì chỉ sợ BlackBerry bỏ cháu thôi ạ. Chứ đã dùng đến tầm này, các dòng khác cũng đã thử qua hết, được cái nhà cũng có đông người, mỗi người thích một loại nên cháu cũng có cơ hội dùng thử các dòng khác. Cách dùng bb đã ngấm vào người nên cầm máy khác thấy khó chịu lắm
     
Đang tải...