Căn phòng 10m2

Thảo luận trong 'Kỷ niệm vui - buồn cùng BlackBerry' bắt đầu bởi Loki, 10/7/14.

Chia sẻ trang này

  1. Loki Well-Known Member
    BB Model:
    Q10 love Z10

    Tham gia:
    7/1/11
    Số bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    Cho phép mình xin được chia sẻ vài dòng
    Như một số bạn có lẽ đang theo dõi topic của mình : http://bbvietnam.com/threads/phai-roi-minh-da-chia-tay.33510/ xong mình đã tạm dừng khá lâu. Topic này mình viết theo dạng viết đến đâu đăng đến đó để mục đích chính là được san sẻ bớt chuyện tình mới tan vỡ của mình. Xong trong những ngày qua mình đã gặp phải 2 tai nạn liên tiếp bị ảnh hưởng một chút đến mắt và quan trọng là bàn tay trái bị đau nên rất khó khăn trong việc type. Sau một thời gian điều trị ở viện thì tình trạng đã đỡ cũng như các ngón tay ở bàn tay trái đã có thể cử động. Về nhà được 2 hôm nhưng cũng chỉ ngồi lướt fb và type vài câu bằng 1 tay.
    Lục lại những gì ngày trước mình viết thấy có một chuyện tình cũng từng ghi lại những ký ức đẹp đối với riêng bản thân nên mạn phép chia sẻ. Còn ý tưởng và nội dung của topic kia mình vẫn còn sẵn trong đầu nhưng chưa thể type ra được.
    Tựa truyện và nội dung cũng đã thay đổi một chút so với bản ngày xưa.

    Tôi cùng gã đi lên một chiếc cầu thang. Đó là một chiếc cầu thang làm bằng sắt, sơn màu xanh phía sau cánh cổng sắt cũng màu xanh cạnh một lối đi hẹp. Cánh cổng xanh cũ được phủ lên trên bằng một dàn tầm xuân xanh mướt. Cầu thang có 2 nhịp chạy thẳng lên trên tầng 2 dốc như dựng đứng. Phía cuối cầu thang là cánh cửa bằng tôn cứ kêu rầm rầm mỗi lần chủ nhân mở cửa đi vào gian bếp hẹp trước khi đẩy cánh cửa bằng gỗ nặng trịch để chui vào căn phòng chật chội chỉ 10m2 mà có biết bao nhiêu thứ xếp chồng lên nhau. Trên tường đối diện cửa vào là chiếc giường được treo lên nhằm tiết kiệm cái không gian cực nhỏ của căn phòng. Bên trái là chiếc bếp lò cũ kĩ chỉ được cháy vào mùa đông. Mùa hè nó được trưng dụng làm nơi cất các đồ đạc dùng cho mùa đông như chăn màn, quần áo rét cùng một hòm tài liệu sách vở bằng gỗ thông to tướng. Phía góc phòng, cạnh chiếc tủ quần áo cá nhân bé tí là chiếc máy tính có màn hình mỏng treo sát lên tường. Bức tường còn lại có một cánh cửa mở ra ban công bé tí xíu nhìn xuống đường có trồng đầy loại phong lan bị chiếm dụng một nửa làm nhà tắm và nhà vệ sinh.

    Chủ nhân của căn phòng ấy là một gã sinh viên năm cuối đã già lắm so với cái tuổi học đó. Chẳng ai biết nhiều về gã lắm bởi gã khá lập dị và ít tiếp xúc với mọi người xung quanh. Từ khi gã đến thuê nhà thì chắc ông bà chủ cũng chỉ có gặp gã mỗi khi gã trả tiền nhà, tiền điện nước và vài phụ phí sinh hoạt khác như tiền rác, tiền báo và dịch vụ điện thoại, internet. Ngoài ra cứ mỗi sáng là gã lại khóa cửa từ lúc 6h và cùng tôi lao đi trên chiếc Vespa cũ kĩ như con người gã. Cả người cả xe như được phủ lên bởi một màu tăm tối cũ kĩ như chính căn phòng mà gã đang ở. Chiếc xe được sơn bằng một màu đen chẳng ra đen, nâu chẳng ra nâu mà gã thì lại có thói quen mặc đồ tối màu. Toàn những thứ quần áo đã xỉn màu năm tháng. Mỗi lần tôi và gã về đến nhà thì gã dựng xe và kéo lê sợi xích loẻng xoẻng cột chiếc xe lại vào chân cầu thang. Suốt ngày gã chỉ đóng cửa chui trong phòng chẳng tiếp xúc hay gặp gỡ ai. Thậm chí nếu ai tò mò để ý thì cũng chẳng thể biết khi nào thì gã mở cánh cửa ban công để tưới hoa mà chúng vẫn thường xuyên tươi tốt. Nếu gã ở phòng thì sau 22h giờ là gã chẳng ra khỏi phòng. Còn không thấy thì nhiều lần cả tuần gã cũng chẳng về phòng.

