[Cảm nhận] Fifty shades of grey - 50 sắc thái - Khi tình dục là cứu cánh cho những mối quan hệ

Thảo luận trong 'Phim - Ảnh' bắt đầu bởi hayhaytv, 11/3/15.

Chia sẻ trang này

  1. hayhaytv Member

    Tham gia:
    24/1/15
    Số bài viết:
    264
    Được thích:
    22
    Tình dục cũng khó hiểu như tình yêu, thậm chí có khi nó lắm rối rắm và huyễn hoặc; và chúng ta, nhân loại, những con vật đang ngày đêm đấu tranh sinh tồn đang cố gắng kiếm tìm một mùa giao phối mới, chợt nhận ra rằng tình dục cho ta đam mê xen lẫn u mê bất tận của những giấc mơ cũ kỹ và mông muội được thêu dệt có khi không phải từ gấm hoa mà từ mật đắng và gai góc.

    Khi “50 sắc thái” ra đời, tác phẩm đã làm chấn động nền văn học thế giới, không phải vì nó quá hay, quá mới lạ hay khai thác những chủ đề nóng bỏng của thế giới mà là vì nó nói về tình dục, một chủ đề cũ nhưng nói hoài không hết. Ngay cả ở các quốc gia rất cởi mở với tình dục như Anh Mỹ Pháp thì nó cũng tạo nên nhiều luồng dư luận trái chiều, và thậm chí có nhiều người còn xếp “50 sắc thái” vào tủ sách truyện khiêu dâm có giới hạn lứa tuổi. Tuy nhiên, ở các nước Phương Đông thì “50 sắc thái” trở thành hiện tượng, một cái gì đó mới lạ đáng để tò mò, tìm hiểu, nhiều người cảm thấy hí hửng cũng lắm người tỏ ra thất vọng theo kiểu “tôi không làm như thế này!”.

    Cũng như từ trước, khi báo chí đăng tin “50 sắc thái” sẽ được dựng thành phim kèm theo trailer lung linh sặc mùi tình dục thì khán giả lại trông đứng trông ngồi, mong đợi ngày đêm để xem giữa ngôn ngữ văn chương và cách thể nghiệm điện ảnh có gì khác để còn “chém gió”, riêng bản thân tôi cái được của điện ảnh chính là khả năng hiện thực hóa trí tưởng tượng nhưng cái mất của nó cũng đến từ chính hiện thực đó khi chúng ta quá ngại ngần nhìn vào hiện thực hơn là ru rú trong chiếc chăn ấm và ngấu nghiến từng trang sách để rồi tha hồ mộng mị.

    Giờ đây bạn đã thỏa mãn chưa nhỉ? Chắc chắn là chưa bởi vì “50 sắc thái” điện ảnh cũng chỉ là một tác phẩm rất bình thường, nó không làm bạn thích thú và run rẩy với những cảnh ân ái; hay phải chăng đạo diễn còn quá nhiều nghi ngại trong việc lột tả nội tâm và tính cách nhân vật, những nỗi niềm trăn trở chồng chất trong những khát khao tình dục bất tận. Có thể thấy rằng, việc chuyển thể một tác phẩm văn học nhạy cảm lên màn ảnh cũng là một chuyện “nhạy cảm” vì nó còn bị chi phối bởi nhiều yếu tố như thể lý của diễn viên, quan điểm và độ thấu cảm của đạo diễn, cũng như tính tương tác với người xem. Chính vì vậy, một tác phẩm về nghệ thuật tình dục có thể dễ dàng bị lạc hướng thành một tác phẩm khiêu dâm rẻ tiền.

    Mặc dù vậy, bạn thấy đời trớ trêu ở chỗ, cứ là phim nào “nóng nóng” tý là thiên hạ lại kéo nhau ầm ầm đến rạp, mặc dù mấy cái chuyện đó đâu có gì lạ, phải nói là “làm hằng ngày, làm còn hay hơn nữa!”; nhưng thiên hạ thích xem người khác làm vậy mới chết, họ xem để cười cợt và bình phẩm và cũng có khi xem để thèm thuồng. Điều quan trọng chính là “bạn có làm được như vậy không?”. Tình dục là một thứ bản năng, nó bắt đầu như một cách để duy trì nòi giống và rồi nó biến tướng như một trò giải trí, rồi chuyển sang đam mê và ăn mãi sao thấy không no. Xét cho cùng, cái cách chúng ta nhìn về tình dục như là một đề tài nhạy cảm tránh né trao đổi lại trở nên quá buồn cười, vì nếu chúng ta xem nó là chuyện bình thường ở huyện thì còn gì để bàn cãi.

    Tình dục quá nhanh, tình yêu quá chậm, nhưng chúng không phải là hai thái cực của một vấn đề. Chúng đứng đó như những món trang sức và tùy bạn lựa chọn, tha hồ mặc cả và thưởng thức. Có thể bạn sẽ ganh tỵ với Ana vì có tất cả những gì mà một người phụ nữ tìm kiếm; lọt vào mắt xanh của chàng tỷ phú Christian, vừa đẹp trai, giàu có, ga-lăng; ngày đêm mong mỏi, suy nghĩ và khám phá ra những chiêu thức quan hệ mới, không đụng hàng. Vậy câu hỏi đặt ra là, Christian đang tự thỏa mãn cho chàng hay cho Ana, hay cho cả hai. Nếu như Ana cố tìm câu trả lời, cô sẽ lạc lối và chúng ta chính những khán giả đang ngày đêm ngưỡng mộ cũng hóa ra kinh tởm chẳng kém.

    Có những thứ không giải thích được và càng không nên giải thích vì càng tìm kiếm đến giới hạn cuối cùng giữa sự rõ ràng, chúng ta càng trở nên ngu muội, rắm rức đển khó hiểu và tự làm đau khổ đời mình. Thế nên, thiên hạ vẫn cứ bảo nhau “xem rồi im miệng” là thượng sách. Nhưng cũng không thể phủ nhận một điều là chúng ta “làm” quá nhiều, quá dễ và quá nhanh; và vô hình chung tình dục trở thành cứu cánh cuối cùng cho tất cả mối quan hệ, như là thước đo cho đẳng cấp, kỹ năng và thói sành đời. Bạn có thấy Ana bước vào cuộc chơi của Christian ngây thơ đến thế nào thì khi bước ra, cô đã phải chịu đựng rất nhiều tổn thương mà nói không nên lời. Để rồi họ vẫn mãi mãi là người tình.

    Chúng ta đang lạc lối, chúng ta đã quá nghi ngờ cho tình yêu, để rồi chúng ta chợt nhận ra rằng tình dục cũng không phải là bến đỗ. Tôi đang cảm thấy tiếc cho những tháng ngày bởi nỗi đau và sự thiếu vắng những cảm xúc; những điều không thể mua được, đổi chác hay mặc cả. Tất cả phụ thuộc vào lựa chọn của bạn, và có khi chúng ta đã đều lên thuyền căng buồm và bước vào một chuyến phiêu lưu mới. “50 sắc thái” có thể không phải là tác phẩm quá xuất sắc nhưng nó nhắc nhớ bạn về một phần rất con người, với những khát khao mãnh liệt nhất; rằng bạn luôn khát khao tình dục nhưng vẫn rất cần tình yêu.

    Theo: HayhayTV.VN

    [​IMG]

     
    Tags:
Đang tải...