    Vốn chẳng thấy ai thế mà bỗng một ngày gã lại có bạn đến chơi. Cũng chẳng nhiều nhưng có lẽ là vài người bạn cùng lớp và trong đó có một cô gái còn khá trẻ. Xưa nay tôi chỉ quen với bước chân của gã bỗng giờ lại có dịp được biết thêm nhiều bạn mới. Thường thì tôi đã quá biết được thói quen của gã sinh viên nọ. Những bước chân mệt mỏi, những cái thở dài của gã trở về sau một chuyến đi xa, hay những khi vội vàng trở về phòng lấy tài liệu rồi lại chạy đi ngay, những bước chân chắc nịch và vẻ mặt hớn hở tự tin mỗi buổi sáng. Hoặc giả cũng có nhiều đêm tôi thấy gã nằm đọc truyện cho tới sáng. Nhưng dù sao thì tôi vẫn không thể hiểu hết con người của gã được. Có nhiều khi những bước chân chậm rãi nặng trịch bước lên chứa đầy ưu tư gì đó, nhưng cũng có khi gã lê chân lết từng bước như muốn tâm sự với tôi. Thỉnh thoảng trong đêm khuya, tôi nghe thấy một vài bản nhạc du dương lắt léo nhưng cũng chứa đầy da diết. Ấy là những đêm gã thức trắng để làm công việc gì đó. Có thể là một vài mối làm ăn bên ngoài để gã có thể tự trang trải mọi thứ chi tiêu, hoặc cũng có thể là bài tập sắp phải trả mà vì công việc gì đó gã quên chưa kịp hoàn thành.

    Trong những người bạn mới lạ của bạn gã thì chỉ toàn những khi đêm khuya, khi mà những người bạn đó đã say mèm khật khưỡng đi tìm chỗ ngủ qua đêm. Chỉ có cô gái trẻ là làm tôi để ý đến nhất. Đã mất công mệt mỏi vì khó hiểu những bước chân của gã chủ nhân kì dị kia nhưng tôi cũng vẫn cứ tò mò về cô gái trẻ nọ. Cô còn rất trẻ thì phải và chắc rất cá tính. Những bước chân nhẹ nhàng và mềm mại của đôi bàn chân nhỏ bé, khi thì là đôi giày vải, khi là đôi dép bằng cói kéo theo mùi hương khác lạ. Đôi tay mềm mại, giọng nói nhẹ nhàng đôi khi cũng khiến tôi thấy thích thú và vương vấn. Cứ như những bước chân hồn nhiên và vô tư, những khi nói cười vui vẻ thì xem ra cô gái vẫn còn đang ở cái tuổi vô lo vô nghĩ. Cùng lắm thì cô mới đang học năm cuối trung học. Hôm thì cô vui tươi chạy nhanh lên cầu thang cầm theo đóa hoa lưu ly, hôm khác cô mang cho gã ít bánh ngọt, hôm thì lại là một vài thứ lặt vặt như café, dao cạo râu, hoặc vài đồ ăn vặt của con gái như xoài xanh, cóc dầm,… Có một thứ chẳng bao giờ thấy cô quên mang theo là chiếc túi sách đi học nho nhỏ bên hông. Tựa như cô chỉ có việc đến trường và đến đây. Hoặc cũng giả cô chỉ lấy cớ đi học rồi lại bỏ học đến đây. Nhưng cũng có nhiều hôm cô bước những chân nặng nề đầy tâm sự, có hôm không kiềm chế được, cô còn để rơi xuống tôi những giọt nước mắt trong veo. Chắc chắn không phải gã sinh viên làm cô buồn vì chỉ sau đó, lúc cô về, tôi lại thấy cô vui tươi như chú chim chích vừa chạy vội vừa né tránh những nụ hôn của gã sinh viên nọ. Tôi chẳng biết cô và gã đã tâm sự về những chuyện gì và gã đã khuyên bảo an ủi cô ra sao. Nhìn những lúc như thế, tôi cũng thấy vui lây vì hạnh phúc của họ.

    Dạo này tôi không phải đi về thất thường cùng gã sinh viên nọ. Gã đi về rất đều đặn và còn thường xuyên nấu ăn. Gã có thể là một tay nấu ăn cừ khôi. Cứ mỗi khi gã nấu ăn là mùi thơm lại bay xa đến như muốn bám vào tôi. Món khoái khẩu của gã là sườn xào chua ngọt, có hôm hứng chí gã làm vài món hấp bia thơm phức hay món gà rán thơm ngon chẳng kém. Những lần như thế tôi lại nghe thấy tiếng cô gái nói cười lảnh lót đầy vẻ hạnh phúc và vui sướng.

    Thỉnh thoảng đêm khuya gã sinh viên lại ra ngồi ngoài cầu thang vừa ngồi ngắm hoa dưới trăng, tay thì liên tục nhắn tin cho cô gái. Từ khi cô gái đến thì gã đã trồng thêm một chậu hoa lưu ly bé tí treo ở phía dưới chiếu nghỉ, thò ra ngoài khoảng không. Gã và cô cũng thường xuyên chăm sóc và tỏ ra yêu quý chậu hoa ấy lắm. Nhưng hoa chưa kịp nở thì một chuyện không hay đã xảy ra. Một ngày nọ tôi thấy rất nhiều những bước chân lạ bước rầm rập lên cầu thang, đập cửa rồi quát tháo gì đó rất to tiếng với gã sinh viên, lúc quay về bọn chúng không quên để lại một câu đe dọa và tiện tay đập tan chậu hoa lưu ly. Buổi chiều cô gái đến, cô ngạc nhiên dọn dẹp những mảnh vỡ rồi nhẹ nhàng gọi cửa. Khi cô quay ra, những bước chân buồn buồn chậm rãi được gã tiễn đưa bằng những bước chân đầy ưu tư và chằng còn buồn tạm biệt cô bằng những nụ hôn nhẹ vào má. Gã đã gặp vài chuyện rắc rối nho nhỏ. Bản tính lầm lì ít giao tiếp không thể mách bảo gã phải giải quyết này thế nào. Thật là bế tắc. Gã chỉ biết trốn trong phòng. Những lúc như thế tôi biết gã đang nhớ cô bạn gái lắm. Gã nằm trên phòng và cứ giật thót mình khi nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đi lên cầu thang. Bỗng có lúc gã thấy ghét và nhớ những bước chân trên cầu thang. Sẽ là niềm vui nếu những bước chân ấy mang bạn gái gã đến, nhưng sẽ là rắc rối nếu những bước chân băm trợn kia lại đến. Nỗi nhớ thương day dứt và niềm mong mỏi bình yên của gã đã được đền bù. Sau đó khoảng hai tuần tôi thấy gã nhận được tin nhắn báo mọi việc đã được giải quyết. Tôi biết là cô gái sẽ lại đến nhiều hơn và cả hai sẽ cùng hạnh phúc.

    Thấm thoát hè qua đông đến rồi lại một mùa hè nữa gã với cô được tay trong tay ấm yên hạnh phúc tưởng chừng vĩnh cửu. Tôi vẫn thế. Thời gian có thể làm tôi thay đổi bên ngoài nhưng chưa đủ nhiều để khiến tôi già cỗi. Nhưng mưa gió cuộc đời lại làm con người có thể thay đổi. "Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ..." lời bài hát mỗi khuya lại cứ vang vọng từ căn phòng bé nhỏ của gã kể từ ngày cô đi. Đó là một ngày chớm hè. Ngày mà những cái nóng như lửa, đổ xuống mặt đất này nhưng lại là ngày mà tôi cảm nhận được cả sự lạnh lẽo trong tâm hồn và con tim gã mỗi khi gã ở gần tôi. Cô đến và đi như mang theo hết mọi niềm vui trong gã. Chỉ đơn giản vì cô còn con đường riêng của cô. Cô phải ra đi. Không phải vì tình yêu trong cô với gã đã hết, không phải vì cô chạy theo một bóng hình khác. Có lẽ chỉ những con người như gã mới hiểu được chứ tôi làm sao có thể hiểu được.

    Và tôi thấy gã dần dần bớt đọc những tin nhắn cũ, xóa dần chúng đi cho đến cuối cùng là số điện thoại của cô gái. Tôi đã chẳng còn được gặp lại đôi tay mềm mại ấy nữa. Chẳng còn những tin nhắn hàng đêm. Tôi vẫn là tôi, là một chiếc 8700


    Cho những ngày...


    Thái Nguyên 04/08
     
    Tags:
    kidmander1, anhtrung1234, vnbb4 người khác thích bài này.
  2. giosongduong

    giosongduong Active Member

    Tham gia:
    30/6/11
    Bài viết:
    546
    Được thích:
    219
    BB Model:
    8120
    Chúc bạn mau bình phục
     
    Loki thích bài này.
  3. ChangDau

    ChangDau I feel lost inside myseft

    Tham gia:
    5/2/11
    Bài viết:
    4.098
    Được thích:
    4.639
    BB Model:
    R-900
    hic, vẫn 8700, huyền thoại
     
    Loki thích bài này.
  4. Hunter Love

    Hunter Love Active Member

    Tham gia:
    11/5/14
    Bài viết:
    161
    Được thích:
    83
    BB Model:
    8700 + Z10
    Chúc bác sớm lành bệnh và viết tiếp những câu chuyện.
     
    Loki thích bài này.
  5. Loki

    Loki Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/11
    Bài viết:
    785
    Được thích:
    441
    BB Model:
    Q10 love Z10
    Ngón trỏ vẫn chưa cử động đc nhiều :(
     
  6. Thien Thann

    Thien Thann Well-Known Member

    Tham gia:
    6/4/14
    Bài viết:
    388
    Được thích:
    2.125
    BB Model:
    BlackBerry Z10
    Loki Chóng bình phục nhé Loki.
     
Đang tải...